Trương lương đễ không nói được lời nào, bà không ngờ Minh Nguyệt lại cứng rắn như thế, cả đồ bà tặng cũng dám từ chối, trong lòng không khỏi cáu giận, trong lòng bà cũng hiểu vấn đề do đâu, bèn cười nói: “Kỳ thực cái này không phải do Thánh thượng ban tặng, mà do một chút tâm ý của ta, hiện giờ tuy chưa dùng đến, nhưng sau này biết đâu cần, muội muội cứ nhận lấy đi!”
Minh Nguyệt cười cười, cũng không nói nhận lời hay từ chối, nàng cầm chén trà lên uống một ngụm, đợi chờ lời tiếp theo của Trương lương đễ, Trương lương đễ có chút hụt hẫng, bà thế mới hiểu ra Minh Nguyệt chẳng ngốc ngếch trẻ tuổi như mình nghĩ, bà cũng dẹp cách nghĩ khinh khi với Minh Nguyệt, từ từ nói rõ dụng ý mình đến hôm nay.
“Triệu vương phi, ta đến quý phú một là đến thăm bệnh tình mẫu thân vương phi, hai là do thánh thượng ủy thác, muốn ta đến thương lượng phong tước của lệnh tử, Thánh thượng định sẽ phong lệnh tử làm Thành vương, thực thụ ba ngàn hộ, nếu vương phi không thích phong tước Thành vương, có thể đề xuất ý kiến của mình, Thánh thượng sẽ suy xét lại.”
Thông thường mà nói, con trưởng tử đích tôn của thân vương sẽ phong quân vương, chứ không thể phong thân vương nữa, chỉ có trường tử của thái tử mới có cơ hội phong thân vương, Lý Hanh định phong con trai của Lý Khánh An làm thân vương, sự lôi kéo lấy lòng này quá rõ, đây cũng chính là một trong số các nhượng bộ của hắn, mục đích chính là để Lý Khánh An thừa nhận đế vị của hắn, Bước đầu tiên của hắn chính là nhằm vào Minh Nguyệt, chỉ cần Minh Nguyệt nhận lời, thì hắn sẽ lập tức hạ chiếu phong con trai Lý Khánh An làm thân vương, như thế này hắn sẽ có thể nắm được quyền chủ động của dư luận.
Lý Khánh An đương nhiên biết Lý Khánh An sẽ không dễ dàng nhận lời, nhưng Triệu vương phi thì chưa chắc biết được lý này, nói không chừng nàng vì lòng yêu con sẽ nhận lời ngay.
Minh Nguyệt chỉ cười cười không nói gì, Trương lương đễ cứ ngỡ nàng đã động lòng, lại không ngừng cô động: “Kỳ thực Thánh thượng vẫn mãi không quên tình nghĩa xưa, Thánh thượng không chỉ một lần từng nói, Độc Cô gia có công với xã tắc, đương ban hậu đãi, Thánh thượng không những phải phong lệnh tử làm thân vương, đồng thời phải phong lệnh tôn (*cha) làm quốc công, phong lệnh đường (*mẹ) làm quốc phu nhân, để Độc Cô gia có thể hưởng tận vinh hoa phú quý, đấy là nguyên văn của Thánh thượng, vương phi cứ suy nghĩ lại, ”
Lúc này, Minh Nguyệt chỉ cười nhạt nói rồi đưa nhân sâm trả lại cho bà, đứng dậy nói: “Tiễn khách cho ta!”
Trương lương đễ ngỡ ngàng, Độc Cô Minh Nguyệt này lại có thể đuổi mình về thế ư? Bà đến bái phòng mười mấy nhà đại thần, chưa có một ai dám vô lễ với ba như thế, bà giờ không làm sao kiềm được lửa giận trong lòng, một tay nắm lấy nhân sâm, hầm hầm nói: “Được! Cơ hội sẽ không đến lần hai, sau này ngươi đừng có mà hối hận!”
Nói xong, bà bước nhanh đi ra, Minh Nguyệt cũng không tiễn bà mà quay lưng trở lại phòng mình.
Minh Nguyệt vừa đi đến cửa viện của mình thì Minh Châu chạy đến: “Tỷ, chờ muội với.”
Minh Nguyệt quay lại, nàng nghe ra khẩu khí của muội muội lại cứ như trước, đã không còn thần thái miễn cưỡng ấy nữa mà trong lòng không khỏi vui mừng.
“Minh Châu, sao thế?”
“Cha nói muội đến mời tỷ ra!”
Ánh mắt của Minh Châu đã không còn u sầu lúc ban trưa, phảng phất như màn sương đã bị nắng xé toạt, Vì mẫu thân nàng đã nói, tỷ tỷ sẽ không ép nàng lấy chồng nữa, khiến nàng mừng rỡ khôn xiết, tảng đá đè nặng trong thâm tâm cũng được dỡ xuống.
Minh Châu đi lên thủ thỉ bên tai tỷ tỷ nói: “Là việc của nhà nhị thúc, thím với nhị thúc đều đến.”
Minh Nguyệt chau mày lại, nàng biết chắc là liên quan đến việc hai em họ Hoài Viễn và Hoài Thanh uống rượu đánh người, trước mắt hai người họ đang tạm thời bị Thiên Ngưu vệ bắt giam, nhị thúc và thím đến tìm mình để đứng ra cầu tình ư?
“Ý cha thế nào?”
Minh Châu bĩu môi nói: “Cha còn có thể có ý gì nữa?! Cha nhất định là muốn tỷ phải đứng ra cầu tình giúp, Tỷ, theo ý của muội tốt nhất là tỷ đừng đi, nên cho hai tên nhóc vô tích sự đó một bài học, nếu không sau này e rằng chúng sẽ lại gây họa to hơn nữa, ”
Minh Nguyệt trầm ngâm một lúc, không đi cũng không hay lắm, dẫu sao đấy là chú và thím mình, không thể làm cha bị mất mặt, Nghĩ đến đây, nàng bèn gật đầu nói: “Để tỷ ra ngoài xem tình hình thế nào đã!”
Minh Nguyệt bước nhanh đi đến tiểu khách đường, nàng vừa đi vào thì nhị thúc cùng bà thím Cù phu nhân đã đứng dậy cười xòa nói: “Minh Nguyệt ơi, chú thím đã gây rắc rối cho con rồi.”
Minh Nguyệt cười nói: “Nhị thúc, nhị thẩm đừng khách sáo, xin mời ngồi!”
Độc Cô Hạo Nhiên một bên cũng thở phào hắn biết tính của con gái lớn, không khéo việc này nàng không chịu nể tình, nhưng giờ nàng chịu đi ra gặp thì sự tình xem ra không đến nỗi.
Việc xảy ra vào tối hôm qua, hai người con trai của Độc Cô Hạo Tuấn là Hoài Viễn và Hoài Thanh đi đến tửu tử Hồ cơ tại chợ Tây uống rượu hoa, rượu vào lời ra bèn không giữ kẽ, bắt đầu muốn cưỡng bức lăng nhục Hồ cơ hầu rượu bị giúp việc tửu tử xông vào càn, hai huynh đệ này bèn nổi cơn tan bành cùng tùy tùng động thủ đập cho tan tành cả tửu tử, và dùng ghế đả thương giúp việc và chưởng quỹ, đã thế con quay sang la hét với mấy ngàn người dân chúng đứng xem, nào là họ là em vợ của Lý Khánh An, bọn họ chính là vương pháp, ai dám không phục.
Đương lúc Nam Tề Vân dẫn một ngàn Thiên Ngưu vệ đi qua, nghe hai huynh đệ họ hoại danh tiếng đại tướng quân, bèn lập tức lệnh binh sĩ bất hai người họ vào quân doanh, và phái người đưa tin cho vương phi.
Hai huynh đệ mãi đến giờ chưa được thả ra, khiến cho cha mẹ bọn hắn lo lắng quá bèn đến thỉnh cầu Minh Nguyệt, Độc Cô Hạo Tuấn lại thở dài nói: “Hai tên nghịch tử của ta từ nhỏ vì được nuông chiều, tửu lượng lại không ra gì, chỉ cần uống một chút vào lại không còn biết trời trăng mây đất, e rằng cả bản thân họ cũng chẳng biết hôm qua mình đã làm gì, nói gì, Minh Nguyệt, tốt xấu thế nào thì bọn hắn cũng là đường đệ của con, đều là tộc người Độc Cô gia, con hãy giúp bọn hắn một lần này đi!”
Độc Cô Hạo Nhiên bên cạnh cũng nói: “Đúng rồi! Minh Nguyệt con phải giúp đỡ chú thím chứ! Sức khỏe của hai người cũng không tốt, vạn nhất Hoài Viễn và Hoài Thanh có việc gì thì biết làm thế nào?”
Minh Nguyệt cười nhạt nói: “Phụ thân nghĩ vấn đề nghiêm trọng quá rồi đấy, hai vị đường đệ sẽ không có việc gì cả, con thấy nên cho hai người một bài học cũng là việc tốt, để phòng sau này họ còn gây họa lớn hơn, Con nghĩ qua hai hôm nữa, nên đền tiền thì đền tiền, nên xin lỗi thì xin lỗi, sự tình giải quyết xong rồi thì họ sẽ được thả ra thôi, Phụ thân và chú đừng quá lo lắng.”
Độc Cô Hạo Tuấn nhìn nàng, trong mắt đầy vẻ bất mãn, đấy gọi là giải quyết gì, đây chẳng phải làm mất mặt Độc Cô gia sao? Cách đối xử này thì khác gì với bình dân thường?
Bà thím Cù phu nhân không nhịn được nói: “Hoài Viễn và Hoài Thanh từ nhỏ đã hay nghịch ngợm, việc gây họa cũng không phải lần đầu, nhưng quan phủ nghe nói là tử đệ Độc Cô, thường chẳng nói một lời sẽ lập tức thả người ngay, thậm chí là còn không thèm quản, thế giờ sao Minh Nguyệt nhà ta đã làm vương phi, mà địa vị của Độc Cô gia lại còn bị hạ thấp hơn xưa? Ta quả thật không hiểu nổi!”
Lời của Cù phu nhân nói rất khó nghe, mâu thuẫn trực tiếp nhằm thẳng vào Minh Nguyệt, trong lòng Minh Nguyệt cũng bắt đầu giận dữ, nàng cố khắc chết sự bất mãn trong lòng, vẫn bình thản nói: “Triệu vương điện hạ từ trước đến giờ trị quân nghiêm lệ, mọi người đã bao giờ nghe nói quân An Tây từng có hành động nhiễu dân? Càng là người nhà thì điện hạ lại yêu cầu càng nghiêm khắc hơn, Độc Cô gia không thể vì là ngoại thích của Triệu vương mà có thể ngông cuồng ngang ngược, ngược lại, Độc Cô gia càng phải tuân thủ kỹ pháp, thiện đãi kẻ yếu, thế mới là phong thái của một thế gia bách niên, mới có thể được sự tôn trọng của người đời, Nếu không Độc Cô gia và Dương gia thì khác gì nhau?”
“Minh Nguyệt, con nói thế là không đúng.”
Độc Cô Hạo Tuấn cực kỳ bất mãn nói: “Từ cổ chí kim, hình không đến đại phu, Độc Cô gia là hoàng thân quốc thích, đương nhiên phải được ưu đãi, Hoài Viễn và Hoài Thanh có phải giết người phóng hỏa gì đâu, chẳng qua chỉ là đập phá một tửu tử người Hồ, đánh hai ngươi bị thương thôi, đấy có phải việc to tát gì, vốn dĩ ấy, Thiên Ngưu vệ đã không nên bắt người, đây sẽ nghiêm trọng ảnh hưởng đến thanh thế Độc Cô gia ta, Ta không truy cứu bọn chúng là may lắm rồi, thế mà bọn chúng còn không chịu thả người nữa, Còn cái tên Nam Tề Vân kia cả chút nhân tình thế thái cũng không biết ư? Ta xem hắn biết, nhưng vẫn cố ý muốn làm Độc Cô gia ta mất mặt, đúng rồi, ta nghe nói nương tử nhà hắn họ Thôi, không lẽ là người của Thôi gia? Minh Nguyệt, con phải cẩn thận đấy, rất có khả năng là Thôi gia cũng muốn tặng con gái cho Lý Khánh An cho xem!”
“Nhị thúc, chú đừng có nói bậy, thê tử của Nam tướng quân không có chút quan hệ gì với Thôi gia cả.”
Minh Nguyệt cuối cùng cũng nổi giận, nàng trầm mặt lại nói: “Đập phá tửu tử, con có thể đền tiền thay cho bọn hắn, đánh thương người khác, con có thể đi xin lỗi thay, nhưng Hoài Thanh và Hoài Viễn nhất định phải chịu phạt, đấy là nguyên tắc của con, điểm này con tuyệt không nhượng bộ.”
Không khí trong tiểu khách đường bỗng nhiên tĩnh mịch lạ thường, đột nhiên, Độc Cô Hạo Tuấn cùng vợ đứng phắt dậy, mặt mày u ám nói: “Đây là việc nhà của ta, không dám làm phiền đến Triệu vương phi đại giá, ta coi như không có hai người con trai này, mặc An Tây quân đánh chết thì thôi, đó là do bọn hắn tự chuốc vạ lên người, cáo từ!”
Nói xong, hai vợ chồng họ giận dữ bỏ đi, Mãi một lát sau, Độc Cô Hạo Nhiên cũng trầm mặt lại, từ từ nói: “Minh Nguyệt, con làm cha thất vọng quá!”
Xong phất phẩy tay áo quay người đi vào, còn lại một mình Minh Nguyệt ngồi trong đại đường đang chìm trong trầm tư của bản thân, Không biết bao lâu sau, nàng mới thở nhẹ một tiếng rồi đứng dậy quay vào trong tiểu viện của mình.
về đến phòng, Minh Châu đương ngồi chơi với tiểu gia hỏa, tiểu gia hỏa đang cười khúc khích vì bị dì thọc lét, Thấy tỷ tỷ trở lại, Minh Châu vội đứng dậy hỏi: “Thế nào rồi tỷ?”
Minh Nguyệt lắc lắc đầu, Minh Châu bèn cười lạnh một tiếng nói: “Muội biết thế nào cũng sẽ như thế, chú với thím nổi danh là thiên vị con mình, nhà tam gia cũng thế, họ làm sao có thể nghe lời khuyến cáo của tỷ được, Hoài Viễn và Hoài Thanh sớm muộn gì cũng bị họ hại chết mà thôi.”
“Muội đừng nói nữa.”
Minh Nguyệt bế con lên, thơm nhẹ lên má nó, quay sang nói với Minh Châu: “Tỷ đã quyết định rồi, ngay mai tỷ sẽ rời Độc Cô phủ, dọn về nhà mình ở phường Hoài Thanh, muội có muốn đi theo tỷ không?”
“Chỉ cần tỷ không ép muội lấy chồng thì muội sẽ đi theo tỷ.”
“Yên tâm đi! Nếu tỷ đã hứa với mẫu thân thì tỷ sẽ giữ lời, Muội đi dọn đồ đi, thuận tiện nói một tiếng với Như Họa giúp tỷ, nói Như Họa cũng dọn đồ đi.”
Minh Châu ở cùng với Minh Họa, nghe tỷ tỷ dặn Minh Châu nhanh nhảu nhận lời, xong bèn vội đi ra.
Lúc này Minh Nguyệt mới trầm mặt xuống, nàng giao con lại cho vũ nương rồi tự đi đến trước bàn, cầm viết lên viết bốn chữ trên giấy: “Nghiêm trị theo pháp!”
Xong nàng gấp mảnh giấy lại đưa cho gia hoàn tùy thân nói: “Ngươi hãy lập tức giao cho Nam Tề Vân tướng quân, nói với hắn, đại tướng quân danh tiếng trọng hơn Thái Sơn.”