Đúng vậy biến mất mà không có chút nào báo trước.
“Khanh!” Một cổ lực lượng cực mạnh chợt truyền đến từ phía sau lưng. Hơi thở quang minh mạnh mẽ tràn vào trong hồn đạo pháo đài. Cả cơ tòa cũng rung lắc bởi vì một kích này.
“Không thể nào, làm sao lại là dịch chuyển tức thời.” Lúc này, mặt của Chu Hưng Hạo đúng là đang hướng về khu đợi chiến của phe mình, hắn nhìn Tiếu Hồng Trần, ánh mắt tràn đầy nghi ngờ.
Không nói nói đến Hồn kỹ thứ năm của Vương Đông Nhi dùng để đánh bại Thời Hưng, chỉ nói đến cái dịch chuyển tức thời trước mắt này, rõ ràng không phải là hồn kỹ của hắn. Tại sao có thể có kỹ năng cỡ này?
Ánh mắt của Tiếu Hồng Trần cũng cứng đờ, ai có thể nghĩ đến ở thời điểm mấu chốt như vậy, Vương Đông Nhi lại còn có lá bài tẩy cỡ như thế này.
Đôi cánh màu vàng lam hung hăng chém vào hồn đạo pháo đài, dưới tình huống mất đi vô địch hộ tráo, hồn đạo pháo đài cho dù có bền chắc đi nữa, nhưng cứng chọi cứng với công kích của Hồn Đế cũng là như muối bỏ biển.
Hai dấu vết thật sâu hiện ra ở trên hồn đạo pháo đài, Chu Hưng Hạo điên cuồng xoay tròn, còn Vương Đông Nhi thì dán chặt ở bên cạnh hắn, chân đạp Quỷ Ảnh Mê Tung đi theo chuyển động của hắn. Đôi cánh giống như hai thanh đại đao không ngừng chém ra.
Chỉ thấy từng mảnh kim loại không ngừng rớt ra, từng cái từng cái hồn đạo khí cường đại đang nhanh chóng bị phá hư.
Chu Hưng Hạo muốn phát động vô địch hộ tráo một lần nữa, sau đó lại thông qua đạn chấn động tìm cơ hội. Nhưng mà Vương Đông Nhi mới vừa thi triển dịch chuyển tức thời khiến cho ngay cả lòng tin kiên định hắn cũng không có. Làm tiếp một lần nữa thì có tác dụng gì? Người ta trong nháy mắt di động lập tức có thể thoát được.
Chu Hưng Hạo hiểu, cái sai lớn nhất của mình chính là để cho Vương Đông Nhi đến gần mình. Nếu không, dịch chuyển tức thời của nàng cũng phải có hạn chế về khoảng cách. Hồn đạo pháo đài, căn bản là không thích hợp đối phó với loại đối thủ như nàng.
“Dừng tay.” Ngay lúc này, một tiếng gào to chợt vang lên, ngay sau đó, có một tầng ngân quang đẩy Vương Đông Nhi ra . Trọng tài giống như con gà mái bảo vệ con gà con, chắn trước mặt Chu Hưng Hạo.
“Ngươi làm gì vậy?” Ánh mắt của Vương Đông Nhi lạnh như băng, tức giận nói. Nàng đã chuẩn bị hạ sát thủ . Hồn đạo pháo đài kia đã vỡ nát, Chu Hưng Hạo cũng sắp chết ở trong tay mình.
Trọng tài trầm giọng nói: “Hắn đã không còn năng lực phản kháng, thân là trọng tài, ta quyết định, trận đấu này, Đường Môn thắng. Ta có quyền ngưng trận đấu dưới tình huống xác định được một bên đã không còn cách nào phản kháng được nữa.”
Vương Đông Nhi dần dần bình tĩnh trở lại, hừ lạnh một tiếng, tay cầm bình sữa, xoay người đi về hướng sân chuẩn bị.
“Ta còn chưa thua, đi chết đi!” Chu Hưng Hạo điên cuồng hét lớn một tiếng, chợt ngửa người ra sau, lộ ra tám khẩu pháo màu bạc nơi ngực và bụng của mình, ngay sau đó, tám đạo xạ tuyến đã bắn về hướng của Vương Đông Nhi.
Vương Đông Nhi đang quay lưng với hắn, nàng cũng ngàn vạn lần không nghĩ tới, dưới tình huống trọng tài đã quyết định kết thúc trận đấu, Chu Hưng Hạo lại vẫn phát ra công kích hướng về phía mình, hơn nữa, trọng tài cũng không ngăn lại.
Thực tế thì lần này trọng tài không có thiên vị, hắn cũng không nghĩ tới Chu Hưng Hạo sẽ tiếp tục công kích. Nhưng khi tám đạo xạ tuyến kia bay về phía Vương Đông Nhi, trong lòng hắn cũng không khỏi dâng lên một cổ khoái cảm mãnh liệt.
“Cẩn thận.” Thanh âm lạnh như băng của Hoắc Vũ Hạo chợt vang lên ở trong đầu Vương Đông Nhi. Đối với lời nói của Hoắc Vũ Hạo, cho tới bây giờ Vương Đông Nhi cũng tin tưởng không nghi ngờ gì cả, huống chi sau lưng còn truyền đến thanh âm điên cuồng của Chu Hưng Hạo. Nàng mạnh mẽ nằm sấp về phía trước, Hồn Hoàn thứ năm lại sáng lên lần nữa, kim quang mãnh liệt và chói lọi trong nháy mắt tràn ngập toàn thân.
“Phốc, phốc, phốc…..” Mặc dù Vương Đông Nhi né tránh rất nhanh, nhưng tốc độ của hồn đạo xạ tuyến nhanh cỡ nào chứ, đã có ba đạo quang mang rơi vào trên lưng của nàng.
Vương Đông Nhi ho một tiếng, cả người lảo đảo về phía trước, cho dù là ở trang thái Quang Thần Phụ Thể, sau lưng nàng cũng xuất hiện ba dấu hằn. Phảng phất có một cổ lực lượng kinh khủng đang nhanh chóng phân giải thân thể của nàng. Nếu không phải nàng kịp thời dùng Quang Thần Phụ Thể đi ngăn cản, sợ rằng lúc này thân thể đã bị xuyên thủng .
“Khốn kiếp!” bên phía Đường Môn, mấy đạo thân ảnh trong nháy mắt phóng lên sân thi đấu, nhưng mà động tác của bọn họ cũng không nhanh bằng một đạo quang mang.
Đó là một đạo quang mang gì. Trong kim quang chói mắt bao bọc tử quang thâm thúy. Quang mang như thật, dường như muốn xuyên thủng cả không gian. Khi trọng tài tuyên bố Vương Đông Nhi thắng trận đấu này, vòng bảo hộ của sân thi đấu cũng đã được giải trừ, không có bất kỳ lực lượng nào ngăn cản đạo quang mang này. Khi Vương Đông Nhi ngã về phía trước. Kim tử sắc quang mang phảng phất xuyên qua hư vô, xuyên qua tất cả đã đến trước mặt Chu Hưng Hạo.
Chu Hưng Hạo quát to một tiếng, vô địch hộ tráo lại được phóng ra một lần nữa. Lúc này trong lòng hắn tràn ngập hưng phấn, xạ tuyến màu bạc hắn thi triển ra ban nãy, chính là phân giải xạ tuyến cực mạnh. Có thể phân giải hết thảy vật thể, là một trong những loại hồn đạo xạ tuyến có lực phá hoại mạnh nhất.
Dường như hắn đã thấy thân thể Vương Đông Nhi bị phân giải hoàn toàn mà chết đi. Trong nháy mắt đạo kim tử sắc quang mang kia xuất hiện, Chu Hưng Hạo có cảm giác linh hồn cũng muốn bị tróc ra vậy. Cho nên hắn không chút do dự phóng ra cái vô địch hộ tráo thứ hai. Có vô địch hộ tráo bảo vệ, hắn rất tin tưởng, cho dù đối thủ công kích như thế nào, cũng không làm gì được hắn.
Nhưng mà khi kim tử sắc quang mang rơi vào trên vô địch hộ tráo, trong nháy mắt, đột nhiên cả sân thi đấu xuất hiện một màn quỷ dị.
Những người đang xông lên của Đường Môn, cùng với những người đang xông lên của Nhật Nguyệt hoàng gia Hồn Đạo Sư học viện, tất cả động tác đều ngừng lại ở trong nháy mắt đó. Giống như là thời gian đã ngưng lại vậy.
Ngay sau đó, một đạo kim quang chợt từ trên trời giáng xuống, hung hăng bổ vào vô địch hộ tráo.
Kim quang kia không thèm quan tâm sức phòng ngự của vô địch hộ tráo, trong nháy mắt xuyên qua nó. Rơi thẳng vào người của Chu Hưng Hạo. Ngay sau đó, đỉnh đầu của Chu Hưng Hạo toát ra một cái quang ảnh đầu lâu màu vàng, cả người hắn cũng trở nên ngây ngốc.
Kim tử sắc quang mang trong nháy mắt đã nghiền nát vô địch hộ tráo.
“Oanh___ “
Thân thể còn đang ở trong hồn đạo pháo đài, Chu Hưng Hạo giống như là một quả khí cầu vậy, bắt đầu từ đỉnh đầu, cả người hắn nổ tung, trong phút chốc, huyết nhục bay ngang, ngay cả hồn đạo hộ tráo cũng bị nghiền nát thành từng mảnh. Hóa thành một cơn gió huyết nhục bay tán loạn.
Thời gian trở về. Mọi người cũng đã nhìn thấy một màn kinh khủng này hiện ra.
Tiếng kinh hô trong nháy mắt vang dội khắp cả sân thi đấu, trên đài chủ tịch, Kính Hồng Trần chợt đứng lên, sắc mặt xanh mét. Còn không khí kinh khủng ở trên sân thi đấu được sinh ra do lực nổ, cũng khiến cho tất cả mọi người của Nhật Nguyệt chiến đội đang xông lên cũng hơi chậm lại, ngay cả Tiếu Hồng Trần cũng dừng lại một chút.
Ánh mắt của hắn, liền nhìn về một chỗ khác ở phía xa xa, rơi vào trên một người không lên sân thi đấu, một người ngồi xe lăn ở khu đợi chiến, Hoắc Vũ Hạo.
Một con mắt kim tử sắc không có chút sinh cơ nào, đang chậm rãi nhắm lại trên trán của hắn. Cho dù là ở trong quá trình nhắm lại, khi Tiếu Hồng Trần thấy nó cũng cảm thấy đại não hơi có chút cảm giác mê muội.
Khoảng cách trăm mét. Đây là khoảng cách trăm mét. Hơn nữa còn ở dưới tình huống Chu Hưng Hạo có vô địch hộ tráo bảo vệ, lại bị một kích oanh phá. Điều này cần thực lực cỡ nào mới có thể đạt được.
Sau giây phút ngắn ngủi khiếp sợ, tất cả những người bên phía Nhật Nguyệt chiến đội cũng muốn phát điên lên, trong lúc nhất thời, các loại hồn đạo khí đều được phóng ra, Hồn Hoàn bay lên, một cuộc hỗn chiến sắp được triển khai.
Bên phía Đường Môn cũng đồng thời hành động, Từ Tam Thạch âm trầm đứng ở phía trước nhất, đem Vương Đông Nhi che ở phía sau. Hòa Thái Đầu ở bên cạnh hắn, một cái pháo đài khổng lồ trực tiếp bị hắn phóng ra, ánh sáng ngưng tụ trong mười sáu khẩu Gia Cát Thần Nỏ Pháo, vô số viên đạn pháo khổng lồ đã lộ ra ở ngoài miệng pháo. Hơi thở kinh khủng tràn ngập trong nháy mắt. Bộ dáng rõ ràng chính là bất cứ lúc nào cũng có thể bắn được.
Tiêu Tiêu, Giang Nam Nam, Nana ở hai bên của hai người bọn họ, tất cả cũng đều phóng ra Vũ Hồn của mình.
“Tất cả dừng tay.” Một tiếng quát vang lên từ trong không trung. Ngay sau đó, một đạo thân ảnh từ trên trời giáng xuống.
Đó là một lão giả mặc trường bào màu xanh, thân hình rơi xuống ở ngay bên cạnh tên trọng tài kia. Chỉ thấy hắn khoát tay một cái, một màn sáng màu xanh đã bay lên, đạt mấy trăm mét. Đem hai bên hoàn toàn tách ra, ngay cả áp lực được sinh ra bởi khí thế của hai bên cũng phân ra làm hai.
Bên phía Đường Môn, thần sắc của tất cả mọi người đều trở nên nghiêm nghị. Nhất là Hòa Thái Đầu. Hắn là Hồn Đạo Sư, tự nhiên hiểu được lão giả trước mắt này thi triển năng lực là cái gì, chỉ sợ đó là một loại hồn đạo khí cấp chín. Lực phòng ngự của nó, cho dù là Phong Hào Đấu La cũng không dễ dàng đánh vỡ được.
Lão giả xoay người tát một cái, đã đánh tên trọng tài chủ trì trận đấu này bay ra ngoài, trực tiếp rớt khỏi sân thi đấu.
“Tất cả dừng tay, cố gắng giữ tĩnh táo. Lão phu là Trịnh Chiến. Là trọng tài trưởng của kì đại tái này. Ai dám vọng động, lập tức bị loại khỏi đại tái này.”
Khóe miệng của Tiếu Hồng Trần co giật một chút, hắn dĩ nhiên biết Trịnh Chiến, một vị Hồn Đạo Sư cấp chín cường đại, nhưng quan hệ với gia gia của mình cũng không quá tốt. Chính là đại nhân vật của Đế Quốc Cung Phụng Đường. Bàn về tu vi, cho dù không bằng gia gia, nhưng cũng không kém hơn bao nhiêu. Đặc biệt chuyên sâu về phòng ngự hồn đạo khí. Được xưng là Bất Phá Vương. Phong hào của hắn chính là Bất Phá, Bất Phá Đấu La Trịnh Chiến.
Tiếu Hồng Trần giơ tay lên, mọi người của Nhật Nguyệt chiến đội lúc này mới tâm không cam, tình không muốn thu lại hồn đạo khí của riêng mình. Nhưng ánh mắt của mỗi người cũng đều muốn phun ra lửa.
Bên phía Đường Môn thì không có động tác gì, Giang Nam Nam đỡ Vương Đông Nhi dậy, thấp giọng hỏi: “Đông Nhi, ngươi sao rồi?”
Vương Đông Nhi miễn cưỡng cười một tiếng, nói: “Không có việc gì. Có chút hơi đau.”
Bị phân giải xạ tuyến đánh trúng thì không đau mới là lạ, lúc này sau lưng nàng đã có ba dấu nám đen. Nếu như không phải có Quang Thần Phụ Thể hóa giải hết mức uy lực của phân giải xạ tuyến cấp sáu này, sợ rằng nàng đã bị thương nặng. Tuy vậy, hồn lực của nàng cũng bị tiêu hao hơn ba thành. Lúc này mới ổn định lại thương thế, không có thương tổn đến gân cốt và nội tạng. Nhưng đối với một đỉnh cấp mỹ nữ, da bị thương thậm chí còn làm nàng giận hơn so với gân cốt bị thương.
“Trịnh trọng tài trưởng, chúng ta cần một lời giải thích.” Thanh âm lạnh như băng truyền đến từ phía sau mọi người của Đường Môn.
Chỉ thấy Kiếm Si Quý Tuyệt Trần đẩy xe lăn của Hoắc Vũ Hạo, Kinh Tử Yên và Nam Thu Thu che ở hai bên, tất cả cũng đều lên sân thi đấu.
Tất cả người của Đường Môn đều tránh, để cho Hoắc Vũ Hạo đi tới phía trước nhất. Lúc này, ánh mắt lạnh như băng của hắn phảng phất có thể đông lại tất cả thế gian này vậy. Lẳng lặng nhìn thân là Phong Hào Đấu La, đồng thời cũng là Hồn Đạo Sư cấp chín, Trịnh Chiến, ở trên phương diện khí thế lại chẳng kém hơn chút nào.
Trịnh Chiến trầm giọng nói: “Mới vừa rồi hết thảy lão phu đều thấy rõ. Sự cố hoàn toàn bởi vì trọng tài. Lão phu đã tước đoạt tư cách trọng tài của hắn, trọng tài của trận đấu này, sẽ do lão phu hoàn thành.”
“Đây không phải là lời giải thích mà ta muốn.” Hoắc Vũ Hạo lắc đầu.
Ánh mắt của Trịnh Chiến chợt ngưng tụ, đã rất nhiều năm không có người nào dám nói chuyện với hắn như vậy. Nhưng hắn vẫn không tức giận, trầm giọng nói: “Sau khi đã tuyên bố kết quả trận đấu, Chu Hưng Hạo công kích đội viên Đường Môn, Vương Đông. Đã có lý do đáng phải chết. Chết là đáng. Nhưng hắn đã trả giá bằng sinh mạng của mình. Chuyện này, coi như đã thanh toán xong đi. Ta quyết định, Đường Môn tuyển thủ Vương Đông có thể nghỉ ngơi một tiếng đồng hồ sau đó có thể tiếp tục dự thi.”
Hoắc Vũ Hạo nhìn thật sâu Trịnh Chiến một cái, sau đó đem ánh mắt quăng về hướng Tiếu Hồng Trần, không nói gì cả. Nhưng ánh mắt của hắn giống như lợi nhận. Liên tưởng đến kim tử sắc quang mang kinh khủng lúc trước làm người ta không thể hiểu được, bị hắn nhìn chăm chú, ngay cả Trịnh Chiến cũng có cảm giác da đầu tê dại.
“Trở về.” Hoắc Vũ Hạo nhàn nhạt nói. Hắn không có tiếp tục truy cứu nữa. Nơi này là Nhật Nguyệt đế quốc. Cho dù không phải là Nhật Nguyệt đế quốc, ở trong trận đấu của đại tái, hắn cũng không chiếm được lời giải thích nào. Hết thảy, chỉ có thể giải quyết ở trong trận đấu.
Quý Tuyệt Trần đẩy xe lăn của Hoắc Vũ Hạo, một lần nữa hướng trở về khu đợi chiến. Khi Hoắc Vũ Hạo đi ngang qua Vương Đông Nhi, yên lặng nhìn nàng một cái, sau đó vươn tay phải ra, giữ chặt tay nàng. Nhưng biểu hiện trên mặt vẫn lạnh như băng.
Vương Đông Nhi len lén nhìn hắn một cái, trong lòng thầm nghĩ, may là hiện tại huynh ấy đang thi triển cái năng lực có thể giữ được tĩnh táo, nếu không, nếu không…., nàng cũng không cách nào tưởng tượng được hậu quả.
Trong khu nghỉ ngơi dành cho khách quý, ánh mắt của Vương Thu Nhi vẫn nhìn chăm chú vào Hoắc Vũ Hạo, trong ánh mắt tựa hồ lóe ra gì đó, tay phải vô thức nắm chặt vào tay vịn ghế.
Chỉ có nàng mới có thể cảm nhận được quang mang bắn ra từ trong Vận Mệnh Chi Nhãn của Hoắc Vũ Hạo, đó là một loại điên cuồng phát tiết. Trong nháy mắt đó, ngay cả Vương Thu Nhi cũng hoảng hốt. Nàng cũng không biết, nếu như đổi lại là mình đối mặt với Hoắc Vũ Hạo, có thể ngăn cản một kích như vậy hay không. Nếu như Hoắc Vũ Hạo là rồng, như vậy, Vương Đông Nhi chính là vảy rồng của hắn.
Trở lại khu đợi chiến, Vương Đông Nhi lập tức lấy bình sữa ra, bắt đầu khôi phục hồn lực.
Hoắc Vũ Hạo nắm tay nàng, Hạo Đông Lực bắt đầu vận chuyển trong người Vương Đông Nhi.
“Trận tiếp theo, Nhị sư huynh, nhờ huynh vậy.” Hoắc Vũ Hạo trầm giọng nói.
Vương Đông Nhi mạnh mẽ mở mắt, “Ta, ta còn có thể mà.”
Hoắc Vũ Hạo lạnh lùng liếc nàng một cái, “Câm miệng. Lâm trận khinh địch, lại còn không phòng bị đối với một kẻ thù còn có năng lực chiến đấu. Quay lại trên đó chịu chết hả? Ta nói rồi, trong đoàn đội chỉ có thể có một cái thanh âm. Ta là người chỉ huy, ngươi nhất định phải nghe theo mệnh lệnh của ta.”
Vương Đông Nhi chu miệng ra, trong ánh mắt đã bắt đầu lóe ra lửa, Hoắc Vũ Hạo chưa bao giờ dùng qua giọng nói này nói chuyện với nàng. Đáng ghét, thật là quá đáng ghét.
Hòa Thái Đầu cười ha hả, nói: “Đông Nhi, yên tâm giao cho Nhị sư huynh đi. Ta sẽ nổ tung từng cái đầu của bọn hắn.”
Vương Đông Nhi khe khẽ gật đầu, mặc dù nàng có chút bất mãn đối với giọng nói lúc này của Hoắc Vũ Hạo, nhưng dù sao hắn cũng là nam nhân của nàng, hiện tại cũng không phải là lúc giận dỗi, sẽ ảnh hưởng đến uy tín chỉ huy trong đoàn đội của hắn.
Sau một tiếng đồng hồ nghỉ ngơi và hồi phục, lần nữa lên sân thi đấu không phải là Vương Đông Nhi, đội viên ra sân thi đấu của Nhật Nguyệt chiến đội cũng không khỏi ngẩn người.
Kể từ khi đi vào trong sân, Trịnh Chiến vẫn đứng ở một chỗ. Ánh mắt nhìn Hòa Thái Đầu, nói: “Nếu như các ngươi thay đổi người, Vương Đông sẽ tính là nhận thua.”
“Ừ.” Hòa Thái Đầu đi tới giữa sân thi đấu, nhìn Trịnh Chiến một cái, gật đầu.
Dưới đài, Tiếu Hồng Trần thiếu chút nữa vọt lên. Tên đội viên hắn mới vừa phái lên sân này là đặc biệt nhằm vào đặc điểm chiến đấu của Vương Đông Nhi. Nhưng bên phía Đường Môn lại thay đổi người . Từ ý nghĩ của hắn, Đường Môn rõ ràng là muốn bảo tồn thực lực, để cho Vương Đông Nhi ra sân ở trong trận đấu đoàn đội. Tình huống thương thế của Vương Đông Nhi bọn họ ai ai cũng thấy không rõ lắm, nhưng từ việc nàng còn có thể ngồi ở bên cạnh Hoắc Vũ Hạo cũng có thể nhìn ra được, thương thế cũng không quá nghiêm trọng.
Giảo hoạt, thật sự là quá giảo hoạt.
Sự an bài của Hoắc Vũ Hạo, vốn dĩ là có ý muốn làm loạn tiết tấu của đối thủ. Không chỉ là bởi vì Vương Đông Nhi lâm trận khinh địch mà tức giận.
Trịnh Chiến trầm giọng nói: “Hai bên xưng tên.”
“Đường Môn, Hòa Thái Đầu.”
“Nhật Nguyệt hoàng gia Hồn Đạo Sư học viện, Tiêu Bình.”
Trịnh Chiến trầm giọng nói: “Hai bên lui về phía sau. Chuẩn bị tranh tài. Trong trận đấu, nghe ta ra lệnh. Nếu như người nào có can đảm công kích sau khi ta đã tuyên bố kết quả trận đấu, như vậy, ta có quyền định tội cho kẻ đó.”
Không người nào dám bỏ qua lời uy hiếp của một vị Hồn Đạo Sư cấp chín. Hòa Thái Đầu và Tiêu Bình đáp ứng một tiếng, lui về bên khu chuẩn bị của riêng mình.
Đây là trận thứ ba của loạt trận cá nhân đào thải. Nói chuẩn xác thì là trận thứ tư, bởi vì Vương Đông Nhi đã bỏ cuộc. Điểm số hiện nay là 2-1, Đường Môn chiếm ưu thế. Hơn nữa, bằng vào hai trận thắng, bọn họ đã bảo đảm chắc chắn sẽ tiến vào trong trận đấu đoàn đội.
Đã tới bên khu chuẩn bị của mình, xoay người, Hòa Thái Đầu ánh mắt sáng quắc nhìn hướng phương xa. Chân trái tiến lên một bước, làm ra một cái động tác dường như muốn chạy nước rút vậy.
Bên kia, ánh mắt của Tiêu Bình thì tràn đầy sắc nhọn, tựa như một con báo đang vận sức chờ phát động.
Tay phải giơ lên cao, Trịnh Chiến chia ra quan sát hai bên một chút, sau đó mới đột nhiên hạ xuống, tuyên bố bắt đầu thi đấu.
Ngay khi Trịnh Chiến phất tay, trong nháy mắt Tiêu Bình đã động, hồn đạo thôi tiến khí ở sau lưng chợt lóe sáng, giống y như lúc trước Vương Đông Nhi dùng để đến gần Chu Hưng Hạo, nhanh như tia chớp vọt về hướng của Hòa Thái Đầu.
Không sai, hắn là một vị cận chiến Hồn Đạo Sư. Tiếu Hồng Trần chuẩn bị dùng để liều mạng với Vương Đông Nhi.
Thân thể hướng về phía trước, đồng thời, trong tay Tiêu Bình nhiều hơn một cái trường mâu. Trường mâu này của hắn, hai đầu cũng là hai mũi trường mâu sắc nhọn. Trong quá trình vọt tới trước, đã bắt đầu có ánh sáng mãnh liệt sáng lên. Có ba cái Hồn Hoàn trên người sáng lên, làm hồn lực của hắn tăng mạnh.
Hòa Thái Đầu đang làm động tác chạy nước rút, Khi đối thủ phát động trong nháy mắt, hắn cũng động. Hắn dĩ nhiên không sử dụng hồn đạo pháo đài chiến pháp, giống như Chu Hưng Hạo vậy, trực tiếp xài hậu chước.
Tay phải vừa nhấc, một cái hồn đạo pháo đã hiện ra ở trên tay phải, một đoàn ngân quang trong nháy mắt bắn ra. Bay ra chừng 20 thước đã nổ tung, hóa thành một tấm lưới màu bạc, bao phủ về hướng Tiêu Bình đang vọt tới.
Mặc dù trong mắt Tiêu Bình tràn đầy khát máu, nhưng ở trong khát máu vẫn có tỉnh táo, một đoàn bạch quang chợt sáng lên nơi ngực của hắn, thân thể đang vọt tới trước đột nhiên ngừng lại, ngay sau đó trên khắp người của hắn cũng dâng lên một tầng hồn lực ba động cực mạnh. Kèm theo âm thanh “Leng keng” khi áo giáp bao trùm toàn thân, đồng thời, cả người hắn cũng đã bị đẩy ngược lại.
Ngàn vạn lần không nên xem thường một tiến một phản này, dưới tình huống đang cấp tốc vọt tới trước, chợt ngược lại. Chỉ nói về lực phản chấn cũng không phải người bình thường có thể tiếp nhận được.
Bất quá, cũng nhờ lực phản chấn này, giúp cho hắn tránh được tấm lưới màu bạc. Chỉ cần thấy tấm lưới kia khép lại, hắn sẽ vọt tới trước thêm một lần nữa, nhưng ngay lúc này, một tiếng nổ mãnh liệt chợt vang lên, Sóng chấn động màu bạc trắng chợt nổ bung trong khoảng khắc tấm lưới đang khép lại, khiến cho Tiêu Bình đang chuẩn bị vọt tới trước chợt chậm lại, thân thể không tự chủ được, dừng lại một chút.