Sở Tiêu Nhiên hung dữ với cô ta một chút, sau đó cô ta liền vác bụng bầu đến nói muốn làm đám cưới giả với cô, cho đứa bé một danh phận.
Ninh Thư quả thực muốn quỳ lạy cô ta, lúc nào cũng thích gây chuyện, nếu như thật sự đồng ý kết hôn, đợi đến khi chuẩn bị xong mọi thứ, thiệp mời cũng đã phát hết, lúc đó Hạ Hiểu Mạn lại đổi ý thì làm thế nào, người trong lòng của cô ta vẫn là Sở Tiêu Nhiên, anh Văn Lãng, em không thể kết hôn với anh v.v..
Cứ ngoan ngoãn ở trong biệt thự, tìm cơ hội nói cho Sở Tiêu Nhiên biết chuyện mang thai chẳng phải là được sao, đứa bé này là con của Sở Tiêu Nhiên, dựa vào đâu mà bắt Từ Văn Lãng phải đổ vỏ, đứa bé theo họ Từ, kết quả cả vợ và con đều không phải của mình.
Câu chuyện còn có thể ngược thêm chút nữa không?
Trời ơi, Ninh Thư sắp không chịu nổi rồi.
“Em tự đi, hay để anh đuổi em đi.” Ninh Thư nhìn Hạ Hiểu Mạn: “Nếu không phải bởi vì em đang mang thai, anh đã sớm dùng gậy đuổi em ra ngoài rồi.”
Khuôn mặt của Hạ Hiểu Mạn ngày càng tím xanh, vô cùng lúng túng nói: “Anh Văn Lãng…”
Ninh Thư lập tức vươn tay ra hiệu dừng lại, sau đó chỉ vào cửa: “Đừng nói nữa, đi ra khỏi cái cửa kia là được, đừng quay đầu, cẩn thận phía dưới chân, đi nhanh đi.”
Hạ Hiểu Mạn cắn chặt môi, cuối cùng hỏi Ninh Thư: “Anh Văn Lãng, anh thực sự không thể giúp em sao, em thực sự đã cùng đường rồi, nếu như không có đứa bé, em sẽ không mặt dày đến cầu xin anh như vậy.”
Ninh Thư thầm niệm Thanh Tâm chú trong lòng, mặc dù rất tức giận nhưng vẫn phải mỉm cười, Ninh Thư gằn từng câu từng chữ nói: “Anh sẽ không nuôi con cho người khác.”
“Anh Văn Lãng, anh không cần nuôi đứa bé, em sẽ tự kiếm tiền nuôi con, em chỉ muốn cho con một thân phận quang minh chính đại, chứ không phải là một đứa con riêng lén lút vụng trộm, một đứa con riêng do tình nhân sinh ra.” Hạ Hiểu Mạn thống khổ nói.
Ninh Thư: Úm ba la, năng lượng ơi, úm ba la, thuật biến mất ơi, biến mất, nhanh biến mất đi, khiến người trước mặt này nhanh biến mất đi.
“Em muốn kết hôn thì đi mà kết hôn với Sở Tiêu Nhiên, tại sao cứ sống chết đòi kết hôn với anh, Sở Tiêu Nhiên có biết em mang theo con của hắn chạy tới đây không?” Ninh Thư cảm thấy tam quan của mình lại được đổi mới rồi.
Tại sao Hạ Hiểu Mạn lại cảm thấy Sở Tiêu Nhiên không thích đứa bé này, Sở Tiêu Nhiên sẽ không kết hôn với cô ta sao.
“Cho dù phải chết anh cũng sẽ không kết hôn với em, em dẹp ngay ý tưởng này đi.” Ninh Thư bực mình nói: “Tại sao anh phải cưới em, bây giờ nhìn thấy em là đã thấy chán, chẳng lẽ lại cưới em về nhà để ngày nào cũng phải nhìn mặt em sao?”
Hạ Hiểu Mạn thấy Ninh Thư kiên quyết như vậy, chỉ có thể rời đi, nhìn bóng lưng vừa mờ mịt lại bất lực.
Ninh Thư không muốn dính líu đến chuyện của cô ta, nói thật, nhìn thấy Hạ Hiểu Mạn không hạnh phúc, trong lòng Ninh Thư lại rất bình tĩnh, có thể tìm đường chết như vậy cũng đến quỳ.
Bởi vì có sự can thiệp của lãnh đạo, nên kinh tế của thành phố T không bị hỗn loạn lâu, mặc dù có ảnh hưởng đến nền kinh tế thị trường của thành phố T, thế nhưng về cơ bản đã khống chế được.
Ninh Thư thu xếp lại tài liệu trong tay mình, sau đó gửi công hàm luật sư với đơn khởi tố của tòa án cho Sở Tiêu Nhiên.
Tội danh để khởi tố Sở Tiêu Nhiên chính là lũng đoạn thị trường, lạm dụng thị trường để chi phối địa vị, bài trừ, cạnh tranh không lành mạnh.
Chuyện này không thể cứ như vậy là xong được, chơi với lửa xong thì muốn chạy, làm gì có chuyện tốt như vậy.
Còn về Sở Tiêu Nhiên sau khi nhận được đơn khởi tố có thái độ gì, Ninh Thư hoàn toàn không thèm để ý.
Công ty của Sở tiêu Nhiên giữ vị trí bá chủ ở thành phố T, thực ra đó là sản nghiệp của gia tộc, sau khi Sở Tiêu Nhiên tiếp quản đã phát triển công ty mạnh hơn rất nhiều, bám chắc rễ ở thành phố T.
Theo lý mà nói lãnh đạo nên tận lực giúp đỡ một xí nghiệp như vậy, nhưng nó đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát, cho dù lãnh đạo có đưa ra chỉ thị gì họ cũng không quan tâm, hoàn toàn không nghe theo sự sắp xếp điều phối.
Hơn nữa động một tí là muốn làm rối loạn thị trường của thành phố T, thật sự khiến người khác như bị nghẹn ở cổ họng.
Dẫn đến sự bành trướng quyền lực của lãnh đạo và suy giảm hiệu suất thị trường, sự suy thoái của Sở gia là hoàn toàn hợp lý.
Loại bỏ Sở gia là việc bắt buộc phải làm.
Ninh Thư lo lắng Sở Tiêu Nhiên sẽ chuyển tài sản ra nước ngoài, vì vậy đã đề nghị lãnh đạo kiểm tra tài sản của Sở Tiêu Nhiên.
Ninh Thư không hề muốn phá hủy Sở Tiêu Nhiên ở thành phố T, để rồi sau đó Sở Tiêu Nhiên lại tiêu diêu tự tại chuyển đến nơi khác.
Nếu đã ra tay thì phải trực tiếp đánh bại Sở Tiêu Nhiên, để hắn không có cơ hội trở mình nữa.
Lãnh đạo cũng không muốn để miếng thịt báu bở này chạy mất, nên nhất định sẽ kiểm tra, nếu muốn tra việc này thì Uỷ ban giám sát quản lý tài sản phải đứng ra, kiểm tra vốn giao dịch của công ty Sở Tiêu Nhiên.
Có người theo dõi, Sở Tiêu Nhiên có muốn chuyển tài sản đi cũng không được, nếu như chuyển đi mà bị bắt được, vậy thì hay rồi, trên người Sở Tiêu Nhiên lại gánh thêm một tội danh nữa.
Hiện giờ ai cũng muốn nhào lên cắn một miếng thịt của Sở Tiêu Nhiên.