Mãn Hâm này sau khi rời khỏi phòng, cũng không có dừng lại mà trực tiếp đi tới chỗ phòng của trưởng lão Nguyên Tâm tông kia. Chỉ trong chốc lát đã đi tới trước mặt trung niên.
Trung niên kia nghe hắn báo cáo, gật đầu, lại ngẩng đầu nhìn về phía lão giả trước mắt.
– Nguyên Cương trưởng lão, trong phạm vi thế lực chưởng quản của Nguyên Tâm tông chúng ta có thế lực nào họ Nhiếp hay không?
– Họ Nhiếp? Sao vậy?
– Không có gì, vừa rồi Long Cốt thần châu kia được một tiểu tử họ Nhiếp mua đi. Chúng ta làm buôn bán được nhiên phải lý giải về khách hàng thì mới có thể làm lớn được a.
Trung niên kia vừa cười vừa nói.
– Tiện tay xuất ra ba trăm vạn linh thạch hạ phẩm quả thực là thế lực lớn. Bất quá ta cũng không nghĩ tới họ Nhiếp nào, đoán chừng là đạt được bảo tàng nào đó, nhà giàu mới nổi mà thôi.
Nguyên Cương trưởng lao khoát khoát tay, cũng không thèm để ý tới.
– Đúng vậy.
Trung niên gật đầu, không có nói tiếp mà chỉ cau mày, cũng không biết hắn đang suy nghĩ cái gì.
Đấu giá hội tiếp tục tiến hành, kế tiếp lại đấu giá hơn mười loại vật phẩm, Nhiếp Vân đều thờ ơ với chúng.
Ngược lại với hắn, Dịch Thanh nhìn thấy một đồ trang sức được làm từ Cửu Dương mộc vô cùng xinh đẹp, nàng nhờ Nhiếp Vân mua giúp nàng, tổng cộng chỉ mất năm sáu vạn linh thạch hạ phẩm.
– Thứ kế tiếp chính là Độc Thủ quyền trượng, là vật do yêu nhân Độc Thủ vương lưu lại. Cấp bậc cũng không cao, chỉ là linh khí trung phẩm. Tuy nhiên bên trong lại trộn lẫn Thiên ngoại vẫn thạch trộn lẫn mà thành, vô cùng cứng rắn. Cho dù là linh khí thượng phẩm cũng chưa hẳn đã có thể làm nó tổn thương mảy may. Giá khởi điểm ba mươi lăm vạn linh thạch hạ phẩm, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn hai vạn.
Lão giả trên đài lấy ra một quyền trượng không lớn.
– Độc thủ quyền trượng? Độc Thủ vương Đông Tây?
– Thứ của Độc Thủ vương Đông tây ai mà dám mua chứ? Bên trong không biết có kịch độc hay không, vạn nhất độc khí quá lợi hại, khi đó cho dù chết cũng không biết chết thế nào nha.
– Đúng vậy. Bản thân Độc Thủ vương chính là độc sư, bản thân có Kịch Độc đan điền, cho nên mới không cố kỵ kịch độc. Chúng ta không có thứ kia, cũng đừng có nghĩ ngợi a.
– Chỉ sợ có mạng mua nhưng không có mạng dùng.
– Cái giá lớn như vậy, để ta xem bọn hắn bán ra ngoài thế nào…
Độc thủ quyền trượng vừa mới xuất hiện thì bên ngoài lập tức vang lên tiếng xôn xao cùng với linh hồn chấn động. Dường như Độc Thủ vương này rất nổi danh, mà ngay cả quyền trượng của hắn cũng là vật làm cho người ta kiêng kỵ.
– Độc thủ quyền trượng? Thứ này có chút cổ quái…
Nhiếp Vân liếc mắt nhìn sang, tinh thần lực khổng lồ cũng ngưng tụ thành tơ, chậm rãi tới gần quyền trượng.
Có được thiên phú Thiên nhãn, linh hồn thành tơ của hắn vượt qua tất cả mọi người dò xét, dọc theo quyền trượng mà chui vào.
– Thực sự là linh khí trung phẩm, tuy nhiên linh khí đối với ta mà nói, vô dụng.
Liếc mắt nhìn, Nhiếp Vân lắ đầu, cũng không có ý ra tay mua.
Công kích mạnh nhất của hắn là Thiên Địa vô lượng, dưới một chiêu bất kỳ vật gì cũng sẽ biến thành tro bụi, binh khí đối với hắn mà nói quả thực không có tác dụng gì. Về phần những thứ khác, kiếm pháp mà Tử Hoa đạo nhân truyền thừa uy lực cũng rất mạnh, có được Huyền Ngọc chi kiếm đã đủ rồi, không cần phải mua sắm binh khí khác.
Huyền Ngọc chi kiếm tuy rằng không phải là Linh binh, nhưng mà toàn thân do huyền ngọc cấu thành, cứng rắn dị thường. Đừng nói là Linh binh trung phẩm, cho dù là Linh binh thượng phẩm đụng vào cũng sẽ không lưu lại chút dấu vết nào, đủ để sử dụng.
– Ồ? Không đúng.
Liếc mắt nhìn đã cảm thấy độc thủ quyền trượng này vô dụng với mình. Hắn vừa định thu hồi tinh thần lực, đột nhiên hai mắt Nhiếp Vân trợn tròn, tay không tự chủ được nắm lại, thanh âm cả kinh vang vọng trong lòng hắn.
– Có thể khiến cho pháp quyết vô danh vận chuyển khí tức đặc thù, không ngờ ở bên trong quyền trượng thậm chí lại có…&