Đúng vậy, mọi chuyện đến đây là đã kết thúc, tiếp theo là phải nghĩ xem phải ứng phó thế nào với đám người sau lưng, hắn biết, Tử Y đã nhận ra thân phận võ giả của hắn.
Còn hắn thì muốn mang đá hiền giả về, không biết có bị ngăn cản hay không?
Hàn Phong không biết, kì thực hắn không cần phải quan tâm chuyện này.
Chỉ cần hắn muốn, không ai có thể ngăn cản được.
Nhưng, nhìn con hắc ma viêm đã bị phóng hóa hoàn toàn, trong lòng Hàn Phong có chút nghi hoặc.
Con ma vật năm ngàn năm trước mang đến cho đại lục không biết bao nhiêu tai họa lại bị giết dễ dàng thế sao?
Hàn Phong hiếu kì nghĩ.
Suy nghĩ này, phải đến sau này, sau khi được Tử Y giải thích, Hàn Phong mới thực sự hiểu ra.
Kì thực, lý do khiến nó bị Hàn Phong đánh bại hết sức đơn giản.
Chỉ là con ma vật năm ngàn năm trước được tạo nên bởi tâm huyết của hàng ngàn thuật sĩ đen, chỗ nào trên người nó cũng có đá hiền giả.
Con quái vật đó gần như được tạo thành bởi đá hiền giả.
Như vậy, dù có bị cắt thành mấy mảnh, chỉ cần dựa vào sức mạnh của một viên đá hiền giả nhỏ bé, thân thể của nó vẫn có thể tụ hợp lại như cũ.
Cũng chính bởi vậy, ma vật năm đó mới mang lại cho con người nhiều phiền phức như vậy.
Con quái vật trước mắt thì không giống vậy, bởi vì không gian này chỉ còn duy nhất một viên đá hiền giả, cũng chính là viên đá mà thiên khởi giả nhất tộc bảo vệ.
Mặc dù không biết tại sao Hắc Trạch lại trộm được nó, nhưng chỉ dựa vào một viên đá hiền giả thì không thể tạo ra con ma vật mạnh mẽ như trước kia.
Mặc dù chỉ cần một viên đá hiền giả là có thể mang lại cho hắc ma viêm sức mạnh vô địch, nhưng, chỉ cần đá hiền giả bị lấy ra khỏi cơ thể.
Hắc ma viêm sẽ bị mất đi toàn bộ sức mạnh, và cái chết là điều không thể tránh khỏi.
Mấy ngày sau, Hàn Phong cùng mọi người quay trở lại thành chủ phủ.
Mấy ngày đó, Tử Y rất bận rộn, một phần vì vết thương của ông khá nặng, vẫn đang trong giai đoạn hồi phục, đồng thời thân là tộc trưởng một tộc, đương nhiên phải xử lý rất nhiều việc.
Mặc dù lần này thiên khởi giả nhất tộc giành thắng lợi, nhưng số người thiệt mạng rất nhiều, Tử Y thân là tộc trưởng, thời điểm này đương nhiên phải lo mọi việc.
Vốn dĩ Hàn Phong định cứ thế bỏ đi, nhưng Tử Y nói có chuyện cần thương lượng với hắn nên Hàn Phong nhận lời ở lại.
Hắn không sợ Tử Y sẽ có âm mưu gì với mình, với thực lực của hắn, đủ để đối phó với cả thiên khởi giả nhất tộc, nếu như muốn bỏ chạy, hắn tin rằng không ai có thể đuổi kịp mình, dù bây giờ hắn đang ở trong thành chủ phủ.
Sở dĩ hắn ở lại chỉ là không muốn làm căng với Tử Y, mặc dù sau hôm đó vẫn chưa gặp lại ông ta nhưng có thể lôi kéo thêm một người bạn, đối Hàn Phong mà nói đương nhiên là chuyện tốt.
Mấy ngày này, Hàn Phong được cả thiên khởi giả nhất tộc đối đãi như anh hùng, mỗi lần đi qua, đều có người dùng ánh mắt vô cùng sùng kính nhìn hắn.
Điều này khiến Hàn Phong có chút khổ não.
Thời gian này, ngày nào Tử Nhược cũng đến tìm Hàn Phong, trải qua mất ngày nghỉ ngơi, sức mạnh của Tử Nhược mặc dù vẫn chưa hoàn toàn hồi phục nhưng chí ít đã có thể hành động thoải mái.
Lần nào nhìn thấy Tử Nhược, Hàn Phong cũng phát hiện biểu tình vui vẻ dị thường trên mặt cô, niềm vui đó được viết rõ trên mặt cô.
Hàn Phong không biết Tử Nhược đang vui điều gì, có hỏi cô vài lần nhưng Tử Nhược đều tránh không trả lời, Hàn Phong cũng không hỏi nhiều nữa.
Đối với tiểu cô nương này, Hàn Phong đúng là rất yêu quý, nhưng vẫn chưa đến mức độ quá sâu sắc.
Dù sao hai người cũng mới quen nhau chưa được bao lâu.
Nhưng, từ góc độ bạn bè, Tử Nhược vui vẻ, Hàn Phong đương nhiên cũng cảm thấy mừng cho cô.
Chỉ có điều, vì hai người thường xuyên cặp kè nên người ngoài nhìn vào cảm thấy rất có vấn đề.
Một người là thiên kim tiểu thư của tộc trưởng, là công chúa của cả thiên khởi giả nhất tộc, thiên tư trác việt, lại có sức mạnh mà vô số thanh niên ngưỡng mộ.
Còn một người, mặc dù thời gian tiếp xúc không nhiều, nhưng là anh hùng giải cứu cả thiên khởi giả nhất tộc.
Quan trọng nhất, cả hai còn rất trẻ.
Trong mắt các thiên khởi giả đó, công chúa trẻ tuổi yêu anh hùng tuấn tú, đúng là một sự kết hợp hoàn mỹ.
Cũng có thể những thanh niên ngưỡng mộ tiểu công chúa đã từng cảm thấy ghen tị, nhưng họ biết trước mắt Hàn Phong, họ không có tư cách tranh giành.
Nhiều người nhìn mối quan hệ nam nữ giữa họ như một đoạn truyền kì.
Nên không tiếc lời dâng tặng những lời chúc phúc thành tâm của họ.
Tất cả những chuyện này, hai người trong cuộc không hề hay biết.
Hàn Phong đương nhiên không ngờ mọi người lại nhìn họ theo cách đó.
Bởi vì trong mắt Hàn Phong, hắn chỉ là một vị khách ở đây, nếu như không phải Tử Y giữ hắn lại, nói có chuyện cần thương lượng, hắn sớm đã rời khỏi mảnh đất này rồi.
Đương nhiên, hắn cũng không có suy nghĩ gì về phương diện đó.
Mấy ngày nay, mặc dù có rất nhiều tâm sự, nhưng bị Tử Nhược cảm nhiễm, cuối cùng Hàn Phong vẫn quyết định từ bỏ mối lo trong lòng, vui vẻ cùng cô đi chơi.
Cuối cùng, Tử Y cũng có thời gian để gặp Hàn Phong.
Hàn Phong biết cái gì phải đến sẽ đến nhưng hắn không cảm thấy lo vì từ hôm đó đến giờ đá hiền giả luôn nằm trong tay hắn, hơn nữa cũng không nghe thấy Tử Y nhắc đến chuyện đá hiền giả.
Đến thư phòng Tử Y, Tử Y lúc này đang ngồi trên một cái ghế lớn, mỉm cười nhìn Hàn Phong.
Hàn Phong thấy vậy cũng thoải mái ngồi xuống đối diện, hắn không định vòng vo mà trực tiếp hỏi:
– Tử Y tộc trưởng, cảm ơn sự tiếp đãi của ông trong thời gian qua, bây giờ chuyện di khí giả nhất tộc đã được giải quyết, ta cũng có được thứ ta cần, có lẽ đã đến lúc ta nên rời đi.
Cách nói chuyện thẳng thắn của Hàn Phong không khiến biểu tình trên mặt Tử Y thay đổi, dường như ông đã sớm sự liệu được mọi điều.
Hơi mỉm cười, Tử Y nói:
– Hàn Phong, ngươi yên tâm, chuyện đã hứa ta nhất định sẽ làm, bất luận thân phận của ngươi là gì.
Nghe Tử Y nói, Hàn Phong hiểu ra ý tứ ẩn chứa trong câu nói cuối cùng của cô, cũng không giấu giếm thêm nữa thẳng thắn nói:
– Tử Y tộc trưởng đã biết thân phận của ta, vậy mà vẫn cho một người có thân phận nhạy cảm như ta ở trong phủ thành chủ của mình, không sợ bị ảnh hưởng sao?
Tử Y nghe vậy, mỉm cười dịu dàng, nhìn Hàn Phong, chậm rãi nói:
– Hàn Phong, ta đã biết thân phận của ngươi, hơn nữa còn để ngươi ở trong phủ thành chủ mà không dùng bất cứ biện pháp gì, có lẽ ngươi hiểu, ta không có ác ý gì với ngươi.
Hàn Phong không thể không đồng ý, liên tục gật đầu, hắn đương nhiên biết điều này, nhưng hắn không biết Tử Y muốn nói với hắn điều gì, nên cũng không nói nhiều, đợi Tử Y nói tiếp.
Quả nhiên, Tử Y nhìn Hàn Phong, nói tiếp:
– Có lẽ ngươi và thiên khởi giả chúng ta có chút hiểu lầm, vướng mắc giữa võ giả và thuật sĩ đen đã là chuyện của năm ngàn năm trước, bây giờ thiên khởi giả nhất tộc ta có mảnh đất riêng của mình, không gian này vẫn còn rất nhiều nơi chờ chúng ta khau phá, chúng ta cần gì phải tranh giành với võ giả?
Dừng lại một lúc, Tử Y chậm rãi nói:
– Kì thực, ta giữ ngươi lại, là muốn thương lượng với ngươi một chuyện! Một chuyện rất quan trọng!
– Kỳ thực ta lưu ngươi lại là muốn cùng với ngươi thương lượng một việc! Một việc vô cùng trọng yếu!
Tủ Y Phương chậm rãi nói.
Nghe thấy ngữ khí nghiêm túc của Tử Y Phương, Hàn Phong cũng chú ý lắng nghe.
Bất quá cấu kế tiếp của Tử Y Phương lại khiến cho khuôn mặt vừa mới nghiêm cẩn của Hàn Phong trong nháy mắt trở nên cổ quái.
– Ta bây giờ dùng thân phận phụ thân của Tử Nhược chứ không phải dùng thân phận tộc trưởng bộ tộc để nói với ngươi chuyện này.Vì vậy ngươi cũng không nên quá căng thẳng!
Tử Y Phương khẽ cười nói.
Hàn Phong nghe vậy thì trong lòng máy động, hắn ý thức được Tử Y Phương muốn nói với hắn cái gì. Một đạo thân ảnh xinh đẹp động lòng người lập tức xuất hiện trong đầu hắn.
Hàn Phong rất nhanh từ ánh mắt của những ngoại nhân nhìn về phía mình mà minh bạch được hàm nghĩa từ trong ánh mắt của những người đó.
Giờ khắc này Hàn Phong không biết phải dùng từ ngữ gì để hình dung cảm tưởng của bản thân.
Thấy Hàn Phong nhíu mày thì trong lòng Tử Y Phương cũng hiểu ra được phần nào, hắn không khỏi thở dài. Nhưng tâm tư nữ nhi mà mình yêu thương nhất, thân làm phụ thân của nàng Tử Y Phương sao lại không minh bạch cơ chứ.
Ngẫm lại, Tử Y Phương liền chuyển hướng đề tài, nhàn nhạt nói:
– Hiền giả chi thạch trên người của hắc ám ma viêm hiện giờ đang ở trên người ngươi?
Hàn Phong nghe vậy, đầu tiên là ngẩn ra xong rồi gật đầu nói:
– Ân!
Tử Y Phương nhìn Hàn Phong, hắn suy tư trong chốc lát rồi mới nói:
– Ngươi hẳn đã đoán ra ta đã phần nào biết được thân phận của ngươi.
– Ân!
Hàn Phong vẫn như trước nhàn nhạt đáp.
– Yên tâm đi! Vật kia nếu như ngươi đoạt được thì ta cũng sẽ không hỏi đến. Chuyện này cũng đã được ta cùng với các vị trưởng lão thương lượng.
Tử y Phương đạm thanh nói.
Home » Story » ngạo thị thiên địa » Chương 520: Kết thúc!