Máu nóng phun ra, làm mắt Vinh Dương trưởng công chúa hoa lên.
Bà ta nỗ lực mở to hai mắt, trước mắt ngoại trừ một khoảng đỏ thẫm ra thì không hề nhìn rõ bất cứ thứ gì.
Tiếng vật nặng ngã xuống đất truyền đến, bà ta biết là của nam nhân mình thích cả đời mà cũng hận cả đời.
Tiếp đó, lại truyền đến tiếng vật nặng ngã xuống đất, lần này là bà ta.
Mặt đất lạnh băng làm bà ta khôi phục vài phần thanh tỉnh, sương mù trong mắt rút đi, nhìn thấy rõ ràng người nằm bên cạnh.
Ông nhắm hai mắt, khóe môi treo ý cười nhàn nhạt, giống như đang ở trong mộng thưởng thức ngày tốt cảnh đẹp.
Từng giọt nước mắt lớn như hạt đậu lăn xuống từ khóe mắt Vinh Dương trưởng công chúa, trong lòng đau đớn át cả cơn đau thể xác.
“Thôi Tự, Thôi Tự ——” Bà ta cố hết sức gọi từng tiếng từng tiếng, nhưng nam nhân gần trong gang tấc lại không có động tĩnh gì, chỉ có máu nóng từ trong cơ thể đối phương điên cuồng trào ra bao phủ bà ta, cùng máu của bà ta hòa vào nhau.
Từng tiếng kêu dần dần nhỏ đi, tiếp đó lại là vô số tiếng hét kinh hoàng vang lên, hạ nhân phủ trưởng công chúa từ bốn phương tám hướng vọt tới.
“Phụ thân, mẫu thân ——” Thôi Dật đẩy ra hạ nhân chặn đường, thất tha thất thểu chạy đến bên cạnh hai người.
Trước mắt là tình cảnh đáng sợ mà gã chưa từng gặp qua: Phụ thân nghiêm túc thâm trầm trong trí nhớ nằm trên mặt đất, chỗ cổ là miệng vết thương dữ tợn. Mẫu thân cao quý trương dương cũng ngã trên mặt đất, ở ngực có một lỗ máu to, máu tươi đang điên cuồng chảy ra ngoài.
Bọn họ nằm kề sát nhau, một người trên mặt là thoải mái bình tĩnh, một người trên mặt lại dừng tại hình ảnh thiên ngôn vạn ngữ.
Gần như vậy, lại không hợp nhau như vậy……
Thôi Dật quỳ gối bên cạnh hai người, khàn giọng khóc rống.
Gã thật sự không hiểu.
Ngay tại một năm trước, gã còn có muội muội, có mẫu thân, có phụ thân, vô luận người một nhà có mâu thuẫn gì, ít nhất đều vẫn còn sống, nhưng chỉ mới trong chớp mắt muội muội mất tích, phụ thân thì giết mẫu thân rồi tự vẫn……
Hạ nhân phủ trưởng công chúa quỳ đầy đất, khóc ròng nói: “Công tử, làm sao bây giờ đây?”
Trưởng công chúa đều đã chết rồi, những đồ đạc đó tự nhiên không thể thu dọn nữa, đi con đường nào bọn họ chỉ có thể mờ mịt chờ đợi.
Thôi Dật bò dậy, cắn răng nói: “Ta phải vào cung!”
“Công tử, công tử ——”
Trong ngự thư phòng, Cảnh Minh Đế ném tấu chương sang một bên, mí mắt giật kinh hoàng.
Cảnh Minh Đế bỗng thấy hoảng hốt.
Không có khả năng, sự tình hai ngày này đã đủ làm ông phiền lòng, chẳng lẽ vẫn còn có chuyện xấu xảy ra?
“Phan Hải ——”
“ Có nô tỳ.”
“Đi hỏi tiến triển bên chỗ Đóa ma ma xem, không lẽ Đóa ma ma không chịu được thụ hình chết rồi?”
Phan Hải lĩnh mệnh mà đi, không đợi Cảnh Minh Đế uống một ngụm trà đã quay trở về.
Cảnh Minh Đế không khỏi ngồi thẳng người: “ Thế nào?”
Thế này cũng quá nhanh rồi, nhất định không có chuyện tốt!
Phan Hải quả thực không biết nên mở miệng với Cảnh Minh Đế thế nào nữa.
Hai ngày này Hoàng Thượng chịu đả kích có hơi nhiều ……
“Có việc liền nói!”
“Thôi công tử cầu kiến ——”
Cảnh Minh Đế hơi ngẫm nghĩ: “Thôi Dật? Hắn là tới cầu tình cho mẫu thân à. Ngươi ra ngoài nói cho Thôi Dật, mẫu thân hắn phạm sai lầm, đáng bị trừng phạt, bất luận kẻ nào tới cầu tình đều không được ……”
Phan Hải căng da đầu nói: “Thôi công tử khóc lóc nói Thôi tướng quân cùng Vinh Dương trưởng công chúa chết rồi ……”
Ngọc Tỳ Hưu Cảnh Minh Đế thưởng thức trong tay trực tiếp rơi xuống mặt đất, bể nát không nỡ nhìn.
“Truyền Thôi Dật tiến vào! Đồ hỗn trướng này, vì muốn gặp trẫm cũng không thể nói hươu nói vượn.”
Thôi Dật đỏ mắt tiến vào, bịch liền quỳ xuống, bật khóc thảm thiết nói: “Cữu cữu, cha con với nương con đều chết cả rồi ——”
“Cái gì đều chết cả rồi? Thôi Dật, ngươi nếu hồ ngôn loạn ngữ trẫm nhất định không tha tội đâu!”
“Cữu cữu, con sao có thể lấy cha mẹ ra hồ ngôn loạn ngữ, cha mẹ con thật sự đã chết rồi ——”
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Thôi Dật khóc rống nói: “Cha con giết mẹ con, sau đó tự sát……”