Trong vòng một ngày ngắn ngủi, nhân viên trong công ty đều đã bị chấn động đến mức tê dại.
Bọn họ thấy nhiều nhân vật lớn tới xin gặp, còn hạ thấp tư thế đủ khiến cho bọn họ cảm thấy khó có thể tin nổi, bây giờ chỉ là một cậu chủ nhỏ nhà họ Tần, bọn họ đều không thích để ý tới.
“Bịch!”
Tần Mục làm sao dám đi, bịch một tiếng, trực tiếp quỳ xuống, kéo tay của thư ký và than thở khóc lóc.
“Chị! Chị ơi! Cầu xin chị cứu tôi đi. Là tôi quá tham, là tôi có mắt không nhìn thấy Thái Sơn, là tôi quá muốn gây náo động mới đắc tội tổng giám đốc Vương!”
Tần Mục vừa khóc vừa kêu lên: “Cầu xin chị hãy để cho tôi được gặp mặt tổng giám đốc Vương một lần, tôi dập đầu trước mặt chị! Tôi cầu xin chị. Tôi chỉ cầu xin có thể gặp tổng giám đốc Vương một lần, tôi muốn xin lỗi anh ấy”
Thư ký vẫn không hề có cảm xúc dao động gì, trong lòng chỉ thầm nghĩ: “Đây là người thứ mười bốn trong ngày hôm nay rồi nhỉ? Không đúng, hình như là người thứ mười lăm”
“Thật ngại quá, tôi còn có việc khác phải làm, nếu cậu muốn quỳ, vậy thì quỳ đi”
Thư ký nói xong liền rời đi luôn, quay về chỗ của mình để tiếp tục công việc.
Nước mát Tần Mục tuôn ra giàn giụa lại không dám đứng lên, quỳ thảng lưng ở cửa, vẻ mặt nghiêm túc khác thường, thậm chí cũng không dám động đậy, lấy điều này để thể hiện thành ý của mình.
Gã muốn sống!
Một giờ trôi qua, Tân Mục vân quỳ ở đó, không hề dám nhúc nhích.
Gã biết rất rõ chuyện này có hậu quả nghiêm trọng tới mức nào.
Đừng nói gã là bạn của Cao Thành, cho dù gã chính là ba ruột của Cao Thành, nếu không thể cầu xin Vương Vĩ tha thứ cho chuyện này thì gã và nhà họ Tần cũng sẽ hoàn toàn tiêu đời!
“Tổng giám đốc Vương, người kia đã quỳ một tiếng rồi, đúng là đủ cố chấp”
Thư ký đi vào văn phòng, vẻ mặt có phần bất lực.
“Gã có thể quỳ, vậy lại tiếp tục quỳ đi”
Vương Vĩ không hề khách sáo: “Muốn gây khó dễ cho công ty của chúng ta cũng không cân nhắc lại thực lực của mình”
Gã xem thường mà không nhìn thử xem công ty này thuộc về ai sao?
Đó là của Giang Ninh!
Là vua của vùng đất cấm Đông Hải, người đàn ông giống như thần, Giang Ninh kia!
Đừng nói là nhà họ Tần, cậu ba nhà họ Tô trước đây có thể nói là cậu chủ ăn chơi cao cấp nhất Thịnh Hải, còn không phải là bị Giang Ninh đánh cho quỳ xuống đất để cầu xin tha thứ sao?
Lại nhìn xem, nhà họ Tô bây giờ còn tồn tại sao?
Càng không cần phải nói tới, hôm nay Giang Ninh thoáng phơi bày ra một ít thực lực của hán ở ngoài thế giới ngầm.
Vương Vĩ lại biết được, cho dù mình có chết cũng không: thể làm giảm uy danh của Giang Ninh đượ!
c Chỉ là cậu chủ nhỏ của một nhà họ Tần cũng dám tới công ty đòi vé vào cửa, đây là không để mát đến công ty giải trí Tinh Tế tới mức nào, không để cho gã chút dạy.
dỗ thì làm sao giết gà dọa khỉ được?
“Nhưng chúng tôi sắp hết giờ làm rồi.
Thư ký hơi ấm ức nói: “Anh Giang nói không thể để cho.
nhân viên tăng ca một cách vô nghĩa, đó là chuyện vô.
đạo đức.”