-“Luận võ bắt đầu !”
Lúc này, Hắc bá quát to một tiếng, Kha Thiếu Bạch không tự chủ được mà run rẩy, mà Vân Thiên Hà vẫn bất động như cũ, nét mặt đạm bạc nhìn về Kha Thiếu Bạch.
Trong lòng quá khẩn trương, Kha Thiếu Bạch quát to một tiếng lấy lại tinh thần, rồi bắt đầu thi triển ra “Tinh ý thập cửu thức ” so sánh những chiêu thức tinh diệu.
Vân Thiên Hà để ý thấy Kha Thiếu Bạch sự dụng bộ quyền pháp này theo lộ tuyến trung hòa, tốc độ cùng linh hoạt, độ mạnh yếu là tương đương, nhìn thiếu niên này diễn quyền quả thật có chút độc đáo. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Rốt cuộc cấp chín võ sĩ Kha Thiếu Bạch diễn quyền cũng đã có một số sơ hở, nhưng Vân Thiên Hà không vì những sơ hở này mà coi thường Kha Thiếu Bạch.
Khi quyền của Kha Thiếu Bạch vũ động sắp đánh tới trên ngực của Vân Thiên Hà, Vân Thiên Hà thân hình chớp động nghiêng người tránh né, khủy tay phóng ra như chớp đánh vào ngực của Kha Thiếu Bạch.
Kha Thiếu Bạch trúng đòn lảo đảo, lui lại mấy bước mới đứng vững, cơn đau nhức nổi lên, thần sắc của hắn bắt đầu ngưng trọng, đối phương chỉ làm một động tác đơn giản, đã đánh trúng vào sơ hở của hắn, có thể thấy được con mắt phán đoán rất kinh người, hơn nửa thời cơ và phát lực vô cùng chính xác.
Một lần nữa Kha Thiếu Bạch hét lơn, trong lòng khẩn trương lên vài phần ,nét mặt chuyên chú lúc nãy đã biến mất, lần này khi hắn đem quyền pháp thi triển ra, đã tiến vào trạng thái làm cho khí thế tăng lên rất nhiều, khiến cho mỗi quyền đánh ra thực lực tăng lên trên mọi phương diện về tốc độ linh hoạt, quyền lực.
Một quyền xoạt qua cánh tay, Vân Thiên Hà lại tránh thoát, Kha Thiếu Bạch đánh hụt liên điều chỉnh khủy tay hoành ngang, nhưng Vân Thiên Hà không cho hắn cơ hội, nếu như thật sự là chém giết, thì Kha Thiếu Bạch đã trở thành một cỗ thi thể.
Nhưng đây chỉ là tỷ thí luận võ, cho nên Vân Thiên Hà nắm bắt thời cơ, lợi dụng sơ hở khi Kha Thiếu Bạch tấn công dồn dập, tìm đến một vị trí, động tác nhanh như chớp một quyền đánh ra thọc thẳng vào nách của Kha Thiếu Bạch, ở dưới đài mọi người không thể nào thấy rõ được chiêu thức vừa rồi, cũng chỉ thấy được Kha Thiếu Bạch bị Vân Thiên Hà đánh cho một quyền vào mạng sườn ngã xuống mặt đất.
Kha Thiếu Bạch từ dưới đất đứng dậy, trước mặt mọi người hành lễ nói:
-“Ta thua !”
Sau khi nói xong hắn nhìn thật sâu Vân Thiên Hà, rồi đi xuống, cẩn thận quan sát có thể thấy được vẻ mặt của hắn pha chút trắng bệch, nhược điểm bộ vị chỉ chớp mắt đã bị người ta thọc vào.
Chỉ một quyền kết thúc trận đấu ?
Lúc này mọi người dưới đài đều ngây ngẩn cả người, bọn họ còn chưa quan sát được gì là tinh hoa võ học, mà trận đấu cứ như vậy kết thúc, chỉ bằng một quyền đơn giản.
Cho đến khi Vân Thiên Hà khẽ hướng các trưởng bối dưới đài thi lễ rời đi, rất nhiều người xem vẫn còn chưa phục hồi lại tinh thần, không hiểu được chuyện gì đã xảy ra trên võ đài.
Vân Thiên Hà cảm thấy đại hội luận võ này thật nhàm chán, hắn không cần phải thông qua các loại tỷ thì này để gia tăng kinh nghiệm đối địch, nêu như thật sự là chém giết thì vừa rồi Kha Thiếu Bạch đã chết tại chỗ, nhưng đây chỉ là tỷ võ luận bàn, nên hắn đành phải dùng biện pháp nhanh gọn nhất hạ gục đối thủ.
Thủ pháp tiến hành trận đấu rất bình thản, ngay cả Hắc bá cũng không nhìn ta mùi vị kết thúc, hắn hưng hăng trừng mắt nhìn Vân Thiên Hà một cái, không thể làm gì hơn là công bố cặp đấu tiếp theo.
Mặc dù mọi người không thấy rõ ràng Vân Thiên Hà dùng loại vũ kỹ nào để thủ thắng, nhưng không thể nào qua mắt được cao thủ như Đồ Chính Minh, và Đồ Nguyên Tán.
Thấy Vân Thiên Hà thuận thế dùng khủy tay đánh ra, Đồ Nguyên Tán và Đồ Chính Minh hai mắt sáng ngời, khen ngợi không dứt, bọn hò đều là cao thủ, đương nhiên có thể nhìn ra điểm tinh diệu, nếu như không có con mắt phán đoán, nắm bắt thời cơ, phát lực chính xác, tuyệt đối không thể làm được.
Mặc dù chỉ là một chiêu thức đơn giản, nhưng đã dồn kẻ địch vào chỗ chết, Đồ Nguyên Tán nheo mắt lại, vuốt vuốt chòm râu nở nụ cười.
Cao thủ đối địch, phương pháp tốt nhất chính là hạ gục đối thủ một cách nhanh nhất, võ đạo tu luyện nội ngoại công đến thượng tầng cảnh giới sẽ chuyển sang tâng thứ khác, đối với vũ kỹ cuối cùng sẽ chuyên từ phức tạp sang đơn giản, đứa nhỏ này con nhỏ tuổi đã đạt tới điểm này, nếu như võ đạo cảnh giới có thể sở thành, chính là nhân tài hiếm có rồi.
Khi Vân Thiên Hà trở lại vị trí của mình, Đồ Thiên Thanh quay đầu lại hỏi:
-“Thiên Hà ngươi mới vừa rồi, dùng chiêu thức gì vậy ?”
-“Không có dùng vũ kĩ gì cả !”
Vân Thiên Hà nhàn nhạt trả lời, suy nghĩ một chút rồi bổ sung:
-“Khi cảnh giới bằng nhau, chỉ cần phán đoán chuẩn xác, nắm bắt được sơ hở của địch nhân, cùng nhược điểm ,dùng tốc độ nhanh nhất đánh vào điểm này, dồn ép kẻ địch, không cần phải dùng đến chiêu thức võ công nào !”
Nghe được Vân Thiên Hà lý luận, Đồ Thiên Thanh cảm thấy rất có đạo lý.
Nghĩ ngợi một lúc, hắn mới nhìn Vân Thiên Hà nói:
-“Ngươi nói rất phải !”
Vân Thiên Hà nghe xong không biết nên nói tiếp điều gì, cười nhạt im lặng, Đồ Thiên Thanh thấy vậy tiếp tục nói:
-“Mẹ ngươi ở kinh thành rất khá, ta trở về đây, nàng có nhờ ta đem theo vài thứ cho ngươi !”
-“Cám ơn !”
Nghe nói như thế, Vân Thiên Hà từ đáy lòng nói lời cảm ơn với Đồ Thiên Thanh, kể từ khi Vân nương trở lại kinh thành, hắn vẫn không có chút tin tức gì, hắn vẫn đang lo lắng ,hôm nay Đồ Thiên Thanh mang tin tức đến khiến hắn an tâm rất nhiều.
Đồ Thiên Thanh cười nói:
-“Còn nữa, Trường Nhạc tiểu vương gia, nhờ ta hỏi người nếu mang “phi vũ” tới thành Lợi Châu, nó có nhớ đường trở về kinh thành không ?”
Vân Thiên Hà có chút bất đắc dĩ cười khổ, trong lòng thầm mắng ngu ngốc, nếu Đường Linh Vũ ngay cả nửa điểm tín nhiệm với “Phi vũ” cũng không có, sợ rằng con chim ưng kia sau này sẽ không muốn trở về nữa.