xem tình huống sinh trưởng của khoai lang.
Hiện tại mùa này hẳn là mùa thu hoạch khoai lang rồi, chỉ là không biết phát triển thành hình dáng gì.
Ninh Thư không có mang theo bất kỳ người nào, tự mình một người cưỡi ngựa liền hướng trang viên đi, nói đến chuyện cưỡi ngựa, Ninh Thư cảm giác cũng quá khổ bức, quá trình học cưỡi ngựa tràn ngập nước mắt chua xót, tốt xấu cũng học được hai ba tháng, rốt cục có thể không nắm dây cương, ở trên lưng ngựa bắn tên rồi, không đến mức lật ngửa té nhào trên mặt đất.
Đến rồi trang viên, Ninh Thư đem dây cương đưa cho quản sự, liền trực tiếp hướng nơi trồng khoai lang đi.
Đến đất trồng khoai lang, khoai lang lớn lên xanh um tươi tốt, xem ra người của trang viên rất nghiêm túc chăm sóc.
Ninh Thư tự mình cầm cái cuốc, bới vài củ khoai lang, kết quả khiến cho Ninh Thư rất vui mừng, khoai lang vỏ đỏ to cỡ nắm tay.
Ninh Thư từ đáy lòng bật cười thành tiếng, bất kể nguyên nhân là bởi vì nhiệm vụ, hay là vì nhiều hơn một loại lương thực giúp dân chúng có thể đỡ đói, trong lòng Ninh Thư đều tràn đầy kích động.
“Đem những củ khoai lang này đều đào ra cho Bổn cung, lại đem đất đai tính toán một chút, Bổn cung muốn tính sản lượng.” Ninh Thư lớn tiếng nói.
Tá điền trong trang viên rất nhiều, chỉ trong chốc lát liền đào xong hết khoai lang rồi, quản sự cầm cái cân bắt đầu cân khối lượng của khoai lang.
“Công chúa, thứ này cư nhiên có sản lượng đến một ngàn cân.” Quản sự hướng Ninh Thư nói.
Ninh Thư thật cao hứng, thời đại này chịu đủ loại điều kiện ảnh hưởng, khô hạn hoặc lũ lụt, đối với sản lượng lương thực đều gây ảnh hưởng, lúa nước có thể lên tới bảy trăm cân sản lượng đã thực không tệ, ở thời điểm đặc thù, có khoai lang, ít nhất có thể cứu đói, đã vậy còn là lương thực chịu được khô hạn.
“Chuyển một chút đến phủ công chúa của Bổn cung, phần còn lại đào hầm bỏ vào thật cẩn thận, qua một đoạn thời gian, khả năng Hoàng Thượng sẽ tới thị sát, lần này các ngươi coi như lập được công lớn, chờ phong thưởng đi.”
Trên mặt quản sự cùng tá điền đều lộ ra vẻ vui mừng, cùng đáp lời: “Đa tạ công chúa.”
Tá điền chuyển một cái sọt đưa đến phủ công chúa, Ninh Thư vừa về tới phủ công chúa, liền nướng khoai lang, thừa dịp khoai lang vẫn còn ấm ha hả, trực tiếp cưỡi ngựa hướng hoàng cung đi, đến cửa cung xuống ngựa liền hướng ngự thư phòng của Lý Ôn đi.
Lý Ôn đang cùng đại thần thương lượng triều chính, Ninh Thư ở cửa ra vào đợi một lúc, mới nhìn thấy đại thần lục tục ngo ngoe đi ra, thời điểm nhìn thấy Ninh Thư, ánh mắt đều rất kỳ quái.
Trong lòng Ninh Thư khẽ động, đột nhiên nghĩ đến, dựa theo thời gian, hẳn là lúc này người Hung Nô yêu cầu hòa thân, như vậy ánh mắt những người này là có ý gì, chẳng lẽ còn muốn nàng đi hòa thân.
Tốt lắm.
Ninh Thư thu liễm tư tưởng lộn xộn trong lòng, cầm theo hộp đồ ăn đi vào, Ninh Thư trông thấy Tiểu Hôi Cầu đang ghé vào trên bàn sách nằm ngủ, không biết phải hay không Ninh Thư ảo giác, Tiểu Hôi Cầu mập hơn rồi, thân thể so phía trước còn tròn hơn trước kia.
Lý Ôn híp mắt quan sát Ninh Thư, hỏi: “Như thế nào đột nhiên đến tìm trẫm.”
“Hoàng huynh, thần muội đem thứ tốt đến cho huynh.” Ninh Thư vừa nói vừa chìa hộp đồ ăn trong tay ra.
Lý Ôn nhìn thoáng qua hộp đồ ăn, biểu tình nhàn nhạt, quá nhiều người hướng thư phòng của hắn tặng đồ, Lý Ôn thật không có tâm tư gì.
Nghe thấy giọng nói của Ninh Thư, Tiểu Hôi Cầu mở to mắt, đôi mắt cùng đậu đen giống nhau quan sát, cái mũi ướt sũng khẽ động, duỗi thân thể dùng móng vuốt bào hộp đồ ăn.
Tên tiểu tử này, cái mũi thính như vậy.
“Hoàng huynh, huynh trông thấy vật này nhất định sẽ thật cao hứng đấy.” Ninh Thư thấy Lý Ôn biểu tình nhạt nhẽo, cảm giác trong lòng lại càng không tốt, tên này nha sẽ không thật sự muốn đem nàng đi hòa thân chứ.
Tiểu Hôi Cầu ‘chi chi’ mà kêu, Ninh Thư mở ra hộp đồ ăn, lấy ra khoai nướng, nhất thời trong không khí liền ngửi được một cỗ mùi thơm ngọt ngấy, lại rất thơm ngon.
Trong hộp chứa khoai lang nướng, nhìn bề ngoài thật sự không đẹp lắm, Lý Ôn híp mắt nhìn đồ vật trong hộp, tựa hồ nghĩ tới điều gì, dùng ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Ninh Thư.
————————————————————————
[GÓC HÀI HƯỚC]: Khi bà Thư bả tặng sách cho người khác:Ninh Thư: “Tôi đi rồi, anh dưỡng bệnh cho tốt, không có việc gì thì đọc sách nhiều một chút, tôi có mang cho anh mấy quyển sách.” Ninh Thư từ trong túi lấy ra ba quyển sách.
Trình Phi: “ >, >, >, đây là cho anh sao?”
Ninh Thư gật đầu.