“Trịnh Mạnh Kỳ, tới đây!” Thiểm Linh hét lớn một tiếng.
Một đầu Thiểm Báo nhanh chóng lách mình mà đến, bộ lông trên người lặng yên biến mất, thân hình cũng trở nên gầy đi vài phần, biến thành hình người, rõ ràng là một gã phụ thuộc nhân loại.
Hắn cung kính trước mặt Thiểm Báo khom mình hành lễ: “Thiểm Linh đại nhân.”
“Lấy địa đồ cho ta nhìn một lát.” Thiểm Linh hướng hắn phất phất tay.
Trịnh Mạnh Kỳ vội vàng lấy địa đồ bằng da trong lòng ra, mở trước mặt Thiểm Linh. Hắn chỉ vào tiêu kí trên bản đồ, nhìn một chút mặt trời đang dần lặn.
“Đại nhân người xem, chúng ta hiện tại đang ở vị trí này. Nơi này cách trấn Phong Lang không tới 10 cây số. Từ nơi này xuất phát mất khoảng mười phút. Chờ các đại nhân nghỉ ngơi tốt rồi, chúng ta tuỳ thời có thể đi.”
Thiểm Linh nhìn nhìn địa đồ, nói: “Ngươi xác định ở chỗ này sao? Nếu chỉ nhầm đường, ngươi biết hậu quả đây!”
Trịnh Mạnh Kỳ kinh sợ mà nói: “Ta khẳng định, đại nhân, ta thực sự chứng kiến bọn họ đi hướng bên này, hơn nữa tiếp cận cái trấn này. Người xem, chúng ta có cần thương lượng với bọn họ một chút, xem bọn họ có thật bắt cóc tộc nhân của chúng ta không?”
Thiểm Linh trong mắt hung quang lập loè, nói: “Thương lượng? Có cái gì tốt mà thương lượng. Ngươi biết những tên Phong Lang giảo hoạt kia nói thật sao? Chúng ta trực tiếp điều tra, một cái thôn trấn nho nhỏ, ta cũng không tin có thể lật trời. Nếu để cho ta tìm được chứng cứ, ta liền huỷ diệt cái trấn này.”
Khí tức cường hành từ trên người Thiểm Linh phát ra, trong mắt hắn mơ hồ có một tầng sáng bóng màu vàng nhạt.
Trịnh Mạnh Kỳ vội cúi đầu, cung kính nói: “Hết thảy đều tuân theo ý chỉ của ngài.”
Thiểm Linh lúc này mới thoả mãn gật đầu, nói: “Ngươi cũng đi nghỉ ngơi đi. Lần này nếu có thể tìm được tộc nhân mất tích, nhất định ghi công cho ngươi.”
“Vâng, đại nhân.” Trịnh Mạnh Kỳ lúc này mới thối lui đến bên cạnh một cây đại thụ, tựa lưng ngồi xuống nghỉ ngơi. Tay phải của hắn lặng yên không tiếng động mà đưa lên thân cây, ngón tay động đậy, để lại một vài dấu vết.
Sắc trời tối dần, màn đêm buông xuống.
Thiểm Linh trong miệng phát ra âm thanh trầm thấp. Các Thiểm Báo đang nghỉ ngơi cũng nhao nhao phóng người lên, tụ tập bên người Thiểm Linh.
“Trịnh Mạnh Kỳ, ngươi ở phía trước dẫn đường!” Thiểm Linh hét lớn một tiếng.
Trịnh Mạnh Kỳ nhanh chóng hoàn thành Thiểm Báo Biến, tuy rằng cùng Thiểm Báo chính thức có chút khác nhau, nhưng nếu không nhìn kĩ, trong màn đêm vẫn không dễ dàng phân biệt.
Hắn cầm địa đồ, nhận ra đúng phương hướng, nhanh chóng tiến về phía trước.
Thiểm Báo tộc cũng không phải là Yêu Quái Tộc thích động não, tuy rằng các tộc Yêu Quái đều đã khai trí, nhưng cấp độ cũng có chỗ bất đồng. Trong đó không thiếu một ít Yêu Quái đặc biệt thông minh, nhưng đại đa số Yêu Quái theo đuổi đều là lực lượng, cũng không am hiểu suy nghĩ.
Ví dụ như đối với Thiểm Báo mà nói, nhìn địa đồ chính là một chuyện phiền phức. Mà ở phương diện này, phụ thuộc nhân loại làm bọn họ rất hài lòng. Đây cũng là nguyên nhân các tộc Yêu Quái đều có một ít phụ thuộc nhân loại, chính là lợi dụng phụ thuộc nhân loại xử lí một ít chuyện bọn họ không thích làm.
Trịnh Mạnh Kỳ tự nhiên sẽ không nhận sai hướng, mười cây số đối với Thiểm Báo mà nói, cho dù là chậm chạp đi cũng không mất bao nhiêu thời gian. Rất nhanh, bọn họ đã thấy được thôn trấn có khói bếp lập lờ. Đương nhiên, bọn họ không biết là Trịnh Mạnh Kỳ lựa chọn con đường này vừa vặn lách qua thôn trang cư trú của nô ɭệ nhân loại, để tránh cho nô ɭệ nhân loại bị những Thiểm Báo này giận chó đánh mèo. Đối với các tộc Yêu Quái, nô ɭệ cùng súc vật không có chỗ nào bất đồng, cướp đoạt nô ɭệ là chuyện rất bình thường. Mà song phương vốn là kẻ địch thì lại càng phải như vậy. Thiểm Linh chứng kiến thôn trấn không xa, trong mắt hung quang lập loè, hắn nâng chân lên trước, vỗ vỗ bờ vai Trịnh Mạnh Kỳ, hiển nhiên là hài lòng với biểu hiện của hắn.
“Đại nhân, hẳn là chính chỗ này.” Trịnh Mạnh Kỳ cung kính nói.
Thiểm Linh gật gật đầu, nâng chân phải phía trước, đám Thiểm Báo phía sau lập tức tách ra hai bên, ngừng lại.
Thiểm Linh chậm rãi nhắm hai mắt lại, đúng lúc này, vằn màu vàng trên người hắn bắt đầu tản ra vầng sáng màu vàng nhàn nhạt, mỗi đường vằn dường như đều sống lại, nương theo vầng sáng lưu chuyển mà nhẹ nhàng luật động. Loại cảm giác này vô cùng kì dị, kể cả Trịnh Mạnh Kỳ, hay tất cả Thiểm Báo ở đây đều cảm thấy huyết mạch trong cơ thể mình bị cái gì đó dẫn động, trở nên khô nóng.