Lại một đợt đau nữ kéo tới, Mộ Tử Thư siết chặt tay Vũ Văn Quân Quyết, nén giận chờ từng cơn đau qua đi.
Thấy hắn đau như thế, Vũ Văn Quân Quyết trong lòng cũng đau theo. Nghĩ đến lần trước hắn đau thành vậy, trong tâm lặng lẽ quyết định hai tiểu bảo bối này xuất thế rồi, sau này sẽ không để hắn sinh nữa.
Qua thời gian đau từng cơn, nghĩ đến năm ngoái cũng là mồng một tết hạ sinh hài tử lại là tử anh, Mộ Tử Thư trong lòng không khỏi có chút sợ hãi, thở gấp cầm tay Vũ Văn Quân Quyết nói: “Lại là mồng một tết… Hài tử có thể hay không…”
Biết là hắn lại suy nghĩ lung tung, Vũ Văn Quân Quyết ôn nhu hôn lên trán hắn, trấn an nói: “Sẽ không, chúng ta bảo vệ cẩn thận như vậy, các Hoàng nhi sinh ra sẽ hết sức khỏe mạnh, không cần đoán mò, an tâm đi.”
Nghe hắn nói như vậy, Mộ Tử Thư liền an tâm lại, vừa thở phào, lại kéo tới một trận đau, suýt chút nữa thất thanh hô to.
Lặp đi lặp lại hồi lâu, sản đạo rốt cuộc mở toàn bộ, Lương thái y giống như trước mở hai chân Mộ Tử Thư ra.
“Công tử chớ sợ, giống như lần trước theo lời nói của cựu thần dùng sức.”
Trong phòng kiềm nén tiếng rên đau nhức, người bên ngoài cũng lau mồ hôi lạnh, tâm cũng theo tiếng kêu của Mộ Tử Thư đau theo. Này lâu như vậy, sao còn chưa sinh? Không lẽ khó sinh sao?
Chẳng biết từ lúc nào Mặc Sĩ Thịnh theo tới nhìn thấy tt bộ dạng lo lắng không dám thở mạnh, vỗ vai hắn một cái, ôn nhu an ủi: “Đừng lo lắng, không có việc gì.’
Tác Tây đang hết sức chăm chú chờ tiểu Hoàng tử ra đời lại bị Mặc Sĩ Thịnh vỗ trong lòng giật mình, sau đó cũng không nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Hoàng đến Mặc Sĩ đường xa mà đến, vẫn nên trở về dạ tiệc dùng cơm cùng với sủng phi của ngài thì hơn, không cần chờ ở đây cùng chúng thần.”
Lời nói lạnh nhạt của hắn vẫn chưa làm Mặc Sĩ Thịnh tức giận, ngược lại chọc hắn cười.
Tác Tây nhíu mày khó hiểu nhìn hắn, “Ngài cười cái gì?”
Mặc Sĩ Thịnh lại cười ha ha, cường thế nắm tya Tác Tây vào lòng, trêu đùa: “Không phải mỗi lần đều nói không có ý với ta sao? Làm sao Tác Tây đây là ghen?”
Bên cạnh còn có Vương gia cùng Vương phi ở đây! Tác Tây không khỏi đỏ mặt, trộm nhìn lén Vũ Văn Quân Nhiên cùng Mộc Lưu Nam, thấy bọn họ không nhìn hắn, chỉ có thể trợn mắt giận dữ nhìn Mặc Sĩ Thịnh thấp giọng cả giận nói: “Ai ghen! Ngươi buông tay cho ta!”
Mặc Sĩ Thịnh nhíu màu, buông tay, lo lắng than thở: “Tác Tây nói không sai, ngươi đối bổn Hoàng vô tình, bổn Hoàng đi tìm ái phi của bổn Hoàng.”
“Ngươi!”
Tác Tây oán giận nắm chặt song quyền, nhìn hắn chằm chằm, không muốn hắn đi tìm nam sủng yêu mị kia, lại không biết nói gì.
“Còn không phải thừa nhận mình ghen?” Mặc Sĩ Thịnh thấp giọng cười, ôm hắn vào ngực, nhẹ giọng nói: “Ngươi yên tâm, đó là đệ đệ thất lạc bên ngoài cung, vừa mới tìm được, không phải nam sủng gì đó.”
Thân mật cùng đệ đệ đương nhiên là cố ý để Tác Tây nhìn, ai bảo hắn mỗi lần đều khẩu tâm bất nhất nói dối không có tình ý gì với hắn? Nếu vô ý cần gì phải hồi âm mỗi phong thư hắn gửi?
Biết không phải là nam sủng của hắn, trong lòng Tác Tây cúng tốt một chút, biết hắn nhất định thử thăm dò mình, không khỏi lạnh mặt tách cánh tay của hắn ra, thấp giọng nói: “Đã biết!”
Không khẩu tâm bất nhất mà phản bác hắn, Mặc Sĩ Thịnh tâm tình tốt… cong môi, cũng không chọc giận hắn, an tĩnh đứng bên cạnh hắn.
Ở bên kia Vũ Văn Quân Nhiên và Mộc Lưu Nam thấy tính huống của bọn họ, chỉ là không biết Tác Tây trước nay nghiêm túc, sợ hắn ngại quá mà thôi, kỳ thực trong lòng đã sớm cười nghiêng ngả.
Mấy người suy tư, chợt nghe Tử Thư bông nhiễn kêu to đau đớn, ngay sau đó là tiếng khóc của hài tử sơ sinh truyền ra. Mấy người trong lòng kích động liên tục. Nhưng biết vẫn còn một tiểu bảo bối nữa chưa ra, vẫn kiên nhẫn đợi bên ngoài.
“Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng công tử, là một tiểu Hoàng tử khỏe mạnh.”
Bên trong phòng, lương thái y kéo cắt cuống rốn, giao hài nhi cho vú em. Vú em trông thấy tiểu bảo bối khỏe mạnh, trên mặt nở nụ cười vô cùng ôn hòa, bao lại hài tử vào tấm thảm, ôm cho Mộ Tử Thư cùng Vũ Văn Quân Quyết xem.
Sinh hài tử kế tiếp Tử Thư đã đau đến thoát lực, nhưng nhìn đến con của mình khỏe mạnh như vậy cũng không khỏi cong lên khóe miệng, cần thận sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của hài tử, rất sợ không cần thận làm bị thương nó.
“Ân, là hài nhi của chúng ta.”
Sau khi cho hai người xem qua, vú em ôm hài tử đi tẩy trừ.
Lúc này, Mộ Tử Thư lại kêu đau một tiếng, trong bụng còn có một tiểu bảo bối chưa có đi ra đâu.
“Ân—“
“Công tử chớ nóng vội, tiểu Hoàng tử sẽ ra nhanh thôi.”
Mộ Tử Thư gật đầu, hài tử vốn nên đi ra dễ dàng lại giống như nháo ầm ĩ, chậm chạp không ra, ở trong bụng Tử Thư độc chiếm địa bàn, quấy rối đá lung tung, đau đến quặn thắt.
“A…Mộ nhi tại sao vẫn chưa ra…Đau quá…”
Vũ Văn Quân Quyết cũng gấp đổ mồ hôi lạnh cả người, không ngừng lau mồ hôi trên trán Tử Thư.
“Tiểu gia hỏa này muốn tạo phản rồi hay sao!”
Lương thái y cũng nóng ruột, theo lý thuyết một đứa bé ra trước, đứa sau ra hiển nhiên phải dễ dàng hơn, tiểu Hoàng tử này thế nào còn chưa ra?
“Công tử chịu đựng một chút, cựu thần thử ấn bụng cho ngài.”
Mộ Tử Thư khẽ nhấc cằm, hiện tại thầm nghĩ làm sao để hài tử ra, náo động khiến hắn không chịu nổi.
Lương tháu y cẩn thận đặt tay lên bụng Mộ Tử Thư, nhẹ dùng sức đẩy hài tử xuống.
“A –“
Không nghĩ tới để ngoại lực tác động lại đau như vậy, Mộ Tử Thư kêu đau nắm chặt tay Vũ Văn Quân Quyết, cả thân thể đều không nhịn được run lên.
Vũ Văn Quân Quyết bị hắn kêu tỏng lòng căng thẳng, sợ hắn đau quá mức, hướng về phía Lương thái y cả giận nói: “Ngươi ấn nhẹ!”
Đẩy bụng nhất định sẽ đau, cũng không có biện pháp nhẹ hơn, huống hồ hắn đã rất nhẹ nhàng rồi… Hoàng thượng yêu cầu như cậy, hắn lại có điểm khó chống đỡ…
Tuy đau đớn vô cùng, thế nhưng cảm giác được hài tử đang xuôi xuống, Mộ Tử Thư cũng không quản được nhiều như vậy, nỗ lực nương lực đẩy bụng dùng sức đẩy hài tử ra ngoài.
“Công tử, vậy mới tốt, tiểu Hoàng tử muốn ra rồi!”
Mộ Tử Thư mỉm cười, không dám thả lỏng mà tiếp tục gắng sức, chỉ mong hài tử nghịch ngợm này ranh đi ra.
“Ân a –”
“Oa –”
Một tiếng trẻ sơ sinh khóc vang vọng phòng ngủ, Mộ Tử Thư lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, thoát lực tựa vào lòng Vũ Văn Quân Quyết.
Vũ Văn Quân Quyết hôn lên mặt của Tử Thư, ôn nhu nói: “Khổ cực ngươi.”
Mộ Tử Thư lắc đầu, tuy quá trình có chút gian khổ, nhưng không gì có thể so sánh hai đứa bé khỏe mạnh xuất thế càng khiến người ta vui vẻ.
Tiểu nhi tử cũng được ôm tới xem, Mộ Tử Thư trông mặt mũi hài tử còn nhăn nhúm không nẩy nở, suy yếu nói: “Sao Mộ nhi so với Triều nhi còn nhỏ hơn nhiều vậy?”
Vũ Văn Quân Quyết nhìn kỹ, quả nhiên Triều nhi lớn hơn một chút.
Lương tháu y lúc này ý cười tràn đầy, cười nói: “Công tử không cần lo lắng, là ở bên trong cơ thể mẹ dinh dưỡng bị ca ca hấp thu nhiều hơn, cho nên thân thể yếu kém, sau này điều dưỡng tốt sẽ không có chuyện gì.”
Vũ Văn Quân Quyết cùng Mộ Tử Thư cũng yên tâm lại, giao chon cho thái y đi tẩy sạch.
Thấy Tử Thư trong lòng mệt lả, vừa mới sinh hài tử lại không thể tắm rửa, Vũ Văn Quân Quyết dùng khăn vải lau mồ hôi quanh người hắn sạch sẽ, lại kêu người đổi chăn, ôm hắn vào trong chăn, ấn một nụ hôn lên môi hắn, ôn nhu nói: “Mệt chết ngươi rồi, ngủ một lát đi…!”
Mộ Tử Thư đích xác là mệt muốn chết rồi, khẽ vuốt cằm, nhắm mắt nghỉ ngơi. Mơ mơ màng màng nghe thấy Quân Nhưng, Lưu Nam cùng Tác Tây đang nói hài tử thật đáng yêu các loại. Chỉ là mí mắt quá nặng cũng không nhấc lên nổi, cứ như vậy nặng nề ngủ.