Khúc Yên nhìn thái độ bực dọc và gặm mạnh chân của cô ta không khỏi buồn cười. Đến cả cảm xúc của bản thân còn không biết chế ngự được, lại còn ngu xuẩn nghĩ mình là phụ nữ thông minh, quả thật là bị chọc đến bật cười.
Cạch.
Khúc Yên vào trong phòng như cũ để túi đồ lên bàn, túi đồ chỉ vừa đặt xuống anh đã lên tiếng gọi cô:“Lại đây.”
Cô ngước lên nhìn vẫn thấy anh chăm chú dán mắt vào sổ sách, hệt như lời khi nảy không phải do anh nói ra vậy. Khúc Yên hơi bất an, tay chân lóng ngóng hai bàn tay tự xoa vào nhau.
Cô cảm thấy chân mình như có tảng đá to xích lại, cực nhọc lê bước đi đến chỗ anh, nhẹ nhàng không tạo ra tiếng động ngồi xuống chiếc ghế trước bàn làm của anh.
Dáng vẻ ngoan ngoãn, cô ngồi đó không dám phát ra tiếng.
Cô cúi mặt, không hiểu sao cô cảm thấy giống như mình đang mắc phải lỗi vậy.
Tiếng giấy tờ loạt xoạc lật qua lại vài lần, bên tai cô truyền đến tiếng nói trầm thấp:“Vì sao nghe lời cô ta?”
Lúc cô ngước lên nhìn thì anh cũng đang nhìn cô, hàng lông mày cương nghị sắc bén như dao nhíu chặt lại, gương mặt không vui hỏi cô.
Khúc Yên nhíu mày, hơi khó hiểu:“Chú đang bận việc ấy ạ, cháu nghĩ dù sao cũng là chuyện công ty chú nếu nghe thì sẽ không được tiện cho lắm…với lại, cháu sợ làm phiền chú và chị ấy làm việc.”
Khúc Yên thấp thỏng lên tiếng, giọng nói lí nhí nhỏ tiếng cực kì không dám bật âm lớn nói chuyện, cũng không dám nhìn vào mắt sắc lạnh của anh quá lâu, vài giây đã cụp đuôi mắt xuống. Rầu rĩ không dám nói gì.
Anh cũng biết là mình vừa dọa cô, kìm chế cảm xúc không làm cô sợ thêm, giọng anh lãnh đạm lên tiếng:“Sau này chỉ được nghe mỗi lời tôi, không cho phép nghe người khác.”
Khúc Yên không biết bị ai xui khiến lại liên tiếp gật đầu. Anh nhìn cô hồi lâu, lại quay đầu đi chỗ khác.
Càng tiếp xúc với cô, anh càng không dứt ra được. Lại là thứ cảm xúc quái quỷ gì đang xảy ra với anh vậy?