Hình Vân càng nói càng tức: “Có phải muốn bây giờ anh phá sản, ra đường ăn mày, anh mới có tư cách yêu đương cùng em hay không?”
Tiết Doanh Song: “Anh là xuất sắc nhất, đừng như vậy…”
Hình Vân: “Dù sao anh đã biết trộm gà rồi, đến lúc đó sẽ trộm xe đạp điện nuôi em.”
Ai cũng bảo chó con làm gì có suy nghĩ xấu bao giờ, Tiết Doanh Song nghĩ thầm suy nghĩ xấu của chó con lại nhiều là đằng khác, còn muốn trộm xe đạp điện cơ.
“Bà ấy cũng vì tốt cho anh.” Tiết Doanh Song chỉ có thể nói như vậy.
Tâm tình Hình Vân rõ ràng rất tệ, Tiết Doanh Song biết nhiều lời cũng vô ích, an ủi hắn: “Anh đừng giận nữa, tôi mở nhạc cho anh nghe, anh thả lỏng một chút.”
Hình Vân cảm động nhìn cậu, ra hiệu bảo cậu mở.
Tiết Doanh Song cầm điện thoại ra.
Vì vậy, giữa núi rừng yên tĩnh, bản nhạc “Nghe lời mẹ” thong thả vang lên.
“Vẫn nên nghe lời mẹ nhé, sau này hãy nói chuyện yêu đương ~” Tiết Doanh Song dùng ánh mắt khích lệ nhìn Hình Vân, ra hiệu Hình Vân hát theo, “Hãy nghe lời mẹ, đừng để bà ấy đau lòng ~ “
Hình Vân suýt nữa tức chết tươi.
*
Ngày hôm ấy, Hình Vân lại dẫn Tiết Doanh Song đến miếu Văn Khúc tinh quân mà lúc trước hắn từng đến.
Hình Vân gửi tiền nhang đèn, hai tay cầm hương, nhắm hai mắt thành tâm cảm tạ thần Phật: “Cảm ơn người đã phù hộ Tiết Doanh Song bình an đến trường thi, cũng cám ơn người đã phù hộ con lúc đó không bị chạm dây, tỏ tình trước kỳ thi của Tiết Doanh Song ảnh hưởng tâm trạng của em ấy… Cũng xin người tiếp tục phù hộ Tiết Doanh Song, để mỗi kỳ thi của em ấy đều có thể bình an khỏe mạnh… Nếu như người cũng quản chuyện tình yêu, cũng phù hộ con sớm cùng Tiết Doanh Song yêu đương nhé, con cầu xin ạ!”
Hắn niệm một sớ thật dài, lúc mở mắt ra phát hiện Tiết Doanh Song cũng cầm hương, nhắm mắt cầu khấn.
“Em cầu gì thế?” Sau khi ra khỏi miếu Văn Khúc tinh quân, Hình Vân hỏi Tiết Doanh Song.
Tiết Doanh Song dĩ nhiên nói: “Đương nhiên là cầu tôi thi cử thuận lợi, gần đây có nhiều kỳ thi quá, trong trường cũng phải thi, tháng tư còn thi đại học nữa.”
Hình Vân gật đầu.
Tiết Doanh Song vẫn chưa nói, thật ra vừa rồi, cậu còn cầu thần tiên phù hộ cho Hình Vân.
Phù hộ Hình Vân mạnh khỏe, cả đời bình an hạnh phúc.
… Đương nhiên, nếu như tiện thể phù hộ mẹ Tổng tài ném tờ chi phiếu một nghìn vạn vào mặt cậu, vậy càng hoàn mỹ.
*
Sau chuyến du lịch, cuộc sống lại trở về quỹ đạo.
Ngày đó sau khi về nhà, Hình Vân lại cãi nhau một trận với mẹ hắn trong điện thoại. Hình Vân nói điện thoại trong phòng, Tiết Doanh Song không nghe rõ, chỉ nghe một câu cuối cùng Hình Vân rống lên: “Con sẽ yêu em ấy cả đời! Mẹ dám để em ấy đi, con sẽ đợi em ấy cả đời!”
Tiết Doanh Song nghe xong kinh hãi, Hình Vân sao có thể như vậy chứ?
Một đời dài như vậy, Hình Vân tốt như thế, nhất định có thể gặp được người tốt hơn, làm sao lại chấp mê bất ngộ thế chứ?
Kết thúc cuộc gọi, Hình Vân ra khỏi phòng, lại nói với Tiết Doanh Song lần nữa: “Lời anh nói hôm đó không phải gạt em, em hãy thử cùng anh nhé, một năm cũng được, một tháng cũng được, một ngày cũng được, em không cần anh nữa, có thể vứt bỏ anh bất cứ lúc nào, anh không sao cả.”
Hình Vân nói đến nỗi quá đáng thương, Tiết Doanh Song lại càng cảm thấy Hình Vân chấp mê bất ngộ.
Cậu không đáng để Hình Vân yêu thích như vậy.
Cậu phải làm sao để Hình Vân hiểu rõ cậu chứ?
*
Lại vài ngày nữa, Tiết Doanh Song gặp mặt mẹ Hình Vân.
Hôm đó Hình Vân gửi tin nhắn đến, nói mình tối nay phải tăng ca, sẽ về nhà trễ một chút. Kết quả Tiết Doanh Song vừa về đến nhà, Mã Bội Loan đã tìm tới cửa.
Hôm nay Mã Bội Loan lên sân khấu vẫn ung dung quý phái như cũ, bà mặc một bộ đầm trắng, trên cổ đeo một chuỗi ngọc trai lớn, trên tay cầm một túi xách hàng hiệu, đứng ở ngoài cửa, khí thế tràn đầy.
Tiết Doanh Song vừa mở cửa, bà cũng không thèm liếc đến Tiết Doanh Song, tự mình đi vào. Bà quan sát trong nhà một vòng, hừ nhẹ một tiếng, cuối cùng ngồi xuống sô pha.
Tiết Doanh Song lập tức bưng trà nóng cùng hoa quả lên, khách sáo nói: “Phu nhân mời dùng.”
Mã Bội Loan cũng không nhìn mấy món điểm tâm đó, hỏi thẳng: “Cho cậu bao nhiêu tiền, cậu mới bằng lòng rời khỏi con tôi?”
Tay Tiết Doanh Song run lên, tách trà đang định để xuống suýt nữa ngã đổ.
Đến rồi!
Chi phiếu đến rồi!
Động tác nhỏ của Tiết Doanh Song Mã Bội Loan nhìn thấy hết, bà lại hừ một tiếng: “Tôi khuyên cậu nhận rõ giá trị của mình.”
Tiết Doanh Song không nói lời nào, cắn răng giữ vững tinh thần.
Cảnh tượng này cậu đã tưởng tượng biết bao nhiêu lần rồi, ai mà chưa tưởng tượng chứ?
Một quý phu nhân có tiền, dùng tiền nện vào mặt cậu buộc cậu rời đi, chuyện tốt như vậy ai mà không muốn chứ?
Bởi vì từng tưởng tượng quá nhiều lần, Tiết Doanh Song biết lúc này cậu không thể hành động thiếu suy nghĩ được.
Đây là dịp để đàm phán, phải vững vàng!
Quả nhiên, Mã Bội Loan thấy cậu không nói lời nào, hiểu cậu không muốn ra đi. Mã Bội Loan nhìn chăm chăm cậu, nói: “Hình Vân từ nhỏ đến lớn đã chịu quá nhiều đau khổ, không dễ dàng mới có ngày hôm nay, làm sao tôi có thể dễ dàng tha thứ cho kẻ làm tổn thương nó chứ?”
Thật sự là người mẹ tốt! Tiết Doanh Song mặt ngoài rất đau đớn, trong lòng thật mừng cho Hình Vân.
Mã Bội Loan lấy ảnh chụp từ trong túi xách, xếp trên bàn. Những tấm ảnh đó đều là thanh niên, nam nữ đều có, diện mạo đều hơn người.
“Đây đều là đối tượng người ta muốn giới thiệu cho Hình Vân, có ai trông không đẹp hơn cậu chứ?” Mã Bội Loan nói, “Mỗi người bọn họ gia thế bối cảnh đều tốt, trình độ học vấn cũng tốt, còn đa tài đa nghệ. Cậu có điểm nào qua được bọn họ?”
Đương nhiên là không!
Trong lòng Tiết Doanh Song quả quyết, nhưng vẫn lắc đầu.
“Năm trăm vạn, rời khỏi nó.” Mã Bội Loan ra giá.
“Không, ” Tiết Doanh Song nhịn nỗi xúc động muốn đồng ý, cắn răng nói, “Giữa bọn con sẽ không bị dao động bởi chút tiền ấy.”
Mã Bội Loan giống như nghe thấy một câu chuyện khôi hài gì đó, bật cười.
“Anh bạn, cậu quá non rồi.” Mã Bội Loan cười nói, “Bây giờ các cậu cho là tình yêu của mình độc nhất vô nhị, thời gian dần trôi, đối mặt với hiện thực nhiều rồi, mới phát hiện tình yêu hai người yếu kém đến nhường nào. Giá trị quan của các cậu giống nhau sao? Tầm nhìn giống nhau sao? Kế hoạch cho tương lai giống nhau sao? Bạn bè của nó cậu nói chuyện được sao?”
“Cậu có thể làm gì cho nó?” Mã Bội Loan nói, “Cậu không cho nổi, cậu chỉ có thể lấy từ nó mà thôi.”
Tiết Doanh Song hận mình lúc nãy không ghim âm cuộc đối thoại của mẹ tổng tài lại, mỗi ngày mở cho Hình Vân nghe.
Quá đúng luôn, bà ấy nói quá đúng, đây chính là điều Tiết Doanh Song vẫn một mực suy nghĩ.
Gia thế, trình độ cả tính cách của cậu không xứng với Hình Vân, kéo theo là mỗi chi tiết trong cuộc sống đều có thể phạm sai lầm.
Hình Vân quá xuất sắc, cậu không theo kịp, cậu đã định trước chỉ có thể sống phụ thuộc vào Hình Vân.
Mà một ngày nào đó Hình Vân sẽ nhận ra được mọi thứ.
“Sẽ có một ngày nó tỉnh ngộ, đến lúc đó cậu sẽ làm sao?” Mã Bội Loan hỏi.
Cậu không muốn làm sao cả, cậu chỉ không muốn Hình Vân bởi vì cậu, vuột mất người càng tốt hơn.
Tiết Doanh Song không nói lời nào, Mã Bội Loan cười khẽ một tiếng: “Năm trăm vạn chưa đủ sao? Được, nể tình cậu đã từng chăm sóc nó, một nghìn vạn.”
Năm trăm vạn không dao động được chúng ta, nhưng một nghìn vạn thì được.
“Con đã hiểu ý của ngài rồi, con sẽ ra đi.” Tiết Doanh Song dùng một giây để biểu hiện rằng cậu đã nhận rõ được thực tế, quyết tâm sửa sai, bày tỏ xong lập tức hai mắt sáng lên, “Cho nên là trước thuế hay sau thuế? Có thể kí hợp đồng cho tặng tài sản chứ?”
Mã Bội Loan: “…”
“Một nghìn vạn là đuổi được cậu, người nó nhìn trúng quả nhiên cũng chỉ là kẻ thấy tiền sáng mắt. Cũng được, dùng tiền nhìn thấu một người.” Mã Bội Loan xem thường cười khẩy, dứt khoát nói, “Sau thuế, hài lòng chứ?”
Hài lòng! Quá hài lòng luôn!
Cậu lấy năm trăm, năm trăm còn lại làm tiền cò cho Hình Vân!
–
~ Ruby: Editor không theo kịp mạch não của em thụ thì làm thế nào. Online chờ gấp! =))