Kiều Hiểu Vân ngồi dậy, nhún vai, nhìn Tần Khả, lên tiếng trong bối cảnh ồn ào:
“Giờ thì cậu tin chưa?”
“…”
Tần Khả không còn gì để nói.
Ước chừng ba phút sau.
Khoa Kinh doanh cùng Khoa Luật tách ra đi vào sân từ cửa đông nam và cửa tây bắc. Trong nháy mắt tiếng la hét chói tai bao trùm toàn bộ sân bóng rổ.
Đột nhiên không kịp đề phòng Tần Khả thiếu chút nữa bị dọa đến nỗi ngồi xổm trên mặt đất.
Chờ đến khi cô lấy lại tinh thần, mới mờ mịt ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, chợt trong những liếng la hét chói tay ấy dần dần có một cái tên, từ hỗn loạn không rõ do nhiều người gọi, đến dần dần tìm được một tiết tấu chung mà hợp thành một tiếng:
“Hoắc Trọng Lâu! Hoắc Trọng Lâu…”
Tần Khả kinh ngạc lại có chút buồn cười.
Cô cảm thấy chính mình đã có thể tưởng tượng được vẻ mặt lúc này của người nào đó.
Nghĩ như vậy, Tần Khả hơi nhón chân lên, tầm mắt lướt qua đầu mấy nữ sinh nhịn không được đã đứng lên ở phía trước, nhìn về phía dưới sân bóng rổ.
Thiếu niên vốn đang thấp giọng nói gì đó với mấy người đồng đội bỗng thân người cứng lại, mấy đồng đội đứng đối diện anh dường như vui đùa mà nói mấy câu, thì thấy nam sinh ngoái đầu nhìn lại, mày kiếm vặn chặt, ánh mắt lạnh buốt quét qua khu vực đang kêu hăng hái nhất.
Nhưng mà phản ứng này của anh lại làm cho mấy nữ sinh càng thêm hưng phấn, nhất thời âm thanh la hét dường như muốn đâm thủng trần nhà.
Tần Khả che lại lỗ tai cười khổ: “Tớ là đang đến buổi biểu diễn nào đó hả?”
Kiều Hiểu Vân hưng phấn trong lúc bận rộn vẫn rút ra thời gian đáp lại cô một câu ——
“Mấy fan bình thường theo đuổi ngôi sao làm gì có tình cảm chân thật như chúng tớ chứ!?”
Tần Khả: “…”
Được rồi.
May mà trước khi bắt đầu trận đấu, tiếng còi của trọng tài cuối cùng cũng làm cho mấy nữ sinh đang kích động bình tĩnh lại.
Dường như một số nam sinh trên khán đài bởi vì màng nhĩ bị ngược đãi không chịu đựng được mà đã rời khỏi chỗ, Tần Khả còn chưa lấy lại tinh thần, thì đã bị Kiều Hiểu Vân lôi kéo tìm hai vị trí trống.
“Khả Khả, mau ngồi mau ngồi!”
“…”
Tần Khả chần chờ rồi mới ngồi xuống theo.
Cô có chút bất an, bởi vì vị trí này dường như rất rất… Gần sân.
Nói chính xác, đây là hàng thứ hai.
Nhưng nghĩ đến trong sân nhiều nữ sinh như vậy, Hoắc Tuấn lại bị phiền đến nỗi cũng không muốn liếc mắt nhìn lên khán đài, lúc này Tần Khả mới yên tâm.
Vừa vặn trốn tiết một lần thì bị anh phát hiện, hẳn là sẽ không xui xẻo đến vậy đâu nhỉ?
Tần Khả tự an ủi bản thân mình, sau đó thì yên tâm nghiêm túc nhìn trọng tài thổi còi bắt đầu trận bóng.
Mặc dù Tần Khả không biết những quy tắc bóng rổ hay mấy động tác đó, nhưng cô cũng có thể dễ dàng nhìn ra, trận này Hoắc Tuấn đánh không tệ.
Đặc biệt là sau mỗi lần anh vào rổ hoặc là hỗ trợ, mấy tiếng cổ vũ vang dội đó hoàn toàn có thể nói lên được điều này.
——
Trận bóng rổ trôi qua hơn một nửa, Tần Khả đã có chút lo lắng cho cổ họng của mấy nữ sinh cuồng loạn này.
Cho đến khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên.
Điểm số dừng lại, Khoa Kinh doanh chiến thắng trận đấu.
Tiếng hét của mấy cô gái lại vang lên lần nữa, tiếng la liên tiếp, gần như làm cho trần nhà sân bóng rổ chịu không nổi mà tung lên.
Tiêu điểm tầm mắt của toàn trường đều thống nhất vào một vị trí, thiếu niên mặc đồng phục bóng rổ màu đen đi đến bên sân, từ trong túi lấy chai nước khoáng, cau mày chịu đựng tiếng la kia uống hai hớp.
Mấy đồng đội khác của Khoa Kinh doanh vây quanh băng ghế dài, thi đấu thắng tự nhiên vui vẻ, vì thế lúc này một đám đều đang cười đùa ——
“Hoắc ca, nhân khí lại tăng lên rồi nhỉ?”
“Ui da, cứ tiếp tục như vậy, chúng ta phải xin trường xây một sân bóng rổ lớn hơn chút —— Nhỏ như này, làm sao chứa nổi mấy fan hâm mộ của Hoắc ca được chứ.”
“Nhưng mà nói thật này, chất lượng fans của Hoắc ca cũng tốt thật đó —— Vừa rồi lúc tớ chơi bóng thì thấy một cô bé, trông rất xinh đấy!”
“Cậu đấy vừa rồi chuyền bóng thiếu chút nữa là ném lên mặt tôi, hoá ra là bởi vì nhìn gái đến thất thần?!”
“Bớt nói nhảm, có phúc cùng hưởng! Mau chỉ cho bọn tôi nhìn xem!”
“… Được rồi được rồi được rồi, nhìn đi. Đấy, ngay phía trước, hàng thứ hai, thấy chưa?”
“Mẹ nó, thật sự đấy.”
“Hoắc ca Hoắc ca, mau mau mau, gặp gỡ cực phẩm ——”
Mấy đồng đội nhào lấy Hoắc Tuấn nhìn sang khán đài.
Hoắc Tuấn không kiên nhẫn, đang muốn mở miệng, ánh mắt chuyển đến phía trước thì bỗng dừng lại.
Mấy đồng đội vốn chỉ định chọc anh chơi.
Ở chung một thời gian, bọn họ đều biết rất rõ —— Hoắc Trọng Lâu khiến cho các nữ sinh thích nhiều đến bao nhiêu, cũng ghét phải để ý đến mấy nữ sinh đó đến cỡ nào, có một khoảng thời gian mấy người trong đội bóng rổ đều cảm thấy bất an —— Không biết ai truyền ra Hoắc Trọng Lâu rất có thể là đồng tính luyến ái.
Nhưng mà lúc Hoắc Trọng Lâu nghe được lời đồn này cũng chỉ cười lạnh một tiếng sau đó thì làm thịt mỗi người một trận, chưa đánh đã bại.
Nên lúc này, nhìn thấy Hoắc Trọng Lâu thật sự giật mình đứng tại chỗ, ngược lại mấy người đồng đội của anh giống như trông thấy quỷ.
“Tình huống gì đây?”
“Này… Tuy rằng trông rất xinh đẹp lại thanh thuần, nhưng cũng không phải thần tiên hạ phàm,sao lại có thể khến Hoắc ca của chúng ta liếc mắt một cái liền bị mê hoặc?”
“Chẳng lẽ —— Có quen biết??”
Mấy người còn chưa thảo luận xong, Hoắc Tuấn đã lấy lại tinh thần.
Anh vặn nắp chai nước vừa uống được một nửa rồi ném vào trong túi, thuận tay lấy di động ra, nhanh chóng gõ tin nhắn gửi đi.
Mà cách mười mấy mét.
Cùng thời điểm Hoắc Trọng Lâu đưa ánh mắt tới đây, trong lòng Tần Khả liền trở nên hồi hộp.
Cô vội vàng định cúi đầu trốn đi, nhưng đúng lúc này lại bị Kiều Hiểu Vân kích động ở bên cạnh nắm lấy cánh tay ——
“Khả Khả Khả Khả! Hoắc Trọng Lâu đang nhìn chỗ chúng ta đấy!”
Kiều Hiểu Vân còn chưa dứt lời, xung quanh bỗng dưng vang lên một tràng tiếng hét chói tai —— Hiển nhiên chuyện Hoắc Tuấn nhìn qua đây không chỉ có một mình Kiều Hiểu Vân phát hiện.
Nhưng vào lúc này, di động trong tay Tần Khả bỗng rung lên.
Trong lòng Tần Khả khẽ run một cái, cúi đầu nhìn xuống.
Mang áo khoác không
Tần Khả hơi chần chờ, dè dặt đáp lại một chữ “Có.”
Đối diện gần như là mới một giây đã trả lời lại ——
Choàng lên
Tần Khả sửng sốt, gửi một biểu cảm dấu chấm hỏi qua.
Là vì tốt cho em
Di động rung thêm cái thứ hai.
Bằng không đừng trách anh không nhắc nhở em
Sau câu nói thứ hai, còn kèm theo một biểu cảm ác ma.
Nhìn biểu cảm đó, Tần Khả theo bản năng định ngẩng đầu, sau đó đột nhiên nghe thấy Kiều Hiểu Vân bên cạnh càng thêm kích động ——
“Này này này có phải anh ấy đang tới đây không??!!”
“…!”
Tần Khả không kịp nghĩ nhiều, nhanh chóng giũ áo khoác đồng phục của mình ra, choàng lên trên người mình.
Tiếng hét chói tai càng ngày càng cao, mấy nữ sinh hàng phía trước đã kích động đứng lên, Tần Khả còn đang trong mấy giây đau khổ giãy giụa giữa chạy hay không chạy.
Sau đó đột nhiên cô cảm giác bên tai mình trở nên yên tĩnh.
Bên cạnh Tần Khả, một bóng người bất ngờ ngừng lại. Sau đó áo khoác trên vai cô bị nhấc lên, che lại tầm mắt.
Mấy giây sau.
Dưới áo khoác có người chui vào, hôn lên cánh môi cô một cách đầy ác liệt.
Bên ngoài áo khoác đồng phục.
Trong sân bóng rổ to như vậy, nháy mắt lại trở nên yên ắng.