– Như vậy sau này nàng tính như thế nào?
– Không biết!
Khuôn mặt yêu kiều của Triệu Thanh Hạm đột nhiên hiện lên vẻ khổ não:
– Sau khi mất đi phụ thân đại nhân và quân đội chủ lực của quân đoàn Tây Bộ, ta thật không biết nên dựa vào cái gì để ngăn cản mấy mươi vạn đại quân đế quốc Minh Nguyệt của Tư Đồ Duệ. Hiện giờ chuyện chính trị trong đế quốc rất là phức tạp, đế đô và những hành tỉnh khác chắc chắn không thể nào phái viện quân đi cứu, có lẽ… chuyện hành tỉnh Tây Bộ phải trầm luân là không thể nào tránh khỏi, ta cũng chỉ có thể làm hết sức mình, còn lại phải xem thiên ý ra sao!
– Vậy thì cũng chưa chắc!
Mạnh Hổ đột nhiên mỉm cười, nói như chém đinh chặt sắt:
– Mấy mươi vạn đại quân đế quốc Minh Nguyệt của Tư Đồ Duệ cũng không phải là không có cách phá, chỉ cần lập kế hoạch thích hợp, vẫn còn cơ hội đánh lui bọn chúng!
– Sao?
Triệu Thanh Hạm không khỏi lộ vẻ ngạc nhiên:
– Hổ, chàng nói thật không?
Mạnh Hổ gật đầu, nghiêm nghị nói:
– Mặc dù rất khó, nhưng vẫn có cơ hội.
Triệu Thanh Hạm lại nói:
– Ta có thể biết phải làm sao không?
– Dĩ nhiên.
Mạnh Hổ lạnh nhạt nói:
– Trước khi lão Lôi tử trận, ta từng thề với hắn, chỉ cần ta còn sống sẽ bảo vệ cho hành tỉnh Tây Bộ được bình an, cho nên bắt đầu từ hôm nay, an nguy của hành tỉnh Tây Bộ cũng là an nguy của ta, chuyện của nàng cũng chính là chuyện của ta! Chỉ cần ta còn một hơi thở, sẽ không để cho nàng xảy ra chuyện, cũng không để cho hành tỉnh Tây Bộ xảy ra chuyện gì cả!
– Hổ…
Triệu Thanh Hạm nghe vậy thân thể mềm mại nhẹ nhàng run lên, đôi mắt vốn trong sáng giờ đây đã nhoà đi, nàng nói với giọng chỉ có mình nàng nghe được:
– Cám ơn chàng…
Mạnh Hổ ngạc nhiên hỏi:
– Nàng nói gì?
– Không có, không có gì…
Mặt Triệu Thanh Hạm đột nhiên ửng hồng như mặt trời mới mọc, nàng nũng nịu nói:
– Ta muốn nghe kế hoạch của chàng một chút.
– Được!
Mạnh Hổ gật đầu:
– Binh pháp đã dạy, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Muốn đánh bại địch, phải hiểu biết thật rõ ràng tất cả các thế mạnh và điểm yếu của mình, đồng thời cũng phải phân tích rõ ràng thế mạnh và điểm yếu của địch, sau đó mới phát huy toàn diện thế mạnh của mình, tập trung toàn lực công kích vào điểm yếu của địch, như vậy mới có thể dùng yếu thắng mạnh, khắc địch chế thắng.
– Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng?
Triệu Thanh Hạm ngạc nhiên hỏi lại:
– Học viện Hoàng gia chưa bao giờ dạy chiến thuật này?!
– Chuyện này… sau này sẽ nói cho nàng nghe.
Mạnh Hổ lảng sang chuyện khác:
– Bây giờ ta phân tích cho nàng nghe thế mạnh và yếu điểm của bên ta và bên địch. Bên ta có được thế mạnh là đánh ngay trước cửa nhà mình, là vì bảo vệ quê nhà mà đánh, điểm yếu là binh lực quá ít; bên địch có thế mạnh là binh lực cường đại, điểm yếu của chúng là đánh trận xa nhà, hơn nữa lại là quân xâm lấn.
Triệu Thanh Hạm nói:
– Như vậy muốn đánh bại quân địch phải phát huy thế mạnh là đánh trước cửa nhà của chúng ta, sau đó tập trung toàn lực công kích vào điểm yếu của địch là đánh trận xa nhà, đúng không?
– Đại khái chính là như vậy.
Mạnh Hổ nói:
– Cụ thể có hai việc, một là tụ hợp lại tất cả binh lực có thể, phát lệnh động viên tất cả công dân trong hành tỉnh Tây Bộ, bằng bất cứ giá nào cũng phải bảo vệ Tây Lăng. Tây Lăng là thủ phủ của hành tỉnh Tây Bộ, chỉ cần còn một ngày Tây Lăng chưa bị trầm luân, dân chúng trong hành tỉnh Tây Bộ sẽ vẫn còn có lòng tin.
Ý nghĩa bảo vệ Tây Lăng không phải chỉ có bấy nhiêu, còn một câu mà Mạnh Hổ không nói.
Đó chính là chỉ cần Tây Lăng chưa thất thủ, thế lực các phe của đế quốc Quang Huy dựa vào đó mà đẩy nhanh việc kết hợp với nhau, sẽ thúc đẩy nhanh quá trình tân hoàng đế lên ngôi. Hơn nữa, một khi thế lực các phe kết hợp xong xuôi nhưng Tây Lăng vẫn chưa thất thủ, khi đó tân hoàng của đế quốc Quang Huy tuyệt đối không thể ngồi nhìn hành tỉnh Tây Bộ bị vây hãm như thế, nhất định sẽ phái quân cứu viện, khi đó mấy mươi vạn đại quân của Tư Đồ Duệ cũng sẽ không thành vấn đề nữa rồi.
Thế nhưng Triệu Thanh Hạm băng tuyết thông minh, lời này không cần Mạnh Hổ nói ra nàng cũng tự hiểu.
Mạnh Hổ nói tiếp:
– Thứ hai là phải xây dựng một cánh quân kỵ binh có tính cơ động cực cao, lực chiến đấu mạnh mẽ, liên tục tập kích tuyến cung cấp hậu cần của đại quân đế quốc Minh Nguyệt không ngừng, gia tăng áp lực lên tuyến cung cấp hậu cần vốn không mạnh mẽ lắm của bọn chúng. Tuy rằng không thể bức cho bọn chúng phải lui binh, ít nhất cũng làm cho bọn chúng không thể nào tập trung toàn lực công kích thành Tây Lăng.
– Chuyện này sợ rằng không dễ.
Triệu Thanh Hạm chớp nhẹ bờ mi:
– Sau khi đột phá vòng vây, sư đoàn số Bốn bị khinh kỵ binh của đế quốc Minh Nguyệt truy sát, theo như phỏng đoán, binh lực khinh kỵ binh của đế quốc Minh Nguyệt ít nhất cũng có hai sư đoàn trở lên, chính là bốn, năm vạn khinh kỵ binh. Chúng ta tuyệt đối không có cách nào xây dựng một cánh quân kỵ binh có thể chống nổi quân địch.
– Vậy thì chưa chắc.
Mạnh Hổ mỉm cười:
– Khinh kỵ binh của đế quốc Minh Nguyệt tuy có hai sư đoàn, nhưng trong mắt ta bất quá chỉ là một đám quân ô hợp mà thôi. Lúc này ở hành tỉnh Tây Bộ có một cánh quân kỵ binh không cần huấn luyện đã có thể trực tiếp xông ra chiến trường, hơn nữa còn là một hổ lang chi sư đã từng trải qua chiến trận, kiêu dũng thiện chiến.