Phong Thiên Di đang nằm trên một chiếc giường xa lạ, cô từ từ ngồi dậy , đầu cô thì đau như búa bổ, chả nhớ chuyện gì đêm qua .
“Aaaaaaaa” Phong Thiên Di lật nhẹ tấm chăn lên thì lại thấy thân thể mình trần như nhộng , lại có một dòng máu trên chiếc ga giường.
Kế bên cô là một người đàn ông, thân hình sáu múi đnag cởi trần không bận quần áo gì , cô đạp tung anh ta xuống giường, bị tiếng la nên anh ta đã mở mắt.
“Anh , anh là ai .” Phong Thiên Di cầm lấy tấm chăn quấn quanh lại thân thể mình.
“Bà chị à , mới sáng sớm không để người ta ngủ thêm một lúc nữa được à, lúc đấy la còn chưa muộn mà.
“Hạ Tử Sâm.” Phong Thiên Di đã nhìn rõ được mặt chàng trai đó, cô ôm đầu mà vặn não nhớ lại đêm hôm qua.
****
Đêm hôm qua.
Cả hai đã say khướt, một người dìu một người đi, csr hai vào cùng một căn phòng , Hạ Tử Sâm lại đè cô vào tường, cầm chiếc cằm mảnh mai của cô nói.
“Em có biết, em đánh tôi đau lắm không hả? ” Phong Thiên Di bĩu môi nhìn anh , tay cô choàng qua lấy cổ anh.
“Thế thì em xin lỗi, anh đau chỗ nào , em sẽ hôn lại chỗ đó sẽ hết đau nhanh thôi ” Phong Thiên Di và Hạ Tử Sâm lúc đó đã say khướt không biết trời trăng mây gió là gì, cả hai như hổ đói nhào vào nhau hôn tới tấp.
“Ưm….ư….chậm lại ” Phong Thiên Di rên rỉ tay choàng lấy cổ anh àm cầu xin
*****
Sau khi nhớ lại hết chuyện đêm qua , mặt cô như đỏ bừng.
“Anh , anh đúng là tra nam .” Phong Thiên Di quấn chăn kính người, bước xuống giường nhặt quần áo lên chạy nhanh vào nhà vệ sinh
“Rõ ràng là em chủ động hôn tôi mà” Hạ Tử Sâm bị chửi anh chỉ biết lắc đầu cười trừ , anh cũng nhanh chóng mặc đồ vào về nhà trước khi chị hai cầm chổi đánh anh.
Phong Thiên Di rón rén đi ra nhìn xung quanh thì không thấy anh đâu liền thở phào .
Trên bàn lại có một bức thư.
Tử Sâm: Đây là thông tin liên hệ của tôi, em cứ nhắn tin cho tôi , em nhớ kĩ lại đi , em là người chủ động ôm và hôn lấy tôi đó , nhưng không sao em yên tâm có việc gì tôi sẽ chịu trách nhiệm.
“Mẹ kiếp, tên tra nam này ” Phong Thiên Di chửi anh còn đá tứ tung.
Hạ Tử Sâm về tới căn penthouse , anh nhẹ nhàng mở cửa nhìn ở phòng khách không thấy Hạ Như Ân liền cười, tự tin vào nhà.
“Đi đâu cả đêm đấy.” Hạ Như Ân ngồi đợi anh sẵn ở phòng bếp trên tay cầm một cây roi.
“Tối qua em uống quá trớn nên đã thuê khách sạn ngủ ạ” Hạ Tử Sâm vốn là tổng tài nhưng vẫn sợ chị hai.
“Có gây chuyện gì nữa không đây.” Hạ Như Ân không tin tưởng được đứa em trai nãy
“Không, không có ạ” Bị cô hỏi trúng tim đen liền toát cả mồ hôi lạnh , mà lấp bấp nói,
“Không có thì tốt, đừng để chị biết không là em không xong đâu, ăn chơi có tiếng ở Pháp rồi, về đây tu tâm đi, bây giờ có làm ra chuyện gì anh Dương Kỳ của em sẽ không bảo vệ được em như mấy lần ở Pháp đâu.
“Vâng , vâng ạ, em hơi mệt , nên em vào phòng đây.
“Ừm, ăn sáng trước đi rồi nghĩ ngơi, vào phòng thay đồ đi rồi ra.
“Vâng” Hạ Tử Sâm cũng không có cái lá gan cãi lại lời cô nói.