Hình U cầm sợi dây chuyền bằng bạc ở giữa lên, đó là thứ mà cô và Hứa Hàn Thiên đã làm trong cửa hàng thủ công trước đây.
Không đáng giá bao nhiêu, nhưng đó là đồ mà cô đã tự làm ra.
Biết Hình U đã trở lại Kim Giang Khê, Minh Trầm tranh thủ thời gian để về nhà ăn cơm tối với cô, nói về người ông ra ngoài du lịch, ông nội cũng chạy theo trào lưu mà đăng một bức ảnh lên vòng bạn bè.
Khi bữa ăn gần kết thúc, Hình U lấy sợi dây chuyền bạc ra, cầm ở trên tay như không có chuyện gì.
Quả nhiên Minh Trầm liếc mắt một cái là đã chú ý đến: “Cậu đang cầm gì vậy?”
Hình U chớp mắt: “Là dây chuyền làm ở cửa hàng trang sức bạc lúc trước.”
Nếu đối phương tò mò hỏi thêm một câu, hoặc là nói muốn nhìn thử, thì cô có thể tận dụng tình huống để đưa đồ cho anh.
Nhưng kết quả ngoài dự đoán, Minh Trầm cực kỳ lãnh đạm, không gặng hỏi cũng không nhìn, chỉ nói một chữ: “Ồ.”
Anh lặng lẽ chuyển chủ đề: “Hôm nay cậu chỉ ăn một bát cơm nhỏ, có đủ không?”
“Đủ rồi.” Hình U bĩu môi, cất dây chuyền đi.
*
Trước hết sẽ đăng tải những tấm ảnh về Lễ hội Đèn lồng trong công viên giải trí, những người xa cách gần nửa tháng lại đoàn tụ.
Đáng tiếc là Hứa Hàn Thiên và Tiêu Kỳ đều từ chối vì lý do bận công việc, mười người chỉ còn lại tám người.
“Trang phục của các vị đã chuẩn bị xong, mời các vị đi theo chúng tôi.”
Trai gái vào phòng thay quần áo khác nhau.
Hình U biết Hán Phục, nhưng vẫn chưa mặc qua lần nào, trái lại Tô Mông Mông và Liễu Thanh Vận đều có kinh nghiệm, cả hai đều tham gia vào ngành thiết kế thời trang, nên vừa gặp mặt đã bắt đầu trò chuyện.
Rèm vải thưa từ từ vén sang hai bên, dưới ánh đèn, bộ quần áo xinh đẹp khiến người ta chói mắt.
Tổng cộng có bốn bộ Hán Phục, hồng phấn thắt ngực vừa tinh nghịch lại dễ thương, màu trắng thắt eo tạo cảm giác nhẹ nhàng mà không thiếu phần duyên dáng, màu xanh lá đoan trang và tao nhã, màu vàng tựa như trăng sáng mùa thu.
Nhìn những màu này, về cơ bản là đã biết được người tương ứng.
Hai trong số bốn bộ ở đây được thiết kế bởi Tô Mông Mông, Tưởng Tử Dục nhân cơ hội lần này giúp thiết kế của Tô Mông Mông được nhiều người biết đến, Tô Mông Mông chỉ vào bốn bộ Hán Phục phía trước: “Đoán xem hai bộ nào là do em thiết kế.”
Hình U chỉ vào bộ đầu tiên và bộ thứ tư: “Hồng phấn và màu vàng.”
Tô Mông Mông: “Sao chị biết?”
Hình U: “Cảm thấy em tương đối thích các tông màu ấm một chút.”
Tô Mông Mông giơ một ngón tay lên: “Đúng rồi.”
Kéo rèm, thay quần áo.
Phòng trang điểm của các cô gái được chia thành hai phòng, Hình U và Tô Mông Mông ở chung với nhau, chuyên viên trang điểm sẽ dựa theo phong cách ăn mặc và diện mạo của họ để trang điểm và dùng phụ kiện trên tóc.
Tạo hình với tóc giả, Hình U chỉ cảm thấy đỉnh đầu của mình nặng đi.
Dưới bàn tay khéo léo của chuyên viên, búi tóc xinh xắn nhanh chóng được hình thành, chuyên viên bắt đầu tìm kiếm một chiếc trâm cài tóc phù hợp, sau đó mang đến một chiếc tua rua: “Chiếc trâm màu vàng tua rua này vừa khéo hợp với Hán Phục của em”.
Chủ đề của chiếc trâm vàng là vầng trăng khuyết bằng ngọc bích trắng, xung quanh được điểm xuyết bằng những phiến lá vàng.
Cách đây không lâu, Hình U mới biết được tên thực sự của Hán Phục màu vàng này là “Trăng mùa thu”, rất phù hợp với chủ đề Trung thu.
Chuyên viên trang điểm là một người chuyên nghiệp, Hình U mặc cho cô ấy phối đồ, trên cổ có thêm một sợi dây chuyền vàng.
“Nào, đeo hoa tai lên thôi.” Chuyên viên đưa đến một đôi hoa tai, Hình U nói mình tự đeo, vừa cầm lên đã thấy…
Hoa tai cũng là vầng trăng khuyết.
Có lẽ nhà thiết kế cho rằng một mặt trăng thì quá đơn điệu, nên đã khảm những ngôi sao nhỏ ở giữa, phụ kiện tuy nhỏ nhưng tinh xảo.
Quần áo, trang điểm, kiểu tóc, phụ kiện đều đã đeo xong, chuyên viên trang điểm nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp rồi kiểm tra lại: “Hình như còn thiếu gì đó.”
Hình U cong ngón tay, không dám cử động.
Lần đầu tiên được trang điểm “lộng lẫy” như vậy, có chút không quen.
“Tôi biết rồi.” Chuyên viên trang điểm nhìn chằm chằm vào vầng trán trơn bóng của cô, “Chỗ này cần thêm hoa điền*.”
(Hoa điền)
Chuyên gia trang điểm kéo hộp đồ nghề bảo bối của mình ra: “Ơ, hình dán của tôi đâu rồi.”
Tìm một vòng vẫn không thấy, cô ấy liền hỏi cộng sự trang điểm đang làm cho Tô Mông Mông ở phía đối diện: “Chỗ của cô có không?”
Cộng sự: “Có, tôi còn một miếng hình mặt trăng, đúng lúc hợp với Trung thu, có muốn không?”
Hình U: “…”
Khá lắm, hôm nay cô không thể thoát khỏi mặt trăng đúng không?
Tô Mông Mông ở phía đối diện quay đầu lại, nhìn thấy Hình U tạo hình xong thì lập tức Wow lên: “U U, chị mặc Hán Phục đẹp quá.”
Như là tiên nữ bước ra từ tranh vẽ.
Trong phòng thay đồ bên cạnh, Hạ Úy Lam và Liễu Thanh Vận cũng đã sắp hoàn thành.
Chuyên viên trang điểm cho Hạ Úy Lam thường xuyên tiếp xúc với giới showbiz nhiều mặt tối, biết đây là ngôi sao lớn nên rất nhiệt tình với cô ta: “Cô Hạ, hôm nay cô mặc trang phục trông rất đẹp.”
“Hôm nay dùng phụ kiện lông vũ nhé? Nghe nói thợ chụp ảnh đã chuẩn bị sẵn đạo cụ là một con thỏ, đến lúc đó ngài ôm con thỏ ở trước ngực, nhìn giống như Hằng Nga vậy.”
Hạ Úy Lam đưa tay lên vuốt tóc: “Vậy thì lông vũ đi.”
Trung thu ứng với Hằng Nga, ai cũng biết Hằng Nga có vẻ ngoài xinh đẹp, nên nghe được lời này cũng thấy thoải mái.
Hạ Úy Lam tràn đầy tự tin về vẻ đẹp của chính mình, quay đầu nhìn Liễu Thanh Vận ở phía đối diện, thấy cô ấy mặc bộ trang phục đoan trang của triều đại nhà Minh phối với trâm ngọc nhẵn bóng, đáy lòng cảm thấy hơi khó chịu.
Cả hai đã không giao tiếp trong suốt quá trình, một trước một sau đi ra khỏi phòng thay đồ, tình cờ nghe được ai đó khen Hình U “giống như tiên nữ của Quảng hàn Cung*”.
*Quảng hàn Cung: Là cung điện trên mặt trăng trong truyền thuyết cổ đại của Trung Quốc.
Hạ Úy Lam mím khóe môi, ngoài mặt vẫn là dáng vẻ dịu dàng.
Liễu Thanh Vận liếc nhìn cô ta một cái, trong mắt hiện lên một tia giễu cợt.
Hai “tiên nữ Hằng Nga”, nhưng chỉ có một người được ôm thỏ ngọc.
Vốn nghĩ quần áo màu trắng là không nhiễm bụi trần, cho đến khi nhìn thấy màu vàng lấp lánh trên người Hình U, Hạ Úy Lam đột nhiên cảm thấy quần áo trên người mình quá mức giản dị, không đặc sắc và không gây chú ý.
Có người phe phẩy quạt bước ra, Phó Diệc Bạch mặc một bộ viên lĩnh màu đỏ, trông như công tử thời xưa.
Ôn Tuấn mặc màu xanh lá trúc, khí chất nho nhã.
Chu Hủ Sinh là màu đen trầm ổn.
Màu chủ đạo của Minh Trầm là màu vàng nhạt, có hoa văn đỏ ở cổ áo, không quá tươi sáng cũng không quá nhạt nhòa. Trái lại rất hợp với trang phục của người nào đó.
Tô Mông Mông nói thầm bên tai Hình U: “Không chạy khỏi đồ đôi rồi.”
Suy cho cùng thì người anh họ của cô ấy vẫn sẽ mở cửa sau cho anh em của mình.
Hình U nhìn thoáng quá, trùng hợp đối diện với ánh mắt của người nọ, cô như chột dạ mà dời tầm mắt.
Minh Trầm lập tức bước tới, đánh giá cách tạo hình khác với ngày thường của cô từ trên xuống dưới, chiếc quạt gấp chống dưới cằm, khóe miệng nhếch lên: “Trâm cài tóc không tồi, hoa tai cũng rất đẹp.”
Bao gồm cả miếng dán nhỏ hình vầng trăng khuyết ở giữa chân mày.
Hình U che miệng hắng giọng: “Khụ.”
Các phụ kiện đều không tồi, chỉ là có nhiều ngôi sao và mặt trăng hơn.
Bây giờ là chụp ảnh tập thể, và vị trí đứng là một vấn đề.
Tất cả mọi người trong giới đều biết vị trí đứng trong poster tuyên truyền rất được coi trọng.
Dựa theo danh tiếng, Minh Trầm và Hạ Úy Lam là ngôi sao lớn nên phải để cho họ đứng ở phía trước, nhưng CP hot nhất trong show tình yêu thì lại là một người khác.
Thợ chụp ảnh cố tình hỏi ý kiến của ông chủ, cuối cùng giao đạo cụ thỏ ngọc cho Hình U.
Đùa gì vậy, vị trí trung tâm nhất định phải để cho CP nổi nhất trong show tình yêu đảm nhiệm.
Hơn nữa, Tưởng Tử Dục vẫn muốn giúp anh em mình thoát kiếp độc thân.
Khi thấy Hình U ôm đạo cụ con thỏ, sắc mặt Hạ Úy Lam liền tái đi, nhưng cũng không cáu giận, thậm chí còn gượng cười trước ống kính.
Trái lại, Liễu Thanh Vận biết tiền căn hậu quả đã rất vui vẻ.
Càng trèo cao thì càng ngã đau.
Sau khi chụp ảnh tập thể thì sẽ bắt đầu chụp ảnh đơn hoặc ảnh đôi.
Thấy Tô Mông Mông đảo mắt nhìn một vòng, Minh Trầm nhanh tay lẹ mắt kéo Hình U đến bên cạnh mình: “Tiểu Khổng Tước, đây là lần đầu tiên thấy cậu mặc Hán Phục, chúng ta chụp chung đi, thế nào?”
“Được thôi.” Hình U không ngại ống kính.
Nam nữ trong show tình yêu ăn ý nên tất nhiên phải chụp ảnh đôi ngọt ngào, nhưng hiện tại đang mặc trang phục cổ trang, một số tư thế chụp ảnh không giống lúc bình thường.
Thợ chụp ảnh là người chuyên nghiệp, hướng dẫn hai người nhìn nhau một cách tình cảm, hoặc là ngọt ngào dựa vào nhau.
Chẳng qua là càng chụp càng cảm thấy không thích hợp, thợ chụp ảnh càng lúc càng hướng dẫn nhiều hơn: “Đúng rồi đúng rồi đúng rồi, giữ nguyên tư thế này đừng nhúc nhích, tốt tốt tốt, chính là loại tình cảm này, tình yêu ngọt ngào…”
Hình U: “Trước kia anh là thợ chụp ảnh cưới đúng không?”
Ánh mắt thợ chụp ảnh sáng lên: “Ớ, sao em biết?”
Hình U: “…”
Bởi vì lúc nãy thợ chụp ảnh có nói một câu chồng nhìn vợ đi.
Nhiếp ảnh gia rất hài lòng với bức ảnh vừa rồi, chủ động mời họ cùng xem, Hình U tương đối tò mò, xách váy đi qua xem ảnh, không khỏi cảm thán: “Hán Phục nhìn đẹp thật đấy.”
Minh Trầm thong thả bước đến bên cạnh, không xem ảnh mà chỉ nhìn cô: “Tiểu Khổng Tước cũng rất đẹp.”
Hình U mím môi, khóe miệng hơi cong lên, hàng lông mày nhướng lên không giấu được vẻ đắc ý.
Thợ chụp ảnh đã đổi nghề: “…”
Ông chủ Tưởng à, nhân viên đã “bị trọng thương” nên cần tăng lương ạ.
*
Tổ tiết mục rất năng suất, tối hôm đó đã đăng tải ảnh tập thể lên tài khoản Official trên Weibo, đồng thời tung ra đoạn video hậu trường đã qua chỉnh sửa, trực tiếp leo thẳng lên hot search.
[Aaaaaaa, mặc quần áo ở hiện đại đã đẹp rồi, nay cổ trang còn đẹp hơn!] [Thông báo với toàn thể bà con cô bác, “Tình yêu phi khoa học” sẽ quay mùa thứ 2, vẫn là dàn cast ban đầu]“Bụp —”
Nhìn thấy những bình luận này, Hình U úp điện thoại xuống.
Quay mùa 2 là không có khả năng, chụp ảnh Tết Trung thu nửa tiếng là đã nể tình lắm rồi.
Cake trèo lên sô pha, đặt lòng bàn chân lên đầu gối của cô: “Meo ~”
Hình U thuận tay nắm lấy một chân của nó.
Bỗng nhiên có người ngồi xuống bên cạnh cô.
Không cần nhìn cũng biết là ai.
Minh Trầm cầm điện thoại lướt tới lướt lui để xem ảnh, chợt đưa tới trước mặt cô: “Mấy tấm ảnh này không tệ, đúng chứ?”
Hình U ngước mắt, nhìn thấy vài tấm ảnh mà anh vuốt sang trái là những tấm ảnh mà anh chụp riêng trong studio hôm nay.
Hình U thuận miệng đáp: “Cũng được.”
Vẻ mặt Minh Trầm như đã đoán trước được đáp án, một tay đặt trên đầu gối, cơ thể hơi đổ về phía cô, thử hỏi: “Cậu nói xem tôi có nên in chúng ra rồi làm khung ảnh treo tường không? Hoặc là để trên đầu giường?”
Hình U: “?”
Từ khi nào mà người không bao giờ để ảnh của mình trong phòng như Minh Trầm lại có sở thích này?
Nhưng mà: “Cậu thích là được.”
Ngón tay Minh Trầm hơi cong lên.
Thường thì khi nói chuyện với anh, mười câu thì hết chín câu Tiểu Khổng Tước sẽ khẩu thị tâm phi hoặc hờn dỗi, nhưng bây giờ lại vô cùng đồng ý, xem ra cô thực sự hứng thú với fan-goods của anh.
Minh Trầm cố nén cười, thử tiến thêm một bước: “Vậy cậu cảm thấy ngoài những bức ảnh đó ra thì có nên làm gối ôm, poster các kiểu không?”
Tiểu Khổng Tước mắc cỡ, nên anh không thể trực tiếp vạch trần, vì vậy tự giác một chút, thay cô tìm lý do, sau đó sẽ đưa fan-goods đến trước mặt cô.
“À ừ… Cũng-có thể?” Hình U nghĩ, có lẽ là anh muốn được chiêm ngưỡng chính mình từng phút từng giây, dù sao thì khuôn mặt đó quả thực rất đẹp mắt, tự biết bản thân đẹp trai cũng là một loại kỹ năng.
Minh Trầm chớp mắt: “Được.”
Quả nhiên Tiểu Khổng Tước rất thích fan-goods của anh.
Cake lông xù ló đầu qua nhưng bị chủ nhân đẩy về, Cake bất mãn kêu “Meo”, rồi nhanh chóng nhảy xuống sô pha.
Trước kia không phải như thế! Trước kia đều cho nó ngồi chung để xem ảnh!
Tiếc là bọn họ không hiểu tiếng mèo, trong mắt Minh Trầm chỉ có cô gái bên cạnh: “Cậu có thích tấm ảnh đôi nào không? Chi bằng để tôi đi in luôn một thể?”
Hình U sửng sốt, lắc đầu: “Không cần phiền như thế.”
Tạm thời cô không thể thản nhiên như không mà in ảnh đôi của hai đứa để ở đầu giường và dán lên tường.
Minh Trầm cong môi, ý cười nơi đáy mắt càng thêm sâu.
Không ấy cứ thử trước xem.
Anh đưa điện thoại cho Hình U, vẫn là giao diện album: “Đừng khách sáo, cậu xem tiếp đi, tôi đi tắm trước đã.”