Nàng đẩy của ra, mới đi tới cửa, một mũi tên trong suốt liền cắm vào bả vai nàng.
Nàng cảm giác rõ ràng, nhưng Nhược Thủy trói buộc làm nàng không có cách nào né tránh.
Đồng tử Tô Tô hơi co lại, thân thể mềm nhũn ngã xuống, không có ý thức.
Nàng buông kiềm chế đối với Đạm Đài Tẫn ra, Đạm Đài Tẫn sớm đoán trước được mà đỡ được nàng, không để ý nhìn vào chỗ tối rồi nói: “Đủ rồi, có phải muốn mạng của nàng không?”
Vô số mũi tên yên lặng không một tiếng động thu hồi.
Đạm Đài Tẫn lạnh lùng nhìn người trong ngực vài giây, hắn chắc chắn sẽ không bao giờ ở cùng một chỗ sai hai lần. Hắn chính là muốn thử một chút, nàng có phải thật sự không hạ thủ giết hắn hay không.
Rất rõ ràng, hắn đoán đúng rồi, tuy rằng cũng không biết vì nguyên nhân gì.
Áo gấm màu đen của thiếu niên đế vương tản ra, hắn ôm nàng, ngồi ở cửa.
Bên ngoài còn lại vài hạt mưa tí tách rơi xuống, màn trời tối đen.
Đạm Đài Tẫn vẫn không nhúc nhích, không biết thiếu nữ trong ngực muốn được thứ gì từ hắn?
Hắn không cố ý ôm Tô Tô, nhưng cũng không đẩy nàng ra, tùy ý nàng dựa vào trong ngực mình, ánh mắt nâng lên nhìn thấy mưa bên ngoài kéo dài.
Trong mưa, một nữ quan cứng ngắc chạy tới, thần sắc sợ hãi.
“Bệ hạ, kết thúc buổi lễ sao?” Nàng ta ở trước mặt Đạm Đài Tẫn hoàn toàn không có chút kiêu ngạo, có vẻ kính cẩn nghe theo, mang theo lễ nghĩ của nữ quan dập đầu: “Thượng cổ thần linh, từ nay về sau sẽ ban cho ngài trường sinh, có ngài trị vì không suy.”
Hắn châm chọc cười cười: “Phải không?”
Đáng tiếc, buổi lễ không kết thúc. Hắn nghĩ thầm, cũng không có một thượng cổ thần linh nào sẽ chúc phúc hắn.
Nếu những người này biết cái giá để hắn sinh ra, nhất định sẽ thét chói tai rồi ngất xỉu đi.
Dương Ký thấy Đạm Đài Tẫn ôm người đến đây, vội vàng nói: “Bệ hạ, đều chuẩn bị tốt.”
Đạm Đài Tẫn nói: “Ừ.”
Hắn bỏ Tô Tô bỏ vào Nhược Thủy, Nhược Thủy hiện giờ chỉ có một tầng, khó khăn lắm mới bao phủ một phần thân thể Tô Tô.
Vạt áo nàng không ướt, quần áo màu trắng giống như màu trắng bạc vụn rực rỡ lộng lẫy, hai má mềm mại lộ ra bên ngoài.
Hắn nhìn nàng trong chốc lát, vẻ mặt lạnh nhạt.
Lão đạo mặc đạo bào màu đen, hành lễ với Đạm Đài Tẫn: “Bệ hạ yên tâm, sẽ không có gì ngoài ý muốn xảy ra chuyện gì.”
Lão đạo này chính là lão đạo bị Tô Tô giết ở đáy sông. Lão đạo lúc trẻ du ngoạn chẳng may được một linh khí, lúc bị buộc chặt vào cờ Chiêu Hồn, khó khăn lắm mới không bị xé nát.
Về sau Đạm Đài Tẫn cho người xuống Mạc Hà, cũng vớt cờ Chiêu Hồn lên.
Lão đạo tận mắt nhìn thấy thiếu niên thoạt nhìn nhu nhược, thả ác quỷ ra, mắt không chút thay đổi nuốt bọn họ, lại nhìn về phía ông ta.
Ông ta nơm nớp lo sợ cầu xin tha thứ, nói về sau có thể trợ giúp bệ hạ.
Đạm Đài Tẫn để lại cho ông ta một mạng.
Ông ta cũng nghĩ ra một chủ ý nham hiểm, lão đạo liếc mắt nhìn thiếu nữ trong nước Nhược Thủy, trong lòng oán độc, nếu không phải tiểu nha đầu này, trăm năm đạo hạnh của ông ta cũng không bị hủy trong chốc lát, hiện tại chỉ có thể sống ở trong cờ Chiêu Hồn.
Câu Ngọc ngửi được mùi nguy hiểm, tỉnh lại.
Thật ra, từ lúc bắt đầu thuật con rối nó đã hối hận rồi. Linh cơ vừa động, thả ra vạn linh cổ. Linh lục quý giá, dùng một lần thì Tô Tô sẽ ít đi một phần có thể quay lại thế giới kia. Nghiêm trọng hơn, bọn họ sẽ bị quay lại thời điểm Tô Tô còn chưa sinh ra, như vậy thì sẽ không thể có Tô Tô.
Nó sợ hãi tiểu chủ nhân biến mất, cũng sợ hãi tam giới hủy diệt bới vậy hy vọng tiểu chủ nhân có thể làm cho Đạm Đài Tẫn hiểu được cảm tình. Nhưng tiểu chủ nhân sẽ không vui.
Giờ phút này nó sởn tóc gáy, vừa định mạnh mẽ gọi Tô Tô tỉnh, thì nhận ra nó đang ở trong nước nhược thủy.
Câu Ngọc: “………..”
Vạn vật không sống được trong nước Nhược Thủy, không có biện pháp sử dụng linh lực, ngay cả Trai Công chú cũng chỉ có thể nhịn đau mà đi tìm Minh Dạ.
Câu Ngọc hiện tại gì cũng không làm được, trừ phi nó muốn bị hòa vào nước nhược thủy, nhưng mà sẽ làm cho tiểu chủ nhân vĩnh viễn ở chỗ này. Nếu không phải nó là vòng ngọc, giờ phút này không nhìn thấy, không nghe thấy, sẽ phát sinh chuyện gì?
*
Trên bàn tay Đạm Đài Tẫn là một con sâu màu trắng.
Vẻ mặt Dương Ký kích động: “Là thánh vật vạn linh cổ tộc ta! Thuộc hạ tuyệt đối không nhìn nhầm, bệ hạ, sao nó lại có thể ở chỗ này?”
Đạm Đài Tẫn tỉ mỉ xem cổ trùng, không chút để ý trả lời: “Nhặt được.”
Dương Ký không hề hỏi, ngược lại hưng phấn giải thích: “Vạn linh cổ là mẫu cổ của tất cả các loại cổ trùng, truyền thuyết nói nó có thể giải bách độc, làm cho người ta bách độc không xâm.”
Đạm Đài Tẫn cong môi cười cười, Dương Ký nhìn thế nào cũng cảm thấy nụ cười của hắn nổi lên một tia lãnh ý.
Đạm Đài Tẫn siết chặt ngón tay, quả nhiên thấy sắc mặt Dương Ký tái nhợt, bộ dáng đau lòng đến không được.
Thiếu niên không tốt thấp giọng cười rộ lên: “Chỉ đùa một chút.”
Đạm Đài Tẫn giang tay, mắt lạnh đánh giá con sâu trên bàn tay. Hắn nghĩ là người nào đưa vật này cho Tô Tô. Nàng thế nhưng gặp người kia, người nọ cũng bỏ được đồ tốt mà đưa thứ này cho nàng, quan hệ của bọn họ là gì?
Trách không được kết xuân tằm trên người Diệp Tịch Vụ không phát tác, thì ra là vật nhỏ này.
Đáng tiếc, kết xuân tằm một khi gieo thì đến chết mới thôi, giải dược duy nhất đã bị hắn hủy. Mặc dù là vạn linh cổ, cũng chỉ có thể cam đoan không phát tác, không có cách nào khác để giải kết xuân tằm.
“Nàng còn có thể trở về?” Thiếu niên lạnh giọng hỏi.
Lão đạo nói:”Vâng, bần đạo không dám lừa bệ hạ.”
Đạm Đài Tẫn bỏ vạn linh cổ trùng vào hộp ngọc, để vào trong ngực Tô Tô.
Dương Kị kinh ngạc nói:”Bệ hạ?”
Thiếu niên nói: “Đều đi ra ngoài.”
Dương Ký vội vàng đi ra ngoài, lão đạo tiến vào trong cờ Chiêu hồn, bay vào hộp gỗ phủ đầy bụi. Trong mật thất chỉ còn Đạm Đài Tẫn với Tô Tô.
Trời còn chưa sáng, bên ngoài mưa cả một đêm, mang theo hương vị bùn đất tươi mát.
Đạm Đài Tẫn ngồi dựa vào bên cạnh nước Nhược Thủy, trong mật thất ảm đạm không ánh sáng.
Đạm Đài Tẫn theo nước Nhược Thủy đi vào cầm tay của Tô Tô.
Hai người đều không phải yêu, nước Nhược Thủy sẽ không tổn thương bọn họ, ngược lại giống như bạc vụn ở Cửu Thiên, theo đầu ngón tay nàng đi xuống.
Hắn chậm rãi đặt bàn tay của nàng trên cổ mình, hô hấp mang thêm một tia run rẩy.
Thiếu niên, không, giờ phút này hẳn là thanh niên. Chẳng qua cơ thể hắn quá yếu ớt, ai cũng sẽ không đối đãi hắn như một chiến sĩ thành thục.
Hắn cực lực cắn khóe môi, khống chế hơi thở dồn dập của mình, đặt lại ngón tay nhỏ bé yếu ớt của nàng xuống, bắt chước động tác nàng véo mình.
Mãi đến khi không thở nổi, hắn mới hơi buông lỏng tay ra.
Gan bàn tay trắng nõn của thiếu nữ bị hắn cắn đến đỏ bừng, hắn há to mồm thở hổn hển, trong cổ họng xuất hiện một tiếng than nhẹ rất nhỏ.
Hắn cúi đầu nhìn thiếu nữ không hề có cảm giác này, lấy ngón tay vuốt ve môi nàng.
“Không thích? Ngươi cũng không có cách nào.”
Ngón tay thiếu niên thâm nhập vào môi của thiếu nữ, hồi lâu nở nụ cười thoả mãn.
*
Quang ảnh trong mộng lần lượt thay đổi, một giọng nói một mực gọi Tô Tô.
Nàng thở hổn hển, như là hít không thông, che ngực, theo bản năng gọi: “Câu Ngọc?”
Câu Ngọc vội vàng nói:”Tiểu chủ nhân, ta ở đây!”
Áy náy giống như thủy triều bao phủ Câu Ngọc: “Là Câu Ngọc không tốt, không luôn luôn giám sát tình huống, hiện tại chúng ta ở một trấn nhỏ ở biên cảnh của Thương Châu, một người nhặt được người, mang người về.”
Tô Tô sờ vòng ngọc, quả nhiên phát hiện mình ở một địa phương xa lạ, giường gỗ loang lổ. Thoạt nhìn nhà người này cũng không giàu có.
“Chúng ta không ở thành Mạc Hà?”
Câu Ngọc nói: “Từ lúc ta bắt đầu có ý thức, chúng ta đã ở nơi này rồi.”
Câu Ngọc nói tình huống đại khái với Tô Tô, nó thật sự khổ sở: “Về sau nếu tiểu chủ nhân không muốn ở chung với thiếu niên ma thần thì Câu Ngọc cho dù liều mạng cũng sẽ giúp đỡ tiểu chủ nhân!”
Tô Tô ngược lại lắc đầu: “Không trách ngươi.”
Là nàng bướng bỉnh quá mức, phụ thân, Hành Dương tông, chúng sinh tam giới, bọn họ cũng không thể gặp chuyện không may. Câu Ngọc không làm sai, nó quả thật không thể sử dụng linh lực để tránh nàng ở chung với Đạm Đài Tẫn.
Rút tà cốt ra không phải chỉ có Câu Ngọc là nhân vật chính, cũng là nhiệm vụ hàng đầu của nàng. Nàng sờ sờ trên người, vạn linh cổ với Diệt Hồn châu đều còn.
Nàng nói: “Câu Ngọc, ngươi không làm sai, tiếp tục nghỉ ngơi đi.”
Nàng sao có thể lúc nào cũng dựa vào nó, không suy nghĩ đi bên cạnh Đạm Đài Tẫn, kết quả bị dây Nhược Thủy trói lại, vốn là nàng suy nghĩ không chu toàn.
Hiện tại không thấy dây Nhược Thủy, trí nhớ một mảnh trống không, nàng thế nhưng không biết lúc nào rời khỏi Mạc hà, rời khỏi Thương Châu.
Vũ Châu bên cạnh Thương Châu đều là quốc thổ Đại Hạ.
Trước khi nàng hôn mê, Tiêu Lẫm đang đóng quân ở Vũ Châu.
Tô Tô đẩy cửa ra, ánh sáng chói mắt chiếu vào. Một phụ nữ đầu đội khăn mang hoa văn đang ở trong sân cắt cỏ.
Nghe thấy tiếng mở cửa, ánh mắt sáng lên.
“Cô nương, tỉnh rồi!”
Nàng ta xoa tay lên tạp dề, ánh mắt nhìn Tô Tô giống như đang nhìn một khối thịt béo.
Tô Tô liếc mắt một cái đã nhìn thấy dục vọng tham lam trên người nàng ta.
Nàng sờ sờ khuyên tai, quả nhiên không thấy đâu.
Tô Tô cũng không nói lời nào, cũng không có ý tứ muốn so đo với người này.
“Đại nương, hiện tại là tháng mấy, Vũ Châu với Mạc Hà tình huống như thế nào?”
Người phụ nữ nói: “Tháng tám rồi, Vũ Châu thất thủ, nghe nói bạo quân Chu Quốc đưa ra một đám quái vật giết người không chớp mắt, Tuyên Vương của chúng ta thủ thành một tháng, sau lại bất đắc dĩ phải lui về Thương Châu.”
Giọng nói của nàng ta căm giận, hùng hổ nói: “Nơi này của chúng ta cũng đánh nhau rồi, đáng thương con trai ta số khổ, ở Thương Châu tham gia quân ngũ, không biết khi nào thì bị đám yêu quái của tiểu bạo quân ăn rồi.”
Tô Tô không nghĩ tới từ sau khi bị mũi tên trong suốt kia bắn vào vai, thế nhưng chớp mắt đã qua một tháng.
Vẻ mặt nàng ngưng trọng, lần đầu tiên nhận thức được, tâm tư Đạm Đài Tẫn còn thâm trầm hơn so với tưởng tượng của nàng. Hắn sẽ lừa gạt người, thế nên hiện tại nàng hồi tưởng lại lúc hai người ở chung, thế nhưng không phân được cái nào là thật cái nào là giả.
Lúc giết yêu mắt hắn cũng không chớp, nhưng có đôi khi lại suy yếu quá mức.
Trên lưng nàng xuất hiện một tầng mồ hôi lạnh, sinh ra sợ hãi.
Nàng nghĩ, trước khi có đủ thực lực, nàng không thể lại đi đến bên người hắn.
Hết chương 52!