Tử Du cả đầu tràn ngập dấu chấm hỏi. Ủa rồi cái con nhóc con này từ đâu lao tới bắt chuyện với cô vậy không biết. Nhưng với phép lịch sự tối thiểu Tử Du liền đừng cách xa cô bé kia một chút rồi lên tiếng:
“Chào cô bé! Hình như em nhận nhầm người rồi chị chưa bao giờ gặp em nên cũng đồng nghĩ là chị không có quen em”
Cô bé kia sau khi nghe Tử Du nói xong thì mếu máo nhìn cô. Sau đó lại tỏ ra mình là một người mạnh mẽ đưa tay lên lau những giọt mắt đang chuẩn bị rơi xuống sau đó dùng ánh mắt tràn đầy sự đáng thương nhìn Tử Du và nói:
“Lúc nãy em trốn đi chơi trên đường bị một đám côn đồ chặn lại quấy rối là chị đã cứu thoát em khỏi tay bọn chúng. Nhưng em mới chỉ gọi báo cảnh sát xong thì người nhà đã cưỡng chế bắt em về nhà nên mới tìm được chị”
Tử Du sau khi nhận ra là cô bé lúc nãy bản thân cứu nên cũng trò chuyện với cô bé một chút. Sau đó cô tạm biệt cô bé để trở về khách sạn nghỉ ngơi, nhưng cô bé một mực muốn cô tới nhà mình ở để thay lời cảm ơn.
Tử Du hối hận khi nhắc tới chuyện mình chỉ một mình tới đây đi du lịch với cô bé. Đúng là cái miệng làm hại cái thân mà cô đành cố gắng ứng phó:
“Hiện tại hành lí của chị đều đang ở khách sạn. Hơn nữa việc cứu em là chuyện đương nhiên mà thôi nên không cần phải cảm ơn chị đâu cô bé à.Nhanh về nhà đi tránh phụ huynh lại không vui. Tạm biệt cô bé nha!”
Cô bé kia lại không hề nghe Tử Du giải thích mà cứ năn nỉ Tử Du mãi thôi. Cô bé tuy nhỏ nhưng lại rất thông minh nhanh chóng nói với Tử Du:
“Chị xinh đẹp ơi! chị mau đọc địa chỉ khách sạn đi. Em sẽ kêu bác tài xế lái xe tới đó chờ chị sắp xếp hành lí”
Tử Du ngang ngược và rất khó chiều giờ lại thất bại thảm hại trước một cô bé. Khiến mặt mũi của Tử Du chẳng biết nên dấu vào chỗ nào nữa không biết!
Sau khi láy hành lí Tử Du ngồi trên xe ôtô nói chuyện thêm mới biết cô bé tên là Du Thiên Sương. Cô ấy là con gái của bộ trưởng bộ tư lệnh cảnh sát cơ động và mẹ là chủ tịch của ngân hàng lớn nhất trong nước. Bình thường cô bé đi ra ngoài đều có vệ sự đi theo bảo vệ. Nhưng hôm nay cô bé liền trốn đi chơi một mình nên mới bị mấy tên côn đồ kia chặn lại muốn giở trò đồi bại.
Hai người vừa gặp đã thân nên trò chuyện rất vui vẻ còn xem nhau như chị em tốt nữa. Chiếc xe cứ lăn bánh mãi rời xa trung tâm thành phố đi mãi rồi mới dừng lại ở một căn biệt thự nguy nga tráng lệ đang nằm chiễm chễ trên đỉnh núi.
Thanh Sương vẫn còn là một đứa trẻ con ngây thơ vừa về tới nhà đa kéo Tử Du đi thăm quan một vòng quanh nhà. Sau đó cô bé lại kéo Tử Du về phòng ảnh lưu niệm của gia đình còn vui vẻ giới thiệu các thành viên trong nhà mình.
“Hôm nay chắc chị cũng mệt rồi chị đi theo cô giúp việc tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi. Ngày mai em sẽ dẫn chị tới một nơi bí mật. Và đảm bảo nơi đó sẽ không bao giờ làm chị phải thất vọng đâu chị cứ yên tâm”
Hai người sau khi chúc nhau ngủ ngon liền tách ra. Tử Du vì mệt mỏi cả ngày nên đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.