Nhưng khi đối diện với bà Đông trong khoảnh khắc, cậu dường như tỉnh mộng, giống như con thỏ đang sợ hãi, lập tức dời mắt sang chỗ khác.
Bà Đông bị ánh mắt này đâm một chút vào tim, sóng mũi cảm thấy chua cay.
Chờ phóng viên rời đi, Trì Tiểu Trì đứng dậy từ trên ghế salon trong phòng khách sạn, ngồi xuống mép giường, nói một cách mất tự nhiên: “Mẹ, con ở lại một lúc, chờ chú út đến đưa con về khách sạn của tuyển thủ.”
Bà Đông thở dài một tiếng, tay đặt ở trên đùi xoa xoa vài cái, không biết nên nói cái gì.
Kênh thể thao trên tivi đang chiếu đoạn phim tổng hợp các bài trình diễn trượt băng nghệ thuật đặc sắc trong các giải thi đấu lớn, phối hợp với âm nhạc du dương, Trì Tiểu Trì đột nhiên nghe thấy lời bình của bà Đông truyền đến:
“Mẹ thấy bọn họ trượt cũng giống như con vậy.”
Đông Ca một khi nói chuyện cùng mẹ sẽ hơi sốt sắng, ngay cả bắp thịt sau lưng cũng banh chặt: “Bọn họ trượt giỏi hơn cơn nhiều.”
Bà Đông quýnh lên, liền bá đạo nói: “Mẹ thấy con nhảy giỏi chính là giỏi.”
Trì Tiểu Trì nghe vậy, ngẩn ra rồi quay đầu lại.
Ánh mắt của cậu dần dần hiện lên kinh ngạc vui sướng: “…Mẹ…”
Bà Đông dời đến bên cạnh cậu, vẻ mặt có chút xấu hổ: “Để mẹ coi với con.”
Trì Tiểu Trì nhìn bà Đông, nước mắt đột nhiên lăn xuống, từng giọt tí tách, vừa lớn vừa tròn, hàng lông mi cũng ướt sũng.
Bà Đông đau lòng đến đỏ cả vành mắt, đem con trai ôm vào trong lòng: “Khóc cái gì, con trai mà…”
Lời còn chưa nói hết, bà Đông cũng khóc.
Trì Tiểu Trì ở trong lòng bà cọ cọ như vậy cũng thật không tiện, nhưng lại bị bà Đông ôm càng chặt hơn.
Bà vừa lau nước mắt vừa khóc nức nở: “Ai da, mẹ như thế này xấu xí quá rồi, đừng nhìn.”
Kết quả sau một hồi thân mật là Trì Tiểu Trì mượn cớ đi rửa mặt, chạy vào nhà vệ sinh, vặn nước tối đa, nằm nhoài lên bồn rửa tay mà nôn đến xanh cả mặt.
061 vô cùng đau lòng, rót đầy cho cậu một ly nước: “Sao lại khóc.”
Trì Tiểu Trì cầm ly nước súc miệng, qua một hồi lâu mới nói: “…Không phải tôi muốn khóc.”
061 hơi run run: “Cậu là nói…”
Trì Tiểu Trì cởi một khuy áo gần phía trên cổ, hít sâu một hơi: “Là Đông Ca.”
Khi Đông Phi Hồng tới đón cậu, nhìn thấy hai mẹ con đôi mắt đều sưng bụp.
Anh không nói thêm gì, sau khi chào hỏi bà Đông liền định dẫn Đông Ca đi về.
Bà Đông mới vừa mở ra khúc mắt với con trai, cho nên không nỡ xa rời: “Không thể ở đây ăn à? Để chị dẫn nó đi ăn một chút không được sao.”
Đông Phi Hồng biết đây là thời cơ rất tốt để củng cố quan hệ mẹ con của bọn họ nhưng sau khi cân nhắc, anh nói: “Chị dâu, ngày mai là đêm chung kết, cháu trai phải nghỉ ngơi tịnh dưỡng tinh thần. Cháu nó ăn chính là đồ ăn dành cho tuyển thủ, dinh dưỡng lại sạch sẽ, nếu dẫn đi ra ngoài ngộ nhỡ ăn bậy…”
Bà Đông lập tức phản ứng trở lại: “Vậy cũng không được…Đưa tiểu Đông về đi, trên đường cẩn thận một chút. Ngày mai thi đấu xong, mẹ dẫn con đi ăn món ngon.”
Đông Phi Hồng cười gật đầu, lại nói với Trì Tiểu Trì: “Chào tạm biệt mẹ của con đi.”
Trì Tiểu Trì hơi cúi đầu: “Tạm biệt mẹ.”
Sau khi đi tới bên ngoài phòng khách sạn, cậu liền thò đầu vào, nhỏ giọng nói: “…Con sẽ giành lấy chức quán quân.”
Sau khi cửa được đóng lại, người phụ nữ trung niên kia ngồi trên giường, trong lòng cay chua ngọt bùi, đủ loại tư vị.
Ngày hôm sau bà đến sân thi đấu từ rất sớm, thậm chí sân thi đấu vẫn còn chưa mở cửa.
Trong lúc chờ đợi, bà mua sổ lưu niệm và tiền lưu niệm, thậm chí còn mua một đôi giày trượt thoạt nhìn rất đẹp nhưng căn bản không hợp với quy chế thi đấu.
Đông Phi Hồng có thể nhìn thấy tất cả sự lo lắng trong mắt bà Đông: “Chị dâu, chị nên có lòng tin với Đông Ca.”
Bà Đông mạnh miệng: “Có chứ, làm sao lại không. Con của chị thì làm sao chị lại không rõ.”
Nói thì nói như thế, nhưng trước khi Đông Ca vào trận, bà Đông chạy vào nhà vệ sinh ba lần, hỏi Đông Phi Hồng ít nhất năm lần “Khi nào tiểu Ca lên sân vậy.”
Lần nào Đông Phi Hồng cũng đều kiên nhẫn lặp lại quy tắc ra sân dựa vào bảng xếp hạng đảo ngược.
Lần trước Đông Ca thi với tổng điểm được xếp ở vị trí thứ nhất, bởi vậy cậu ấy sẽ ra trận cuối cùng.
Nghe thấy Đông Phi Hồng giải thích, bà Đông đều sẽ “ồ” một tiếng, một lúc sau lại nhịn không được mà hỏi lại lần nữa.
Thậm chí bà Đông còn nhịn không được mà chạy đi hút một điếu thuốc.
Trải qua thời gian chờ đợi dài lâu, cuối cùng bình luận viên cũng tuyên bố: “Tuyển thủ tiếp theo, cũng là tuyển thủ ra trận cuối cùng: Số 5, Đông Ca!”
Bà Đông còn chưa kịp đứng lên thì toàn trường đã vang lên tiếng vỗ tay và hoan hô nhiệt liệt khiến bà choáng váng.
…Khán giả khắp bốn phía đều đang reo hò cổ vũ cho con trai bà.
Bọn họ gọi tên Đông Ca, chứng kiến tương lai ngôi sao này sẽ bay lên như thế nào.
Bà Đông ngồi trên khán đài, cảm xúc cực lớn, làm cho bà còn chưa kịp nhìn con trai thi đấu thì đã rung rưng nước mắt.
Đông Phi Hồng vỗ nhẹ lên vai bà Đông, đồng thời chuyên chú nhìn người giữa sân.
Trì Tiểu Trì, cũng tức Đông Ca, hôm nay mặc một bộ trang phục thi đấu rất nhẹ nhàng phóng khoáng, phía trên là hai màu đỏ trắng ombre, màu sắc cổ điển, chất vải tựa như loại gốm tốt nhất, dưới thân là quần đen, càng làm nổi bật đôi chân dài trời sinh.
Da dẻ của cậu lại trắng, màu đỏ rực rỡ làm bật lên làn da trắng hoàn mỹ của cậu, đường viền áo tạo cảm giác di chuyển theo từng động tác.
Mỗi một trang phục thi đấu cậu mặc đều do Đông Ca và Đông Phi Hồng cùng nhau thương lượng thiết kế, lại do Đông Phi Hồng bỏ tiền tìm chuyên gia đặt hàng, mỗi một bộ cũng không dưới vạn tệ.
Mà bộ này có thể xem là bộ mà Đông Phi Hồng thích nhất.
Khi Đông Ca mặc nó, giống như một con phượng hoàng nhỏ lại kiêu ngạo.
Trận chung kết này được phát sóng trực tiếp trên kênh thể thao.
Vào giờ phút này, không chỉ là Đông Phi Hồng và bà Đông, ngay cả ông Đông cũng ngồi trước tivi cùng mấy người bạn già nhìn chăm chú vào màn hình.
Mấy người bạn già chỉ vào Đông Ca trên tivi mà nói: “Ồ, tiểu Đông Ca nhìn thật có sức sống nha.”
Ông Đông hơi mở miệng.
Trong trí nhớ của ông, Đông Ca như một viên cơm nắm, là một đứa nhỏ luôn chảy lòng thòng nước mũi, không thích nói chuyện, thậm chí không thích ngẩng mặt nhìn người, nói chuyện với Đông Ca còn không bằng nói chuyện với đầu gối.
Nhưng bây giờ, thiếu niên choai choai đứng trên sân, mặt mày rất yên tĩnh, eo nhỏ chân dài, càng khác hẳn đứa nhỏ trong tưởng tượng của ông.
Chung kết hạng mục trượt đôi đã kết thúc hôm qua, cho nên trong phòng học của Hạ Trường Sinh và Lâu Tư Phàm đều đang cùng phát sóng trực tiếp trận đấu của Đông Ca.
Hạ Trường Sinh xoay bút, nhìn về phía cậu nhóc vẫn còn không gian vô hạn để phát triển kia, muốn nhìn xem cậu ấy có thể phát huy như thế nào.
Lâu Tư Phàm cũng nhìn chằm chằm màn hình, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Trong vô số ánh mắt hữu hình hoặc vô hình, Đông Ca đưa tay xoa vai, đôi mắt khẽ khép, như một con mèo nhỏ đang nghỉ ngơi.
Khi âm nhạc vang lên trong nháy mắt, cậu ấy bắt đầu di chuyển.
Bình luận viên vẫn là hai người trước đây khi Đông Ca thi đấu vòng loại, nhưng bọn họ giống như những người khác, ánh mắt nhìn về phía Đông Ca đã hoàn toàn khác với lúc ở trận đấu vòng loại.
Nghe khúc nhạc vang lên, bình luận viên không chuyên lập tức nói: “The Dawn -DreamTale.”
Bình luận viên đã về hưu nhìn Đông Ca giống như đang nhìn một tương lai đầy hy vọng: “Cậu ấy có thể biểu diễn các phong cách khác nhau.”
Ánh đèn nhu hòa, trên mặt băng hiện lên ánh sáng mỏng manh, trang phục của thiếu niên lay động trong gió, lượn lờ như bay.
Trang phục bao lấy thân thể cậu, như gợn sóng lăn tăn trong nước, động tác vẫn nối liền một cách trôi chảy, nhưng bước nhảy lại biến hóa xinh đẹp và tráng lệ hơn rất nhiều.
Một động tác hydroblade lại thêm một động tác spin xoay tròn đã khiến toàn trường hoan hô dậy sấm.
Khi tiếng nhạc càng lúc càng lên cao, ánh mắt của Trì Tiểu Trì dần dần trở nên mơ hồ.
….Một linh hồn giãy dụa giữa địa ngục, tôi luyện chờ ngày trọng sinh.
Khi tiếng độc thoại trầm thấp vang lên, Trì Tiểu Trì hé mở đôi môi, yên lặng đọc theo lời độc thoại, bất chợt, cậu há miệng cắn rớt bao tay phải, ném ra ngoài khán đài.
Khi còn sống, động tác này của Đông Ca đã bị lên án không ít, rất nhiều người cho rằng cậu đang lấy lòng mọi người, nhưng giờ khắc này, động tác kia lại cơ hồ khiến khán đài bùng nổ.
Không chờ tiếng hoan hô hạ xuống, Trì Tiểu Trì nâng tay lên, thả người nhảy trên mặt băng.
Bình luận viên đã về hưu đột nhiên nghẹn lại, thất thanh kêu lên: “3A! Là 3A!”
Một cậu bé nhảy 3A! Hoàn mỹ, là động tác 3A hoàn mỹ không chút tỳ vết!
Lâu Tư Phàm ở đội tuyển trợn mắt ngoác mồm mà nhìn màn hình.
Hạ Trường Sinh ở phòng học kế bên, cây bút trên tay cậu lạch cạch rơi xuống mặt bàn.
Mà nhịp tim của Trì Tiểu Trì vẫn rất ổn định, khi khúc nhạc quay trở về nhịp điệu nhẹ nhàng, cậu dãn ra hai tay như chim yến, trượt nửa vòng sân, giống như di chuyển trong lãnh địa của chính mình.
Cậu ấy đã trở lại.
Đông Ca đã trở lại.
Đợi tiếng nhạc kết thúc, nhịp tim của Trì Tiểu Trì đập loạn nhịp, cậu bắt đầu rơi lệ.
Cậu quay đầu nhìn về phía máy quay, một giọt nước mắt cũng đúng lúc rơi xuống, phối hợp với mái tóc hơi ướt mồ hôi và đôi mắt trong vắt, đẹp đến khiến người ta sợ hãi.
Trì Tiểu Trì thở hổn hển, nói với 061: “Lần này là tôi muốn tự mình khóc.”
Giọt nước mắt này cũng thật khiến truyền thông trở nên điên cuồng, trong khoảnh khắc, vô số lời ca tụng như bông tuyết bay về phía Đông Ca.
Mà không đợi Trì Tiểu Trì trở về Tân Châu, một lá thư được gửi từ đội tuyển tỉnh đến trường thể thao.