Tào Ân vỗ tay nói:
– Tốt, tốt quá…
Sau đó lại hỏi tiếp Hàn Huyền Xương:
– Khi nào thì bắt đầu xuống biển?
– Chỉ chờ Hầu gia ra lệnh một tiếng, lập tức bọn họ sẽ xuống biển thu nhặt trai ngọc ngay.
– Ah, việc này không nên chậm trễ, sớm tiến hành đi thôi.
Hàn Huyền Xương xoay người nói:
– Chuẩn bị xuống biển!
Đoạn quay sang Ngư ty quan đưa tay ra hiệu, lập tức Ngư ty quan vẫy động hai lá cờ hiệu nhỏ trong tay, hai chiếc thải châu thuyền ghép lại, tạo thành đội hình chữ “Bát”, mũi của hai chiếc thuyền dần nhích tới gần nhau, hai đuôi thuyền tách rộng ra, tạo thành một vùng biển trống ở giữa.
Ngư ty quan lại hô lớn một tiếng, hơn một trăm người mò ngọc liền đi tới bên mạn thuyền, dưới sự giúp đỡ của binh lính dưới trướng Ngư ty quan, đều buộc chặt một sợi dây thật dài bên hông.
Những sợi dây này vô cùng chắc chắn, to bằng cánh tay, chỉ riêng với số dây này, đoán chừng phải tốn không ít bạc mới có thể mua được.
Thật ra để tổ chức một lần thải châu, sẽ phải hao tốn rất nhiều nhân lực, vật lực, thực phẩm cũng như tiền chi trả nhân công, tất cả đều cần dùng đến bạc.
Ngoại trừ việc tốn hao, điều quan trọng nhất là việc tiến vào biển mò trai sẽ phải đương đầu với vô vàn nguy hiểm.
Đầu tiên là những dải đá ngầm ẩn chìm dưới mặt biển, nếu không phải Trấn phủ quân đã có những thăm dò nhất định về địa hình vùng biển này, từ đó vẽ lại hải đồ thì những tàu thuyền bình thường không có cách nào tiến lại gần hải vực của Trân Châu đảo. Chỉ sợ còn chưa kịp tiến đến gần đã bị dải đá ngầm đánh đắm thuyền rồi.
Tiếp theo là nạn hải tặc!
Mặc dù thuyền bè của hải tặc không thể so sánh được với Trấn phủ quân về lực chiến đấu nhưng bù lại hải tặc là những hảo thủ dưới nước, có uy hiếp rất lớn tới những người mò trai dưới nước.
Dĩ nhiên còn có một số loại nguy hiểm mà không ai có thể lường trước được.
—
Những người mò trai cùng nhau nhìn trời cầu nguyện. Cuối cùng, sau tiếng hô của Ngư ty quan, liền giống như một đám hải cẩu, rối rít nhảy xuống biển.
Mặt biển yên tĩnh rất nhanh bị phá vỡ, mỗi người mò trai khi tiến vào biển đều tạo nên một vùng bọt sóng trắng xóa.
Đây là một cảnh tượng tráng lệ, cho dù là Hàn Mạc sinh ra bên bờ Đông Hải cũng chưa từng thấy qua cảnh tượng như thế. Đứng ở mạn thuyền, nhìn mặt biển lần lượt tóe lên đừng đợt bọt sóng, lại thêm nước biển trong suốt đã mang đến cảm giác thoải mái nhẹ nhõm trong hắn. Hắn thậm chí còn có ý nghĩ muốn nhảy vào trong biển, cảm thụ sự mênh mông của đại hải.
– Chỉ mong những người này không chết quá nhiều!
Một gã Ngư ty quan bênh cạnh Hàn Mạc thấp giọng than nhẹ, hắn vốn chỉ là cảm thán mà than thở, không nghĩ đến chuyện người khác có thể nghe được.
Hàn Mạc nhạy cảm nên đã nghe không sót một câu, hắn cảm thấy hơi kỳ quái, liền quay đầu lại nhìn tên Ngư ty quan, không hiểu vì sao hắn lại thốt lên những câu đó.
Trời xanh lam, sóng biển xanh biếc chập chờn, gió êm dịu. Hơn nữa còn có hai chiến chiến thuyền với mấy trăm binh sĩ Trấn phủ quân ở phía trước không xa bảo vệ, tại sao lại có người chết chứ?
Hắn ngẩng đầu nhìn về chiếc thuyền Ngọ Giáp đối diện, thấy cha mình là Hàn Huyền Xương đang đứng bên mạn thuyền ngơ ngác nhìn mặt biển, dường như đang có rất nhiều tâm sự. Dĩ nhiên, hắn cũng rất nhanh nhìn thấy Tào Ân đang ở phía xa xa nhìn mình.
Hàn Mạc hướng về phía Tào Ân bên kia chắp tay chào, không dám dùng ánh mắt tiếp xúc.
Hai chiếc thải châu thuyền nhân số đông đảo nhưng không một người nào nói chuyện, để gió biển tùy ý thổi qua mỗi gương mặt.
Tất cả mọi người đều đang chờ những người mò trai dưới đáy biển.
– Hàn Mạc!
Một bên chân Tiêu Đồng Quang đang ngứa điên lên, lão không chịu được phải kêu lớn.
Hàn Mạc đi qua nói:
– Đại nhân có gì phân phó?
– Ngươi…!
Tiêu Đồng Quang thần sắc bất thiện nhưng lại trầm ngâm, cuối cùng bất đắc dĩ nói:
– Ngươi mau cho Bổn quan một chút… Một chút thuốc hay kia đi!
– Thuốc hay?
– Chính là loại thuốc theo lời thầy thuốc tối hôm qua đã nói ấy, loại thuốc chữa trị da dị ứng…!
Tiêu Đồng Quang đưa ánh mắt chuyển xuống dưới đũng quần Hàn Mạc.
Hàn Mạc theo bản năng đưa tay che hạ bộ, nhưng ngay sau đó cười hì hì, đoạn nhích tới gần thấp giọng nói:
– Đại nhân, đồ chơi này không phải nói có là có ngay, phải chờ một lúc mới được.
Tiêu Đồng Quang hừ lạnh một tiếng, nói:
– Vậy ngươi còn không mau đi uống nhiều nước một chút?
– Hạ quan mới vừa uống không ít nước, đại nhân chờ chốc lát sẽ có ngay!
Hàn Mạc cười híp mắt nói.
Hắn biết lão tiểu tử đó tối hôm qua đã nhận không ít đau khổ, hơn nữa hắn cam chắc loại thống khổ này ít nhất còn phải kéo dài tới hai ngày sau, phải chịu loại hành hạ đến kiệt lực như thế này, đợi đến khi lên bờ, nhất định lão tiểu tử đó sẽ chắng khác nào một con cá chết.
—
Nước tiểu đồng tử của Hàn Mạc còn chưa kịp mang ra, nhóm người đầu tiên mò trai đã thành công, từ đáy biển nổi lên trên mặt nước.
Tất cả mọi người đều đồng thanh cất tiếng hoan hô vang dội, ngay cả Hàn Huyền Xương cũng thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Từng người mò trai đều cẩn thận đặt con trai lên lớp vải bố quét dầu trơn, sau đó là nhóm châu nữ tiếp lấy con trai rồi quay trở lại vị trí của mình, bắt đầu tỉ mẫn tách miệng trai, bằng vào thủ pháp thành thạo gắp lấy viên ngọc vô cùng trân quý bên trong.
Trước mặt của các nàng có những cái mâm bằng sứ, ngọc trai sau khi lấy ra sẽ được bỏ hết vào trong mâm sứ đó.
Quá trình lấy ngọc mặc dù không có gì là phức tạp nhưng phải cực kỳ cẩn thận. Cho nên để lấy ra được một viên ngọc, cần phải tốn không ít thời gian. Có đôi khi phải cần đến năm ba phút đồng hồ.
Chờ đến lúc Tiêu Đồng Quang kêu gào đến lần thứ ba, thậm chí trong mắt hắn đã xuất hiện một tia cầu xin, Hàn Mạc mới bảo người chuẩn bị đồ dùng cho hắn đi tiểu.
Nhưng hắn vừa đi được có mấy bước đã nghe thấy một âm thanh bén nhọn kêu lên:
– Không xong, không xong!
Tất cả mọi người đều lấy làm kinh hãi, lúc định hồn lại mới thấy người kêu to là một Ngư ty quan.
Nhưng sau đó tất cả mọi người lại chú tâm vào công việc của mình, lúc này việc thải châu là quan trọng nhất, cho dù chuyện tình có lớn đến đâu cũng chẳng ai dám rời bỏ cương vị của mình.
Hàn Mạc nhíu mày nhìn về phía tên quan đó, chỉ thấy hắn vẻ mặt kinh hãi, đứng bên mạn thuyền chỉ vào mặt biển, toàn thân run lẩy bẩy.