Ảnh đế Đàm thấy vậy xoa nhẹ đầu tóc xoăn màu cam của y: “Nếu vui như vậy thì tối nay gọi mấy người bạn ra karaoke đi, anh cũng gọi bạn bè anh tới, em thấy được không?”
“Được!” Hai mắt Đỗ Cửu sáng lên, mở tiệc ở karaoke cũng được đấy, y đã quen sống về đêm rồi, nhịn hai tháng thật sự là trống trải tới ngứa ngáy trong lòng.
“Để em nghĩ xem nên gọi ai.” Y mở danh sách bạn bè ra, bạn bè thân thiết của ảnh đế Đàm y đều lần lượt gặp rồi, không có mấy người là người nổi tiếng như hắn, chỉ có ba người, còn lại là staff trong ngành giải trí, dĩ nhiên cũng không nhiều lắm, tổng cộng có 5 người, tám người này chính là bạn bè tốt nhất của hắn qua nhiều năm trong vòng này.
Nam thần đã giới thiệu bạn bè với y thì theo lẽ thường có qua có lại y cũng nên giới thiệu bạn bè của mình với nam thần, nhưng Đỗ Cửu lật lật ký ức cậu hai Kiều thật sự không tìm ra được người nào có dính tí gì tới khái niệm bạn bè thân thiết, chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn ra được ba người tính là không tệ từ đám bạn bè không đàng hoàng mời tới ăn cơm.
Lần này cũng giống vậy, vẫn nên kêu ba tên kia lại thôi, còn cố ý nói trước tình hình dặn bọn họ lúc dẫn bạn cặp theo thì kiềm chế một chút, đừng mang cái loại không có mắt mũi tới phá hỏng không khí.
Chỗ là do ảnh đế Đàm chọn, cách phòng làm việc không xa, quản lý và nhân viên trong sảnh nhìn thấy ảnh đế Đàm cũng không tỏ vẻ gì, hiển nhiên hắn là khách quen ở đâu, còn quen cửa quen nẻo giúp chọn một phòng vip.
Ai ngờ vừa bước vào hành lang đã nhìn thấy Bạch Nhất Thanh, dường như cậu ta đụng trúng người khác đang cúi đầu xin lỗi.
Bởi vì vị trí, bọn họ đứng ở nơi cao còn Bạch Nhất Thanh đang ở dưới thấp nên Bạch Nhất Thanh không nhìn thấy hai người họ.
“Là hắn ta.” Ảnh đế Đàm nhíu mày.
“Ai?” Đỗ Cửu nhìn người bị đụng trúng kia, vóc người cao, mặc quần áo màu đen còn mang kính râm, thoạt nhìn có hơi giống xã hội đen, kính râm che mất nửa khuôn mặt nên không nhìn rõ được, nhưng nhìn đường nét thì có thể đoán là một anh đẹp trai.
“Bùi Tùng Minh, đạo diễn Bùi.” Ảnh đế Đàm đáp, “Em hẳn là từng nghe tới tên hắn ta.”
Đỗ Cửu hiểu ra, lại đánh giá tiếp.
Trong khoảng thời gian này y bận rộn yêu đương cùng lo cho sự nghiệp, đúng thật là không để ý tới Bùi Tùng Minh trông ra sao, cuộc sống trước kia của cậu hai Kiều và Bùi Tùng Minh không liên quan gì tới nhau nên hôm nay là lần đầu tiên nhìn thấy người thật.
Trong vòng người biết tên Bùi Tùng Minh rất nhiều, nhưng ngoài vòng hình tượng lại cực kỳ khiêm tốn, suy cho cùng fans chỉ chú ý tới minh tinh, người sẽ chú ý tới đạo diễn không nhiều lắm, trừ khi gã cực kỳ nổi tiếng, mà Bùi Tùng Minh là đạo diễn chỉ là kiếm chuyện chơi cho đỡ chán.
Gã đúng thật là con riêng, người cha ông lớn của gã ra ngoài bị thương mất trí nhớ được ông ngoại gã nhặt về nhà, cùng mẹ gã có một đoạn tình. Sau đó người nhà tìm tới dẫn cha gã đi, sau khi cha gã khôi phục lại trí nhớ lại quên mất mẹ gã, mãi cho tới bảy năm sau mới nhớ lại, mà lúc này mẹ gã đã uất ức chết đi nên chỉ còn mình gã được cha gã nhận lại, đến giờ vẫn lấy cái tiếng là cháu họ xa.
Cha gã bởi vì áy náy mà rất thiên vị với gã, nuôi thành tính cách bá đạo ngang ngược như hiện giờ.
Đỗ Cửu nhìn lại cốt truyện xong chỉ có một cảm nghĩ: Người sáng tạo vì để ghép CP Bùi Tùng Minh và Bạch Nhất Thanh thiệt sự rầu nẫu cả ruột, hoặc là nói vì sắp xếp một chỗ dựa cho Bạch Nhất Thanh mà hao hết cả lòng.
Cái bối cảnh khúc chiết máu chó kiểu này tới phim thần tượng bây giờ còn không thèm đấy biết không?
Hơn nữa dựa theo cốt truyện phát triển thì phải một năm sau Bạch Nhất Thanh mới gặp mặt Bùi Tùng Minh, khi đó Bạch Nhất Thanh đã thành danh mà hai người bởi vì hợp tác mới chạm mặt nhau, hơn nữa từ cái nhìn đầu tiên Bùi Tùng Minh đã nhận ra Bạch Nhất Thanh bởi vì cậu ta đeo trên cổ “tín vật đính ước” của hai người lúc nhỏ, đó là di vật mà mẹ gã để lại cho gã.
Đỗ Cửu: Nói vậy thì tùy tiện lấy di vật của mẹ tặng cho người khác thật sự không thành vấn đề à?
Nhưng hiện giờ xem ra thì đoạn cốt truyện này dĩ nhiên là xảy ra sớm.
Nồi này y đội, y liên tục chặt đứt con đường nổi tiếng của Bạch Nhất Thanh nên cốt truyện tự động bổ sung, tìm chỗ khác bồi thường cho cậu ta, mà cái bồi thường này chính là trực tiếp đưa chỗ dựa lớn nhất của cậu ta lên sân.
Thấy Bạch Nhất Thanh và Bùi Tùng Minh đang diễn vở “bạn thân” thời thơ ấu cảm động gặp lại nhau ngay bên dưới, Đỗ Cửu không nói tiếng nào nhanh tay lẹ chân móc điện thoại ra len lén quay lại.
Ảnh đế Đàm thấy thế bình tĩnh giúp y che đi tầm mắt của nhân viên phục vụ đang dẫn đường.
Đỗ Cửu vừa quay video vừa thầm cảm thán hai người bên dưới nhiệt tình ghê, cái cách ôm thế kia nhìn sao cũng thấy không phải bạn bè bình thường.
Quay xong y không chậm lấy một giây mà gửi ngay cho Kiều Hòa, nhân tiện chêm thêm một câu: “Giúp người là niềm vui, không cần khách sáo O(∩_∩)O~。”
Sau đó không tới nửa phút đã nhìn thấy Bạch Nhất Thanh nhận được điện thoại.
“Đi thôi.” Làm chuyện xấu xong Đỗ Cửu xoa xoa tay, chớp chớp mắt với ảnh đế Đàm, vờ như không hề hay biết gì mà bảo phục vụ tiếp tục dẫn đường.
Ảnh đế Đàm lắc đầu nở nụ cười bất đắc dĩ rồi nắm lấy tay y.
Vào phòng riêng, đợi phục vụ đóng cửa lại Đỗ Cửu mới không nhịn phì cười, sung sướng khi người gặp họa: “Em biết tên Bạch Nhất Thanh này không đơn giản như vậy mà, giờ hay rồi, xem Kiều Hòa định xử lý kiểu gì đây, Bùi Tùng Minh trước giờ nổi tiếng ngang ngược không chịu nói lý, anh ấy chắc chắn gặp hạn dài dài rồi!”
Ảnh đế Đàm cũng khá bất ngờ, hắn lại nghĩ theo hướng khác: “Nếu Bạch Nhất Thanh kéo được quan hệ với Bùi Tùng Minh thì sau này em tránh xa cậu ta một chút, đừng cố tình chọc tới nữa.” Bùi Tùng Minh là người thế nào hắn hiểu rõ, người đối đầu với gã không mấy ai có kết cục tốt, hắn không hy vọng Tiểu Cửu chịu thiệt.
Hắn nhíu mày, vốn tưởng rằng cùng lắm là anh em đấu đá nên hắn vẫn luôn không nhúng tay vào, hiện giờ xem ra không thể ngồi yên được nữa.
“Em biết.” Đỗ Cửu bắt chéo chân ngồi xuống sô pha, “Anh yên tâm, em không ngốc tới vậy đâu.” Y huơ huơ điện thoại cười xấu xa, “Có Kiều Hòa chắn phía trước rồi mà.”
Người mới tình cũ, không còn ảnh đế Đàm đứng giữa hòa giải nữa thì hai người này có thể yêu ổn ở chung mới lạ ấy!
Nhưng mà nhắc tới Kiều Hòa khiến y nhớ tới một chuyện –
“Đúng rồi, Chương Cảnh bên kia sao rồi? Anh ấy đồng ý không?”
Chương Cảnh chính là trợ lý Chương, Đỗ Cửu lấy thái độ “chân thành” “coi trong nhân tài” “khao khát người giỏi” vươn cành ô liu ra, chỉ cần anh ấy đồng ý thì lúc nào cũng có thể tới chỗ y làm.
Ảnh đế Đàm cũng cực kỳ vừa ý với năng lực của Chương Cảnh, nếu có thể kéo qua đây thì thật sự là giúp sức không nhỏ, hắn đưa tay chụp lấy chân Đỗ Cửu khiến y ngồi ngay ngắn: “Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì cuối tháng này sẽ có câu trả lời.”
“Vậy là tốt rồi!” Đỗ Cửu hưng phấn, nổi lên ý chí làm chuyện lớn, “Chỉ là một cái Kiều thị thôi mà, có gì lớn lao đâu, ai thèm chứ, ông đây tự mình phấn đấu một lần cũng có thể tạo ra thêm cái nữa!”
Y có tiền có người, không hề thua kém Kiều Hòa, qua tám năm mười năm nữa thì biết ai giỏi hơn ai ngay, ông già kia nhất định phải sống cho tốt để còn sáng mắt ra!
Ảnh đế Đàm im lặng vuốt nhẹ đầu tóc xoăn của y, hiếm khi đứa nhỏ ngốc nhà địa chủ muốn phấn đấu, không nên đánh tan mộng đẹp của y thì hơn.
Đỗ Cửu tính toán xong tương lai mới trở về hiện thực, cầm lấy điện thoại: “Qua đây, cười lên nào!”
Phấn đấu gì đó không cần gấp, phát cơm chó trước rồi tính.