Thật sự đau quá, đau quá.
Cô nhớ đến Từ Thư Âm.
Không một giây phút nào nhớ bà ấy như lúc này, cô chỉ muốn làm một đứa bé trốn trong bụng mẹ, không bao giờ đến thế giới tàn nhẫn này nữa.
Sau đó cô đã làm như vậy.
Liều lĩnh rời khỏi bệnh viện, đến Bình Hải, rời xa cố hương của mình, đi đến nơi gần với hòn đảo phía Nam nhất.
Chỉ là, khi đi ngang qua sân khấu kịch Bình Hải, quỷ thần xui khiến mà cô dừng bước lại.
Như đang buồn thả chính mình vậy, đứng ở cổng chính của sân khấu.
Trong chiếc váy trắng tinh hãy còn in hằn nhiều dấu giày của người đàn ông.
Cổng sân khấu kịch có nhiều người tới lui qua lại, một đám người vây lấy một cô gái, từ phía sau sân khấu đi ra.
Trong đó, có một người cười hì hì: “An Hạ, cậu mặc bộ đồ diễn này trông rất đẹp.”
Ánh mắt Từ Thanh Đào nhẹ nhàng nhìn lướt qua.
Cô gái bị mọi người vây quanh mặc một chiếc váy dài màu lam nhạt, làn váy tựa sóng nước lấp lánh, mỗi một bước đi đều yểu điệu, tựa như đang khiêu vũ vậy.
Chiếc váy xinh đẹp như vậy.
Chiếc váy xinh đẹp, như vậy.
Sau này cô không thể mặc nữa rồi.
Cô không biết mình đã ở đại sảnh bao lâu, cho đến khi người soát vé hỏi cô có muốn xem kịch không.
Vở kịch mới nhất đang chuẩn bị bắt đầu diễn, là tác phẩm đầu tay của đạo diễn Hồ Tiểu Xuân – “Đứa con của biển”.
Từ Thanh Đào lấy lại tinh thần, cô lắc lắc đầu.
Từ sân khấu kịch Bình Hải đến bến cảng chỉ mất chừng hai cây số.
Từ Thanh Đào đi rất rất lâu mới nhìn thấy con đập thật dài.
Cô yên tĩnh ngồi xuống.
Qua rất lâu sau, mới nghe được giọng Từ Thanh Đào.
Nói cho Từ Thư Âm nghe.
“Mẹ, hôm nay con tham gia biểu diễn.”
Tựa như đang nói cho chính mình nghe:
“Diễn rất thành công.”
“Con múa rất tốt.”
“Giống như trước đây con đã nói với mẹ đấy ạ, con đã.”
Trong nháy mắt, trí nhớ mơ hồ hiện lên hình ảnh gương mặt Từ Thư Âm.
Sau khi cô múa xong thì bà ấy ôm cô vào trong ngực, hì hì cười đùa với cô: “Đào Đào thích múa, sau này con tới sân khấu lớn hơn nhé, được không nào?”
“Sân khấu lớn thế nào ạ?”
“Rất lớn, lớn hơn so với đồng ruộng, lớn hơn thao trường.”
Thanh âm hơi nghẹn ngào.
“Con đã trưởng thành rồi.”
“Con sống rất tốt, chờ buổi biểu diễn kết thúc, cô Hồ nói sẽ đưa con tới sân khấu lớn.”
“Lớn hơn đồng ruộng, lớn hơn cả thao trường.”
“Con múa rất đẹp, có tiếng hoan hô, có tiếng vỗ tay.”
Nói xong lời cuối cùng, giọng của cô rất nhẹ.
Giống như gió thổi qua rồi nhẹ nhàng tan biến.
“Nhất định là mẹ còn chưa xem con múa.”
Trời chiều trút xuống, hòa quyện với biển khơi.
Sóng biển mờ nhạt làm ướt nhẹp váy trắng của cô, tung bay tựa màu trắng của bọt nước.
Bước chân cô nhẹ nhàng, năm đó, con đập màu trắng chưa được đúc xi măng, hai chân tinh tế giẫm lên tảng đá bén nhọn, mỗi một bước đều giống như đang giẫm lên mũi đao.
Không có một ai ở bến cảng ấy, gió thổi qua mặt biển, chỉ có mặt trời lặn cùng ráng chiều là ánh đèn của cô, cô là con rối cho người ta nhìn, là con rối bị loài người vứt bỏ trên bờ cát cũ nát, bến cảng có buồm trắng giương cao, là gió đang reo hò.
Thế giới rộng lớn, cô thì nhỏ bé.
Chiếc váy nhỏ màu trắng của cô được nâng lên.
Tựa như muốn vì thế giới mà nhảy một điệu múa sau cùng.
Từ Thanh Đào như không biết mệt mỏi, một lần rồi lại một lần tái diễn những điệu múa đã được tập.
Cho đến khi khuyên tai bên phải rơi trên mặt đất tự lúc nào, cô mới từ từ dừng bước lại.
Ngẩn ngơ nhìn một lát, sau đó nhặt lên.
Nắm chặt trong tay, sau đó lại ôm vào trong ngực.
Giọt nước mắt to như hạt đậu không hề báo trước mà rụng rơi xuống mặt đất, biến mất trong làn biển, tựa như đã quyện hòa vào trong nước.
Từ Thanh Đào cứ vậy mà ngồi trên con đập, gào khóc khàn cả giọng, cô dùng sức lau khô nước mắt, nhưng hình như, có làm sao cũng không lau khô đi được.
Sau khi trời chiều rơi xuống sẽ có ánh sao.
Khi mặt trời lên, cô sẽ tựa như bọt biển tan biến mất sao?
Từ Thanh Đào khóc đủ rồi mới chậm rãi đứng lên.
Màn đêm ở Bình Hải buông xuống trong vô thức, trên trời không có lấy một ngôi sao nào.
Cô rất mệt mỏi, chết lặng đi sau khi bước mấy bước.
Trong bóng tối, như thể đã xuất hiện một ánh lửa.
Ngay từ đầu, Từ Thanh Đào còn tưởng đó là ảo giác của mình.
Cô dùng sức xoa nhẹ mắt mình, sau đó càng có nhiều điểm sáng xuất hiện trong bóng đêm.
Sau đó là tiếng vật gì đó bay lên không.
Điểm sáng càng lúc càng cao trong tầm mắt cô, và sau cùng, nó bùng nổ thành những chùm pháo hoa rực rỡ trên bầu trời đêm.
Đầu tiên là một đóa, sau đó là hai đóa.
Cuối cùng, không ngớt thành một mảng, thế giới tĩnh lặng mà giờ khắc này lại ồn ào thêm lần nữa, cứ văng vẳng bên tai cô.
Đưa cô từ đáy biển tĩnh mịch trở lại nhân thế.
Từ Thanh Đào sửng sốt, chỉ ngẩng đầu lên, trong đôi mắt phản chiếu đầy trời khói lửa, gần như sắp đốt sáng lên toàn bộ bầu trời đêm.
Vì điệu múa của cô, đốt lên một trận reo hò long trọng.
Đó là điệu múa cuối cùng của cô.
…
Bất tri bất giác xe lại chạy đến Bình Hải.
Lão Dương nhìn Từ Thanh Đào xuống xe, do dự một chút, cuối cùng vẫn thành thật báo cáo hành trình của cô với Trần Thời Dữ.
Một làn gió lạnh thổi tới, thật ra Từ Thanh Đào cũng tỉnh táo kha khá rồi.
Ngẫm lại những chuyện quái quỷ Trình Gia Di nói ở trước mặt cô, không cần động não cũng biết là đang khích bác ly gián.
Nhưng, dù thế, Từ Thanh Đào vẫn cảm thấy ngạt thở vô cùng.
Cô không ngờ tới rằng, hóa ra An Hạ chính là thiên kim của Hồng Xuyên.
Năm đó, vào ngày kỷ niệm thành lập trường trung học phụ thuộc đó, cô đã nhìn thấy ảnh bọn họ cùng tham gia triển lãm tranh.
Từ Thanh Đào cứ ngồi yên như vậy.
Cho đến khi tiếng điện thoại di động rung lên, số điện thoại lạ.
Vừa bắt máy, đối phương đã tự giới thiệu: “Cô Từ đúng không, chào cô, chúng tôi là đồn cảnh sát Vân Kinh, là như thế này, chúng tôi đã bắt được kẻ tình nghi mà lần trước cô báo án cung cấp manh mối, cảnh sát sẽ tặng cô năm trăm nghìn tệ tiền thưởng…”
Từ Thanh Đào cũng không biết mình đã nghe xong đoạn hội thoại này thế nào.
Bắt được kẻ tình nghi, lại được thưởng năm trăm nghìn, theo lý mà nói thì hẳn là cô nên vui vẻ mới đúng chứ.
Chỉ là, dường như là cô chẳng còn lý do để ở trong nhà Trần Thời Dữ nữa rồi.
Biết rõ Trình Gia Di đang khích bác ly gián, nhưng nó lại cứ lặp đi lặp lại, cứ xuất hiện tới lui trong đầu cô.
Trần Thời Dữ vì cô mà đắc tội với Hồng Xuyên.
Cô có thể mang lại điều gì cho anh đây?
Ngoại trừ mang đến cho anh phiền phức, cô có thể cho anh điều gì?
Thoáng chốc, Từ Thanh Đào cảm giác chóp mũi chua xót khôn nguôi.
Muốn nói rằng, quả thật cô cũng không kém cỏi đến vậy, mặc dù không có rất nhiều tiền, nhưng cũng đang cố gắng làm việc.
Cũng không, không xứng với anh.
Thế nhưng, khi tìm cho mình lý do, cô lại phát hiện mình không có tiền, không có nhà và cũng không có địa vị, tiền tiết kiệm đang có cũng chẳng mua nổi một căn phòng vệ sinh ở Vân Kinh.
Ngoại trừ mang đến cho Trần Thời Dữ một đống phiền phức ra, thì dường như, cô đúng là, quá sức kém cỏi.
Ở bên anh, cũng là vì giận Tống Gia Mộc.
Giống như đã không còn dũng cảm nữa, lại mặt dày và không biết xấu hổ mà ỷ lại đó rồi ở bên cạnh anh.
Rõ ràng trước đó không lâu còn nói rằng, mình không còn một mình nữa rồi.
Không biết đã ngồi bên bến cảng Bình Hải bao lâu, Từ Thanh Đào cảm giác mình đã tỉnh táo hơn không ít.
Điều chỉnh cảm xúc xong xuôi, định trở về lại nghĩ đến chuyện của Trần Thời Dữ.
Chỉ là, không ngờ rằng, khi quay người lại, cô đã nhìn thấy một chiếc xe Bentley quen thuộc dừng bên cạnh xe của lão Dương.
Trần Thời Dữ cứ đứng bên cạnh thân xe như vậy, không biết đã tới đây bao lâu rồi.
Quả thật, bình thường cũng không ít khi phải ở một mình.
Nhưng, trong một khắc này, khi đối diện với ánh mắt anh, Từ Thanh Đào lại hơi trầm mặc.
Có thể là do cô có tật giật mình, dù sao thì cô cũng vừa khóc xong, mắt đã sưng lên.
Cả nửa ngày sau cô mới hỏi anh: “Sao anh lại tới đây?”
Nói xong thì cũng cảm thấy mình đang nói nhảm, Đêm hội Weibo huyên náo lớn như vậy, bởi vì không coi Weibo nên cô không biết chuyện cái tát kia của cô có lên hot search hay chưa, dù sao, chắc chắn là người phụ trách sẽ thông báo với Trần Thời Dữ ngay lập tức.
Không xong rồi, lão Dương cũng là phản đồ ích kỷ, mật báo mỗi ngày.
Lại nhìn sang xe bên cạnh, lão Dương có nhãn lực phi thường đã chạy trốn từ lâu rồi.
Từ Thanh Đào: “…”
Trần Thời Dữ ung dung mở miệng: “Vốn là nghe nói vợ bị bắt nạt, đến cho vợ một chỗ dựa.”
Từ Thanh Đào nhìn anh.
Trần Thời Dữ đi tới: “Nhưng người khác nói với anh rằng, vợ anh rất dũng mãnh phi thường, cô ấy đã tát kẻ xấu một cái.”
Anh dừng lại một chút: “Hình như anh không có đất dụng võ rồi nhỉ?”
Từ Thanh Đào có chút nghẹn ngào, vô ý nói: “Không phải em cố ý đánh người.”
Cho dù là đến lúc này, trong tiềm thức vẫn muốn giữ gìn chút khí tiết của một tiên nữ nhỏ của mình ở trước mặt anh: “Thật ra bình thường em vẫn rất dịu dàng.”
“Ừ.” Trần Thời Dữ không hỏi gì nhiều, chỉ hỏi một câu: “Về nhà không?”
Rõ ràng đây chỉ là một câu hỏi rất đỗi bình tĩnh.
Thế nhưng, Từ Thanh Đào lại đỏ cả vành mắt, giống như sự không quan tâm và bình tĩnh ngụy trang trong cả một đêm nay, cuối cùng bây giờ cũng đã bị phá vỡ.
Phải nói rằng, khi nhìn thấy anh.
Tất cả cảm xúc đã bộc lộ ra mà không hề báo trước.
Về nhà.
Cô còn có tư cách về nhà ư?
Cô cũng không biết vì sao mình lại nói ra điều này nữa: “Trần Thời Dữ, có phải việc hợp tác giữa anh và Hồng Xuyên bị hủy bỏ rồi đúng không?
Rất nhẹ, mang theo chút run rẩy trong vô thức.
Đối phương trầm mặc một lát, mở miệng hỏi cô rằng: “Ai nói với em.”
Không phản bác.
Đó chính là sự thật.
Giờ phút này, dường như Từ Thanh Đào bị thứ gì đó đánh trúng, lại có cảm giác trời đất quay cuồng.
Có thứ gì đó ầm ầm vang dội rồi sụp đổ.
Sự trầm mặc cứ vậy mà bỗng lan tràn giữa hai người.
Cảm giác tĩnh mịch.
Từ Thanh Đào muốn nói gì đó để đổi chủ đề, lại cảm thấy giọng của mình như đang từ trên trời mà bay tới: “Không có ai nói cả. Không phải em muốn về nhà à, vừa hay anh đã đến rồi, em chỉ muốn nói với anh một chuyện. Trước đó đã tìm ra kẻ tình nghi theo dõi em, đồn cảnh sát vừa gọi điện thoại cho em, em nghĩ là hắn đã bị bắt rồi.”
Dường như phải dùng dũng khí rất lớn, mới nói ra được: “Sau này, em vẫn nên về nhà em ở đi thôi.”
Vừa mới nói xong, nhiệt độ xung quanh chợt hạ xuống mấy độ.
Nửa ngày sau Trần Thời Dữ hạ mí mắt xuống, anh cất tiếng, nghe không ra ngữ khí ấy có hàm ý gì: “Có ý gì?”
“Thì là…” Móng tay Từ Thanh Đào ấn vào trong da thịt: “Chúng ta, hay là ta ly hôn đi anh.”
Cứ nghĩ rằng nói ra hai chữ này sẽ rất khó khăn.
Nhưng khi bật ra khỏi miệng xong, Từ Thanh Đào cảm giác trái tim mình như đã bị cái gì đó rút sạch đi mất vậy.
Tại giây phút này, cuối cùng thì cô đã không thể kiểm soát nổi cảm xúc của mình nữa, nước mắt rơi xuống mà cô cũng không hay: “Ngay từ đầu sm cùng anh kết hôn, cũng là vì giận dỗi Tống Gia Mộc. Bởi vì thích anh, rất hối hận hồi trung học đã bỏ lỡ anh, bây giờ lại mặt dày đến nỗi không biết xấu hổ mà ở bên cạnh anh, em biết em thật rất ích kỷ, sau khi kết hôn mang đến cho anh rất nhiều phiền phức, giống như Trình Gia Di nói là em đã ép khô những lợi ích của anh để có được thành tựu như hiện giờ, tựa như con sâu hút máu sống trên thân người khác vậy, em không muốn em trở nên như vậy, không muốn em trong mắt anh sẽ thành ra như vậy.”
“Em chỉ là… Em chỉ không muốn mình lại tiếp tục đáng khinh như vậy nữa, tự bản thân em cũng thấy xem thường chính mình.”
“Nhưng em thật sự rất thích anh.”
Nói đến đoạn sau, Từ Thanh Đào đã khóc không thành tiếng, nói cũng đứt quãng, không sao lau sạch nước mắt được.
Lời Trình Gia Di nói hiện rõ mồn một ngay trước mắt, Từ Thanh Đào cũng không còn cách nào lừa mình dối người rằng, cô không thích Trần Thời Dữ.
Cô thật sự rất thích anh.
Đó là những rung động mơ hồ không thể cảm nhận được từ thời học sinh, mỗi một giây phút sau khi trùng phùng đều khiến cô rung động vô ngần.
Cho nên, khoảnh khắc từ bỏ này cô mới cảm thấy đau khổ đến nhường ấy.
Giống như theo thời gian, cuộc đời không thay đổi bất kỳ thứ gì cả, thiếu niên buông bỏ thuở thiếu thời, vậy mà giờ phút này cô lại không thể không buông bỏ anh một lần nữa.
Bốn phía chỉ còn lại tiếng gió.
Tĩnh lặng đến đáng sợ.
Dù Trần Thời Dữ không nói chuyện, nhưng Từ Thanh Đào cũng có thể đoán ra được.
Cô đã nói đến mức này rồi mà, dường như không còn khả năng cứu vãn nữa.
Mãi cho đến khi Trần Thời Dữ mở miệng hỏi cô rằng: “Trình Gia Di nói với em những chuyện này à?”
Từ Thanh Đào ngẩng đầu, thần sắc hơi mờ mịt, nhưng ngẫm lại thì hình như chỉ có những thứ này, thế là ngoan ngoãn gật đầu.
Còn hỏi thêm một câu: “Sao vậy?”
Trần Thời Dữ giương mắt: “Không có gì, cảm thấy em tát hơi ít.”
Từ Thanh Đào: …???
Nhìn biểu cảm của Trần Thời Dữ, có vẻ không phải đang nói đùa, cứ như thể là, nếu anh ở hiện trường thì một cái tát không thể giải quyết được vấn đề đâu.
Từ Thanh Đào không hiểu sao lại thấy vui.
Kết quả là, vừa vui được một giây thì đã phải mắng mình, phải tự trọng lên.
Vất vả lắm mới nói ra được chuyện ly hôn, một hồi sau thì lại không nỡ.
“Từ Thanh Đào, em nghe cho kỹ đây.” Trần Thời Dữ bỗng bóp lấy gương mặt của cô, nhiều thịt, nhưng bóp thế khiến cô đau quá: “Qua việc lợi dụng anh khi tức giận với Tống Gia Mộc, có thể thấy là ánh mắt của em rất tốt, mà anh đây, đúng là có thể treo gã lên mà dùng ba trăm sáu mươi độ không góc chết để đánh gã.”
Bấy giờ Từ Thanh Đào bị anh bóp mặt đến nỗi nước mắt lưng tròng.
Hình như Trần Thời Dữ chưa từng dùng lực mạnh với cô như vậy bao giờ, anh còn không chịu buông tay, tiếp tục nói: “Thứ hai, anh kết hôn là cưới vợ cho bản thân mình, không phải cưới thương nghiệp hay tập đoàn. Không hợp tác với Hồng Xuyên là vì anh muốn tiền kiếm được để nuôi em, không phải để bồi thường những hạng mục rác rưởi, hiểu không?”
Quá đau!! Đã hiểu đã hiểu!! T.T!
Từ Thanh Đào điên cuồng gật đầu.
“Cuối cùng.” Tâm trạng Trần Thời Dữ khá tốt, may mà anh cũng đã buông lỏng Từ Thanh Đào ra: “Anh biết hồi trung học em có rung động với anh nhưng lại không có can đảm.”
Ngừng lại trong chốc lát, anh lại dò xét cô từ trên xuống dưới một lượt: “Nhưng mà, cũng đã qua nhiều năm rồi, coi như là em có chút tiến bộ.”
… Vậy thì bây giờ cô cũng không có can đảm, được không nào!
Nếu đó là một đề xuất tại một hội nghị tài chính, thì cô thực sự rất táo bạo:)
Chỉ là, bị Trần Thời Dữ quấy rầy như thế.
Bầu không khí bi thương, nặng nề thuở đầu như đã tan biến.
“Về phần ly hôn, nghĩ cũng đừng nghĩ nữa.” Trần Thời Dữ từ tốn mà tiếp tục: “Kết hôn với anh thì phải chịu trách nhiệm với anh, hiểu không? Dù sao thì, sau khi ly hôn, trong thị trường tình yêu và hôn nhân, người kết hôn hai lần như anh không đáng giá một đồng.”
Vậy, vậy cô cũng hai lần cưới mà.
(.)
Trần Thời Dữ hỏi cô: “Còn ý định ly hôn nữa không?”
Nếu còn muốn ly hôn thì khả năng mặt cô tiếp tục bị anh bóp lấy dưới thái độ lạnh lùng vô tình là rất cao.
Từ Thanh Đào dừng lại một chút, chóp mũi chua chua: “Không muốn nữa.”
Đúng thật là cô rất rất không muốn phải ly hôn.
Chỉ là, nhịp tim đã chết mà nay lại cuồng loạn lên.
Tất cả những bất an và không xác định của cô, như chỉ cần một lời khẳng định của anh là đã có thể tràn ngập dũng khí vô hạn.
Cơn mưa nhỏ trong đêm nay cứ liên miên cũng đã ngừng, lộ ra bầu trời đêm sáng sủa.
Từ Thanh Đào lấy lại tinh thần, mới phát hiện vừa rồi hình như, cô đã vô thức tỏ tình mất rồi.
A a a a cái quỷ gì vậy!
Ban đầu vì muốn ly hôn nên mới “vò đã mẻ không sợ rơi” mà nói thích anh!!
Cảnh tượng này và cảnh tỏ tình trong tưởng tượng của cô hoàn toàn không giống nhau, có được không.
Hiển nhiên là, dường như Trần Thời Dữ cũng đã nghĩ đến khoảnh khắc đó như cô, mỉm cười một tiếng: “Từ Thanh Đào, đây chính là trình độ theo đuổi người khác của em à? Ngay cả quyết tâm cho sự lâu dài vĩnh cửu cũng không có ư?”
Từ Thanh Đào: “.”
Mặc dù đã sớm biết rằng Trần Thời Dữ có thể đoán ra “một người bạn của em” chính là “em”.
Nhưng bị anh lật tẩy thì cô vẫn thấy hơi hơi ngại ngùng.
Cô vừa mới khóc, giọng nghe còn hơi buồn buồn: “Vừa rồi không tính.”
Sau một lát, bốn phía chẳng có một ai nói chuyện.
Cô cảm thấy kỳ lạ, ngẩng đầu lên thì chạm vào ánh mắt của Trần Thời, mắt phượng đượm ý cười.
“Vậy bây giờ em có thể sắp xếp lại câu từ một lần nữa để tỏ tình.”
Còn chưa đợi Từ Thanh Đào mở miệng, anh đã trả lời trước, ung dung:
“Anh đồng ý.”