Nhậm Nhã Lâm thấy anh ấy ngẩn người một lúc thì định lên tiếng gọi.
“Nè, A Thành anh…….”
Bỗng nhiên Lục Thành lên tiếng.
“Nhậm Nhã Lâm, em có thể cho anh cơ hội được bước vào cuộc sống của em hay không ?”
Nhậm Nhã Lâm ngẩn người, cô ấy không hiểu ý anh, ấp úng hỏi.
“Ý…….ý anh là……?”
Lục Thành nghiêm túc nhìn cô ấy, rồi bỗng nhiên anh bày tỏ với cô.
“Anh trước đây là một người lạnh lùng, nhạt nhẽo…….mọi người thường nói thế giới anh ngoài công việc ra thì chẳng biết để tâm thêm bất cứ thứ gì, nhưng từ khi anh gặp em thì anh lại biết được rằng xung quanh anh từ đây lại có thêm nhiều thứ để quan tâm hơn”
Nhậm Nhã Lâm lặng người nhìn anh, cô ấy chăm chú lắng nghe anh nói. Đu quay dần lên cao thì Lục Thành cũng dần nói ra hết nỗi lòng mình.
“Anh không tự chủ được mà nhìn em, không tự chủ được mà muốn quan tâm em khi thấy em gặp phải chuyện không vui, không muốn nhìn thấy người khác ức hiếp em và đẵ biệt lại bắt đầu tìm hiểu về sở thích và thói quen của em……….”
Nghe đến đây Nhậm Nhã Lâm nhớ đến những lần Lục Thành đã bên cạnh quan tâm cô, bảo vệ cô và chiều chuộng cô, trong lòng cô lúc này liền không còn bình lặng được nữa.
“Anh chứng kiến em buồn, chứng kiến em vui, nhưng lại chưa thể chứng kiến cảnh tượng em hạng phúc vì có người thật lòng yêu thương bảo vệ em, em từng nói em muốn được hạnh phúc hơn Lạc Bộ Thiên…….anh nhớ rõ câu nói đó và hiện tại anh muốn để cho anh ta thấy rằng anh sẽ khiến em hạnh phúc hơn cả anh ta…….vậy thì………em có thể cho anh cơ hội để làm việc đó không ?”
Nhậm Nhã Lâm nhìn Lục Thành không nói gì, trong lúc anh nghĩ cô sẽ từ chối anh vì nghĩ cô không hề có cảm giác gì với anh thì cô ấy lại đột nhiên mỉm cười.
“Lục Thành…….cảm ơn anh vì đã nói hết tấm lòng của mình với em, em vẫn cứ nghĩ mình sẽ không bao giờ yêu thật lòng thêm một lần nào nữa……nhưng khi có anh, em mới biết rằng bản thân mình trước đây đã chưa từng được yêu”
Lục Thành ngạc nhiên nhìn cô ấy, Nhậm Nhã Lâm đột nhiên nắm lấy bàn tay đang run lạnh của anh và nói.
“Em trước đây đã dồn quá nhiều tâm trí vào việc yêu một người và em cứ nghĩ hành động của họ đối với em là yêu nhưng em đã sai kể từ khi em gặp anh…….em được anh bảo vệ mỗi khi em chịu tổn thương, em được anh quan tâm mỗi khi em cần người bên cạnh và em cảm nhận được sự chiều chuộng mà không hề nói ra, chỉ có hành động và hành động…….anh ít nói, anh lạnh lùng bên ngoài nhưng lại hành động và ấm áp từ bên trong”
Vòng đu quay lên đến đỉnh thì dừng lại, Nhậm Nhã Lâm cười hạnh phúc với Lục Thành.
“Em thật may mắn vì được anh yêu thương, em cứ nghĩ anh chỉ xem em là một người vợ thích hợp để kết hôn……..nhưng em lại không ngờ anh lại xem em là người phù hợp để yêu thương hơn, nếu như có thể em muốn ngay lập tức và ngay bây giờ nói với anh một câu”
Nhậm Nhã Lâm tiến đến áp sát vào Lục Thành, chầm chậm nói ra.
“Bác sĩ Lục……..em yêu anh rồi”
Lục Thành không ngần ngại gì nữa, sau khi nghe thấy câu đó anh ấy liền đưa tay kéo Nhậm Nhã Lâm về phía mình rồi đặt lên môi cô một nụ hôn.
Bầu trời rực sáng pháo hoa bắn lên, khu vui chơi lần lượt được lên đèn chiếu sáng khắp nơi, phía dưới sân chơi dần hiện ra một khung cảnh tỏ tình thơ mộng.
Hai người sau khi trao nhau một nụ hôn thì anh ấy mới chỉ cho cô xem phía dưới.
“Em nhìn xem”
Nhậm Nhã Lâm nhìn xuống thì bất ngờ thấy có Nhậm Tinh Khả, Niệm Khiết và Tần Thiếu Nhiên đứng ở đó từ trước. Xung quanh trải đầy hoa và nến.
“Anh dự định dùng nó để tỏ tình với em nhưng không ngờ bản thân không kiềm được mà đã nói ra trước mất rồi”
Nhậm Nhã Lâm bật cười.
“Anh đúng là ngốc, đã kết hôn rồi thì còn tỏ tình gì chứ ?”
“Kết hôn rồi nhưng lại chưa chính thức nói yêu em, bây giờ thực hiện thì cũng đâu có muộn”
Đu quay được đưa xuống dưới, Lục Thành đan tay Nhậm Nhã Lâm bước ra.
Cảnh tượng đó làm ba người vỡ oà.
“Nè nè, vợ chồng son này đan tay chặt quá nha”
“Anh đúng là……..vợ chồng người ta tình cảm thì có sao ?”
“Chị à, chúc chị sinh nhật vui vẻ”
Tần Thiếu Nhiên mang bó hoa tưới đi đến chỗ Lục Thành.
“Hoa của cậu”
Nhậm Nhã Lâm thấy hoa thì bất giác hỏi.
“Em mở tiệm hoa mà anh lại mua hoa ở nơi khác đến tặng em à ?”
“Anh……..”
Niệm Khiết chợt lên tiếng.
“Không phải đâu, là em lúc chiều trước khi về đã mang một bó về đó, chị à, nếu có tính tiền thì chị tìm anh rễ đi nha”
“À……hoá ra là vậy”
Nhậm Nhã Lâm nhìn Niệm Khiết, cô ấy bước đến đặt tay lên vai cô bé.
“Bây giờ không còn ba mẹ ở cạnh nữa, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với cuộc sống, em có buồn không ?”
“Không có, em cảm thấy rất hạnh phúc…….tuy không còn ba mẹ, nhưng em có chị, có chị Khiết, có anh rễ, có anh Thiếu Nhiên và Lục gia yêu thương cũng đã quá đủ rồi”
Nhậm Nhã Lâm nắm tay Niệm Khiết và tay kia nắm lấy tay Nhậm Tinh Khả.
“Bây giờ ba chúng ta đã là chị em với nhau rồi, sau này có thể chia sẽ với nhau nhiều thứ hơn”
Tần Thiếu Nhiên bên cạnh chợt lên tiếng.
“Ể, cô nhận Khiết Khiết là em gái nuôi, vậy chẳng lẽ tôi phải gọi cô là chị vợ sao ?”
Lục Thành thích thú nói.
“Đúng vậy, không những vậy sau này cậu cũng phải gọi tôi một tiếng anh rồi”
“Ai thèm chứ ?”
Nhậm Tinh Khả vui vẻ.
“Vậy sau này em có hai anh rễ rồi”
Tần Thiếu Nhiên chợt phản bác.
“Không muốn, tôi không muốn làm em của cậu đâu, vợ à anh không muốn đâu”
“Không muốn cũng mặc kệ anh, nếu vậy thì đừng cưới nữa sẽ được thôi”
“Không được, phải cưới chứ…….”
Nói xong Tần Thiếu Nhiên vội vàng ôm lấy Niệm Khiết làm mọi người cũng phải bật cười.
Lục Thành bên cạnh nhìn Nhậm Nhã Lâm vui vẻ cũng thấy hạnh phúc, Nhậm Nhã Lâm cũng hướng mắt về anh, hôm nay cô cảm thấy như có tất cả mọi thứ, hạnh phúc mà cô mong chờ lại một lần nữa đến bên cạnh, trong lòng thầm cảm ơn ba mẹ đã mang những may mắn này đến cho cô.