Thẩm Thanh Hoà thở gấp, đôi mắt ướt át mất đi thần thái trước đây, dường như ngay cả việc nhìn cũng có chút khó khăn, cô hơi híp mắt, giơ tay câu cổ Thẩm Giang Niên. Thẩm Giáng Niên không né tránh, thế là bị ôm. Đến gần, Thẩm Giáng Niên có thể cảm nhận được hơi thở nóng dày đặc và run rẩy của Thẩm Thanh Hoà, cũng như lồng ngực phập phồng dữ dội.
Thẩm Thanh Hoà đột nhiên dùng đầu lưỡi liếm vành tai của cô, khiến cơ thể Thẩm Giáng Niên tê dại, cô quay đầu đi, không muốn bị bỡn cợt, Thẩm Thanh Hoà dùng sức, cô không thể tránh được, ngược lại cảm xúc càng mãnh liệt hơn, ngón tay Thẩm Giáng Niên lại động lần nữa, nghiến răng nói: “Thẩm Thanh Hoà, tôi nói rồi, không cho phép cô chạm vào tôi.” Cô buồn bực, hờn dỗi cơ thể của cô, thế mà lại có phản ứng.
“Thẩm Giáng Niên.” Thẩm Thanh Hoà dùng sức câu lấy cổ cô, hung hăng hôn lên mặt cô, run giọng thì thầm: “Hình như tôi… Tôi không được…” Âm thanh cuối không nghe được, người có biết không, có biết là em không để người chịu không được, nhưng mà….
Cái hôn đó, dường như Thẩm Thanh Hòa đã dùng hết sức lực, như là người đang hấp hối, lập tức thả lỏng.
“Thẩm Thanh Hoà?” Thẩm Giáng Niên không thể tin được, Thẩm Thanh Hoà nghiêng đầu, không có động tĩnh gì, “Thẩm Thanh Hoà, người đừng làm em sợ!” Khi ngón tay rút ra khỏi cơ thể Thẩm Thanh Hoà, toàn là vết máu. Nếu không có ngực phập phồng, thật sự sẽ khiến người ta nghĩ rằng người này không còn hơi thở.
Thẩm Giáng Niên vội vàng ngồi ở trên người Thẩm Thanh Hoà, ấn giữa nhân trung nhưng không có phản ứng, nước mắt trực tiếp rơi xuống, khóc nói, “Thẩm Thanh Hoà, người đừng làm em sợ mà! Tỉnh lại đi!” Làm sao đây? Thẩm Giáng Niên vội vàng leo xuống khỏi Thẩm Thanh Hòa, cô phải gọi 120, “Thẩm Thanh Hoà, đừng làm em sợ, đợi một lúc, tôi gọi điện thoại.” Mẹ kiếp! Không tìm thấy điện thoại.
Hai mắt Thẩm Giáng Niên đẫm lệ, không nhìn thấy rõ đường, loạng choạng một cái. Cái điện thoại chết tiệt, rốt cuộc mày ở đâu? Vì lo lắng cho Thẩm Thanh Hòa, cô quay lại giường xem Thẩm Thanh Hoà thế nào, còn chưa đi vào phòng ngủ, đã nghe thấy tiếng nôn khan.
Thẩm Thanh Hoà cuộn người trên giường, dùng tay vỗ ngực cô, dùng sức co lại người lại, vẫn không tự chủ được mà nôn khan, trong mơ hồ nhìn thấy Thẩm Giáng Niên, Thẩm Thanh Hoà cố gắng nhớ đến, nhưng không thành, Thẩm Giáng Niên vội chạy đến, ôm Thẩm Thanh Hoà, vừa khóc vừa hỏi, “Thẩm Thanh Hoà, người sao rồi? Đừng làm em sợ.”
Thẩm Thanh Hoà co quắp trong tay cô, vẫn còn nôn khan, ngắt quãng nói, “Đỡ, đỡ tôi đi vệ sinh.” Thẩm Giáng Niên khóc càng lớn, “Đi vệ sinh cái gì, nôn ra ở đây đi!” Thẩm Thanh Hoà thở khó nhọc, thống khổ lắc đầu, khó khăn nói, “Đỡ tôi… đi.”
Thẩm Giáng Niên nắm lấy chăn quấn lên người Thẩm Thanh Hoà, dùng hết sức mà bản thân có, ôm người đến nhà vệ sinh, “Em đi ra ngoài đi.” Thẩm Thanh Hoà dùng sức lực cuối cùng đẩy Thẩm Giáng Niên ra, nhưng không đẩy được, “Em không đi!” Thẩm Giáng Niên ôm Thẩm Thanh Hoà, người đang trượt xuống, “Thẩm Thanh Hoà, em gọi 120 được không?” Thẩm Thanh Hoà lắc đầu một cách yếu ớt, ghé vào bồn rửa mặt nôn khan.
Chỉ là nôn khan, nhưng mà muốn nôn ra cả tim lẫn phổi. Thẩm Giáng Niên ở phía sau ôm lấy cô ấy, nhìn thấy nước mắt ướt đẫm hai mắt Thẩm Thanh Hoà, đau lòng không kìm được nước mắt, “Thẩm Thanh Hòa, thực xin lỗi, em không cô ý.” Đáp lại cô vẫn là tiếng nôn khan.
Quá trình nôn khan kéo dài hơn 10 phút, cuối cùng, cơ thể Thẩm Thanh Hoà như nằm dài trên bồn rửa mặt, cả người nằm ở đó không nhúc nhích, nhưng bả vai vẫn còn run run, “Thẩm Thanh Hoà, người có muốn uống nước không? Em đi lấy cho người.”
Lắc đầu một cách yếu ớt, Thẩm Thanh Hòa đã không thể phát tiếng nói nào, cô ấy chỉ nằm đó, giống như một người đang trong cơn hấp hối. Mặc dù chút hơi tàn kia vẫn còn tốt hơn là vừa rồi không có phản ứng, nhưng Thẩm Giáng Niên vẫn sợ người này đột nhiên bất tỉnh, một tay ôm chặt lấy eo cô, dùng tay trái vuốt lưng Thẩm Thanh Hoà, cô nghe nói, làm như thế sẽ giảm bớt cơn buồn nôn, “Thẩm Thanh Hoà, thật sự không cần gọi 120 sao?”
Thẩm Thanh Hoà nằm đó, không cử động hay đáp lại, Thẩm Giáng Niên kinh hãi, “Thẩm Thanh Hoà, người có nghe thấy em nói không? Thẩm Thanh Hoà!” Thẩm Thanh Hoà cố gắng hết sức nhấc tay lên một chút, giống như đáp lại Thẩm Giáng Niên.
“Em ôm người trở lại, về giường nằm được không?” Giờ phút này, mọi cảm xúc tiêu cực đều biến mất, chỉ còn lại sự thương tiếc. Một lúc sau, Thẩm Thanh Hoà cố gắng giơ tay đáp lại, nhưng mà vẫn không thành. Thẩm Giáng Niên không thể không giúp cô ấy, vất vả đỡ Thẩm Thanh Hoà dậy, vòng người qua đối mặt với Thẩm Thanh Hoà, dùng hết sức của bản thân cõng người kia về. Thẩm Thanh Hoà mềm như sợi mì, gục trên người Thẩm Giáng Niên.
Đặt người lên trên ghế sô pha, Thẩm Thanh Hoà nằm nghiêng nghiêng ở đó, dường như đã tắt thở, toàn bộ nước súc miệng do Thẩm Giáng Niên đút đều chảy xuống, “Thẩm Thanh Hoà, chúng ta gọi xe cấp cứu nhé?” Nước mắt Thẩm Giáng Niên nhòe đi, đến nỗi cô không còn thấy rõ tay cô, cô đưa tay lên dụi mắt, “Em mặc quần áo cho người.” Thẩm Thanh Hoà ho khan một tiếng, gọi cô một tiếng, “Niên….” Thẩm Giáng Niên vội vàng quay người đáp lại, “Em đây, em ở đây.” Thẩm Giáng Niên đi qua ôm Thẩm Thanh Hoà, Thẩm Thanh Hòa định ôm lấy cô nhưng mà cánh tay không nhấc lên được, Thẩm Giáng Niên nhấc cô ấy lên ôm vào trong lòng ngực, “Em ở đây, Thẩm Thanh Hoà, em ở đây, người đừng sợ.” Thẩm Thanh Hoà dựa vào lòng ngực của cô, hơi thở có lúc gấp gáp có lúc nhẹ, cuối cùng dần dần dịu đi.
Sợ Thẩm Thanh Hoà ngất xỉu, Thẩm Giáng Niên cứ chốc chốc lại gọi Thẩm Thanh Hòa, “Thẩm Thanh Hoà, người có nghe thấy em nói không?” Thẩm Thanh Hoà không trả lời, Thẩm Giáng Niên hoảng sợ, “Thẩm Thanh Hoà, người đừng như thế, chúng ta gọi xe cấp cứu đi, em sẽ vẫn luôn ở bên cạnh người, được không?” Lông mi Thẩm Thanh Hoà run lên, cô cố hết sức mở mắt, môi mấp máy nhưng không phát ra âm thanh nào.
“Thẩm Thanh Hòa, Thẩm Thanh Hòa, người có nghe thấy giọng nói của em không?” Trong vòng 2 phút, Thẩm Giáng Niên xác nhận một lần nữa.
Lông mày của Thẩm Thanh Hoà luôn nhăn lại, môi cô lại mấp máy, như thể đáp lại Thẩm Giáng Niên. Mồ hôi trên trán không ngừng chảy ra, Thẩm Giáng Niên hoảng sợ nghĩ: “Có phải là do đau bụng kinh không? Em có thuốc giảm đau, lấy cho người uống được không?” Thẩm Thanh Hoà dường như đã quá mệt mỏi, thở hồng hộc một hồi lâu, không có đáp lại. Thẩm Giáng Niên định buông Thẩm Thanh Hoà đi tìm thuốc, nhưng Thẩm Thanh Hoà dụi trán vào cổ cô, gần như nỉ non, “Đừng…” Thẩm Giáng Niên ôm cô, lại gần, nghe thấy Thẩm Thanh Hoà nói, “Đừng đi….”
“Em không đi… em đi tìm thuốc, sẽ quay lại ngay.”
Thẩm Thanh Hoà yếu ớt lắc đầu, hai tay buông lỏng đặt ở trên chân, khuôn mặt tái nhợt đầy những hạt mồ hôi. Hết lần này tới lần khác, Thẩm Giáng Niên giơ tay lên lau mồ hôi cho Thẩm Thanh Hoà, càng lau càng nhiều, “Thẩm Thanh Hoà, người đừng xảy ra chuyện được không?” Thẩm Thanh Hoà ừ một tiếng, cũng không biết đáp ứng cô, hay vẫn khó chịu hừ một tiếng, “Em, em thật sự không cố ý….” Thẩm Giáng Niên không biết bản thân đang muốn biểu đạt cái gì, cô sợ, nếu cô dừng lại không nói chuyện, Thẩm Thanh Hoà sẽ đột nhiên hôn mê bất tỉnh.
Người trong vòng tay của cô, một lúc lâu sau, hô hấp mới vững vàng lại, Thẩm Giáng Niên lại bắt đầu xác nhận, nhìn chằm chằm vào đôi mắt ẩm ướt kia, “Thẩm Thanh Hoà, người có biết em là ai không?” Trái tim của Thẩm Giáng Niên đều ướt át, khó chịu.
Thẩm Thanh Hoà vẫn còn đang cố gắng thở, nhưng không còn hỗn loạn như vậy nữa, cô ấy ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt, nhỏ giọng hỏi: “Doạ đến em rồi sao?” Cuối cùng Thẩm Giáng Niên cũng nghe thấy một phản ứng bình thường đáp lại, hốc mắt nhịn không được mà cay cay, vừa đau lòng vừa ấm ức, “Người làm em sợ muốn chết!”
Bất chấp sự từ chối của Thẩm Thanh Hòa, Thẩm Giáng Niên vẫn đi tìm thuốc cho Thẩm Thanh Hoà. Đã lâu rồi cô không có đau bụng kinh, tìm thuốc một lúc lâu mới tìm ra, lúc trở về phòng, thấy Thẩm Thanh Hòa đã nhắm mắt lại, giống như đã ngủ say. Thẩm Giáng Niên nhẹ giọng gọi vài tiếng, Thẩm Thanh Hoà hơi nhíu mày, ừ một tiếng, “Uống thuốc rồi ngủ tiếp.” Thẩm Thanh Hoà vẫn ừ, nhưng không nhúc nhích.
“Há miệng.” Thẩm Giáng Niên đỡ người dậy, gần như là nhét vào, nước lại trào ra. Hai mắt Thẩm Giáng Niên đỏ bừng khẩn trương, “Lớn thế này rồi mà còn không biết chăm sóc bản thân cho tốt, kiếm được nhiều tiền như vậy có ích lợi gì?” Thẩm Thanh Hoà chật vật mở mắt, thở hổn hển một lúc lâu mới cười xin lỗi, “Đã lâu không… Không như vậy… chính là…” Thẩm Giáng Niên dường như nhận ra rằng có lẽ là do hành động của mình vừa rồi, nên không khỏi tự trách mình, “Em xin lỗi, Thẩm Thanh Hoà.” Thẩm Thanh Hoà cười yếu ớt, nhắm mắt lại lần nữa.
Mệt mỏi quá, rất muốn ngủ một giấc thật ngon, đã lâu rồi không được ngủ một giấc thật trọn vẹn.
Thẩm Thanh Hoà uống thuốc xong, rất nhanh đã đi vào giấc ngủ, Thẩm Giáng Niên mang nước ấm đến, lau người cho cô ấy. Lúc lau đến phía dưới, chỗ đó hơi sưng đỏ, giờ phút này, Thẩm Giáng Niên không còn chút ham muốn nào nữa, thay vào đó là đau lòng. Sau khi lau sạch cho Thẩm Thanh Hòa, cô đổi cái chăn mới đắp cho cô ấy, còn bản thân ngồi kế bên canh giữ, hơi thở của Thẩm Thanh Hoà cũng không đều cho lắm, Thẩm Giáng Niên lo lắng mãi, sợ người này đột nhiên bất tỉnh, cô cũng từng đau bụng kinh, nhưng chưa từng ngất xỉu lần nào. Hôm nay, bởi vì hành vi của cô, mà Thẩm Thanh Hoà mới ngất xỉu sao? Nghĩ đến nguyên nhân này, Thẩm Giáng Niên nhịn không được tự trách bản thân. Hà cớ gì lại bướng bỉnh như một đứng trẻ vậy chứ? Thẩm Giáng Niên, mày không thể như người trưởng thành được sao, ngồi xuống cùng người ta nói chuyện cho rõ ràng được à? Tại sao một hai phải làm tổn thương người ta chứ? Tổn thương đến Thẩm Thanh Hoà, không hề làm cô vui chút nào.
Cứ thỉnh thoảng, Thẩm Giáng Niên lại ngoảnh tai lắng nghe tiếng thở yếu ớt của Thẩm Thanh Hoà, cô nghe được thì thở phào nhẹ nhõm. Đêm đó, Thẩm Giáng Niên sững sờ nhìn bàn tay của mình, mấy hôm trước cô có làm móng tay, vốn dĩ có ba viên đá, mà bây giờ chỉ còn lại một viên, cô không khỏi lo lắng, có khi nào… đánh rơi ở trong nơi mềm mại nhất của Thẩm Thanh Hoà không? Cô rất lo lắng, nhưng mà làm sao để xác nhận đây?