Hạ Hiểu Mạn sợ hãi đấm vào người Sở Tiêu Nhiên, hoảng hốt lo sợ: “Sở Tiêu Nhiên, anh là đồ cầm thú.”
“Là anh chưa thỏa mãn em nên mới khiến đầu em nghĩ này nghĩ nọ, nhớ tới người đàn ông khác, để anh cho em biết ai mới là người đàn ông của em, ai mới là người đàn ông chiếm đoạt em.” Sở Tiêu Nhiên lạnh lùng nói.
Khuôn mặt của Hạ Hiểu Mạn đỏ bừng, Sở Tiêu Nhiên thấy Hạ Hiểu Mạn ngượng ngùng, trong mắt lóe lên một tia dịu dàng, sau đó hai người lại lăn lộn dây dưa.
Ninh Thư vẫn luôn theo dõi động tĩnh của Sở Tiêu Nhiên, nhưng từ lần trước đưa đơn kiến nghị điều chỉnh giá cả, Sở Tiêu Nhiên căn bản vẫn không hề hành động, cũng không thấy hắn ra chỉ thị điều chỉnh giá sản phẩm.
Ninh Thư đầu tiên cảm thấy sững sờ, Sở Tiêu Nhiên thật sự không quan tâm hay bởi vì đã có đường rút khác.
Ninh Thư gọi một cú điện thoại cho Sở Tiêu Nhiên, bảo Sở Tiêu Nhiên nhanh chóng hành động, điều chỉnh lại giá cả.
Sở Tiêu Nhiên trực tiếp kéo Ninh Thư vào danh sách đen, Ninh Thư muốn gọi lại lần nữa cũng không gọi được.
Đối với việc này, Ninh Thư không hề tức giận, để xem ai liều mạng hơn ai.
Sở Tiêu Nhiên không hành động, Ninh Thư cũng không vội, dù sao thì áp lực đều tập trung trên người Sở Tiêu Nhiên, cho dù Sở Tiêu Nhiên làm như thế nào, sự kiêu ngạo của hắn cũng sẽ bị đả kích, giảm giá cả xuống, tất nhiên sẽ tổn hại đến lợi ích của Sở Tiêu Nhiên, nếu như không làm theo, thì chính là đang khiêu khích với lãnh đạo của thành phố T.
Hiện giờ Sở Tiêu Nhiên chính là một con heo mập, đã đủ mập, hơn nữa xem chừng đã có xu hướng muốn vượt qua cái chuồng heo, không làm thịt thì để làm gì.
Không lâu sau, Sở Tiêu Nhiên mở một cuộc họp báo, có phóng viên đến tham dự, Sở Tiêu Nhiên nói thẳng có một số sản phẩm sẽ không sản xuất nữa, bởi vì vốn bỏ ra quá cao, nhưng phải điều chỉnh giá, mà giá cả sau khi điều chỉnh lại quá thấp, nên chỉ có thể ngừng sản xuất.
Sở Tiêu Nhiên đưa ra tin tức không khác gì quả lựu đạn khiến dân chúng khủng hoảng, bởi vì Sở Tiêu Nhiên độc quyền không ít ngành nghề, nếu như ngừng sản xuất, sẽ không có những đồ dùng cần thiết trong sinh hoạt hàng ngày.
Dẫn tới phong trào mọi người tranh nhau mua đồ, kinh tế của cả thành phố T bắt đầu rối loạn, cùng với việc hàng hóa càng ngày càng ít, bầu không khí ngày càng căng thẳng, ngay cả các sự kiện bạo lực cũng bắt đầu xảy ra.
Ninh Thư thấy thành phố hỗn loạn như vậy, trong lòng thật sự bội phục Sở Tiêu Nhiên, hành động này của Sở Tiêu Nhiên chính là đang khiêu khích, để các nhà lãnh đạo thấy, nếu họ muốn điều chỉnh giá sản phẩm của hắn, hắn sẽ làm cho thành phố T này trở nên rối loạn.
Sở Tiêu Nhiên rốt cuộc là có sức mạnh gì mà lại dám gây hấn, dám chống lại chính quyền như vậy?
Đây chẳng phải là Sở Tiêu Nhiên đang tìm đường chết hay sao.
Thành phố T hỗn loạn chừng mấy ngày, lãnh đạo cũng không để Sở Tiêu Nhiên ra tay, mà họ đã mua sản phẩm từ những nguồn hàng khác, để bổ sung những hàng hóa bị thiếu hụt.
Cùng với sự xuất hiện của những mặt hàng này, Sở Tiêu Nhiên không thể tiếp tục độc quyền một số sản phẩm nữa.
Trước kia có Sở Tiêu Nhiên, sản phẩm ở những địa phương khác rất khó vào được thành phố T, thị trường của thành phố T cơ bản đều là sản phẩm của công ty Sở Tiêu Nhiên, gần như là có tính cưỡng chế.
Sở Tiêu Nhiên muốn gây ra hỗn loạn kinh tế của thành phố T, kết quả lãnh đạo lại nhập sản phẩm từ nơi khác.
Để xem ai thủ đoạn hơn ai.
Lãnh đạo đã ổn định được tâm trạng của dân chúng, nhưng tâm trạng của Sở Tiêu Nhiên lại không tốt, hiện tại trên thị trường của thành phố T đầy rẫy những hàng hóa cùng loại, hơn nữa còn rẻ hơn sản phẩm của hắn.
Sở Tiêu Nhiên rất tự tin hắn vừa ra tay sẽ dẫn tới khủng hoảng kinh tế, nhưng cục diện bây giờ khiến Sở Tiêu Nhiên tiến thoái lưỡng nan.
Điều quan trọng nhất là, vị trí bá chủ thương nghiệp thành phố T của hắn đang bị uy hiếp, hơn nữa có một số sản phẩm không còn ưu thế độc quyền nữa.
Độc quyền sinh ra món lãi kếch sù.
Sở Tiêu Nhiên cảm giác mình đã rơi vào bẫy, đây là một âm mưu nhằm vào hắn, mặc kệ hắn làm như thế nào, đều sẽ bị suy yếu thực lực.
Từ Văn Lãng?
Người đàn ông này đúng là có gan đấy.