Trong lòng của Huyền Thiên kinh ngạc không thôi.
Lôi đình chi tâm cấp bốn trong cơ thể của Huyền Thiên, ở dưới quá trình tu luyện phần dành cho Địa Giai cảnh, dần dần cảm thấy ít, mà chân nguyên trong cơ thể của Huyền Thiên cư nhiên lại càng ngày càng hùng hâu, chín cái khiếu huyệt mà phải tới Địa Giai cảnh nhị đoạn mới có thể kích hoạt ẩn ẩn có dấu hiệu rục rịch, dường như là cũng sắp đột phá tu vi luôn rồi.
Huyền Thiên mặc dù rất vui mừng, nhưng tâm niệm cũng không có chấn động quá lớn, vẫn luôn duy trì trạng thái tĩnh tâm trữ thần, toàn tâm toàn ý để tu luyện.
Tuy rằng đã sắp đột phá rồi, nhưng chưa chắc có thể đột phá trong vòng một ngày được, tuy rằng có thêm không ít hy vọng giữa lúc gặp phải tuyệt cảnh, thế nhưng tình thế vẫn vô cùng khẩn trương như cũ.
Tầng thứ ba của Thượng Cổ Lôi Cung, trận đại chiến kịch liệt vẫn đang diễn ra, kiếm cương kinh thiên xuất hiện liên miên không dứt, lôi điện khủng bố giáng xuống vô cùng vô tận.
Mà Huyền Thiên ngồi bên cạnh vương tọa thì chỉ là nhắm mắt ngồi ngay ngắn trên mặt đất, giữ tâm thủ thần, vong thế vong ngã, tất cả mọi chuyện diễn ra bên cạnh đều không thể ảnh hưởng tới hắn.
Mục quang nội thị của hắn có thể thấy rõ mọi thứ, chín cái khiếu huyệt trong cơ thể của hắn, trong lúc hắn dùng nội thị quan sát, thì dần dần hiện hóa, bị hắn cảm nhận ra triệt để.
Chân nguyên hùng hậu thế này, chứng tỏ Huyền Thiên đã đạt tới Địa Giai cảnh nhất trọng đỉnh phong, chỉ kém mỗi cái kích hoạt cửu khiếu thôi là có thể đột phá tu vi, bước vào Địa Giai cảnh nhị trọng.
Thượng cổ lôi cung trên không, ráng màu huy hoàng, hào quang bắn ra bốn phía, càng ngày càng có nhiều cường giả Địa Giai cảnh bị hấp dẫn tới đây.
Đám cường giả Địa Giai cảnh đi tới thấy được cửa của thượng cổ lôi cung mở toang ra, toàn bộ đều xông thẳng vào trong cung điện.
Nhìn thấy đám lôi thi trong cung điện tất cả đều cầm bảo khí địa cấp trong tay, thần sắc của cả đám cường giả Địa Giai cảnh đều hưng phấn, thi triển võ kỹ Địa Giai, kiếm mang đao mang, quyền ấn cước ảnh tầng tầng lớp lớp, triển khai đại công kích diệt sát đám lôi thi.
Thế nhưng, thân thể của mấy lôi thi này đều vô cùng cứng rắn, bảo khí địa cấp cũng khó mà gây tổn thương cho chúng được, nhất là bọn chúng lại không có chỗ yếu hại, cho dù là chém đứt tay chân, hoặc là chặt đứt đầu xuống thì sức chiến đấu cũng vẫn như cũ, trừ phi là chém bọn chúng thành nhiều mảnh nhỏ thì mới có thể giết chết bọn chúng, cho nên, theo lôi thi thức tỉnh ngày càng nhiều thì trận chiến lại càng thêm gian khổ.
Một tiếng hét thảm vô cùng thê lương vang lên, một vị cường giả Địa Giai cảnh sơ kỳ bị một cỗ lôi thi một chưởng đâm thẳng vào trong lồng ngực móc quả tim ra vò nát, đi đời nhà ma.
Lại thêm một tiếng hét thảm vang lên, một vị cường giả Địa Giai cảnh trung kỳ chặt đứt đầu của một bộ lôi thi, nhưng lôi thi vẫn chưa chết, bảo kiếm trong tay bổ tới chỗ hắn như cũ, chặt đứt một cánh tay của hắn.
…….
Mỗi một tiếng hét thảm vang lên, đại biểu cho một vị cường giả Địa Giai đã chết hoặc là bị trọng thương, từ khi chúng cường giả đi vào bên trong lôi cung, tiếng kêu vang thảm thiết đã vang lên hơn hai mươi lần, chứng tỏ đã có khoảng chừng hai mươi vị cường giả Địa Giai bị thương hoặc chết đi.
Cường giả Địa Giai cảnh ngày càng nhiều, thực lực càng lúc càng mạnh, nhưng cũng phải mất mạng như vậy, chứng tỏ thực lực của đám lôi thi trong nội cung đúng là vô cùng cường đại.
Có người buồn thì cũng có người vui, có cường giả bị mất mạng, hoặc là bản thân bị trọng thương. Thế nhưng cũng có cường giả lấy được mấy thứ tốt, sau khi giết chết được lôi thi cầm bảo khí địa cấp trong tay liền đoạt thanh bảo khí đó đi.
Đã có hơn mười vị cường giả lấy được bảo khí địa cấp, thậm chí, có một vị cường giả Địa Giai cảnh thập trọng, giết chết được một cỗ lôi thi Địa Giai cảnh thập trọng, lấy được một thanh bảo kiếm địa cấp thượng phẩm. khiến cho đám người còn lại ghen tị không thôi.