Tuy nhiên, nếu như để cho tên thị vệ này đi tới Khí Hải đại lục, hơn nữa lại cho hắn làm hoàng đế thì đoán chừng hắn ta cũng không muốn đi.
Khí Hải đại lục không có Tạo hóa chi khí, không có cách nào tấn cấp bí cảnh.
Không đạt tới bí cảnh, tuổi thọ sẽ bị hạn chế, rất nhanh sẽ già yếu mà tử vong. So sánh với tinh mạng, cho dù vinh hoa phú quý cao tới đâu cũng không đáng nhắc tới.
Hơn nữa Phù Thiên đại lục linh khí sung túc, Khí hải đại lục thì linh khí mỏng manh. Nếu như bảo người ta qua, quả thực giống như là người đã ở quen biệt thự đầy đủ tiện nghi lại dọn ra chuồng heo ở vậy. Chỉ sợ cho dù kề đao vào cổ đối phương cũng không muốn.
Đây cũng là lý do vì sao một khi cường giả Khí hải đại lục rời đi thì có rất ít người trở về.
– Thực lực những người này đều rất mạnh.
Một đường đi tới phòng khách quý, Nhiếp Vân nhìn thấy toàn bộ đều là cường giả Bí cảnh. Người thực lực kém cỏi nhất cũng đã đạt tới Pháp lực cảnh trung kỳ, mạnh thì là Bất Hủ cảnh.
Không hổ là Bạch Nham thành, cao thủ so với vinh thiên thành còn nhiều hơn.
– Nhị vị, phòng của hai vị là ở đây. Phòng này có cấm chế đặc thù, tinh thần lực của ngươi ngoài không có cách nào dò xét vào được, cũng không nghe được thanh âm của người bên trong, có thể bảo hộ an toàn cho chư vị.
Dựa theo con số ghi trên thẻ khách quý, hai người Nhiếp Vân tìm được phòng ủa mình. Còn chưa có vào thì nhân viên phục vụ đã không ngừng giới thiệu.
Bảo vật động nhân tâm, rất nhiều người bởi vì bị nhìn thấy tướng mạo cho nên dù tốn rất nhiều tiền mua đồ, nhưng mà thường thường sẽ bị người ta theo dõi, giết người đoạt bảo.
Đề phòng loại hiện tượng này cho nên ở ghế khách quý của các phòng đấu giá lớn đầu tiên phải quan tâm tới vấn đề giữ bí mật, bảo vệ thân phận người tham dự đấu giá hội. Nếu như ngay cả an toàn tính mạng của người tham dự đấu giá hội cũng không bảo vệ được, bị người ta tùy ý chém giết. Như vậy còn ai dám tham gia đấu giá nữa chứ?
– Hai vị thiếu gia, tiểu thư. Đấu giá hội chúng ta trước khi đấu giá đấu tiên phải kiểm nghiệm tài phú, tránh cho xuất hiện cảnh tượng ào ào lên giá, làm nhiễu loạn đấu giá. Mặt khác, sau khi tiến vào phòng khách quý cần phải đưa ra trăm vạn linh thạch hạ phẩm làm thứ đảm bảo, nếu như không có càng không thể tham dự đấu giá, mua sắm.
Sau khi mời hai người vào phòng, nhân viên phục vụ kia nói tiếp.
– Được, đây là một trăm khỏa linh thạch thượng phẩm, ngươi thấy đủ chưa?
Bàn tay của Nhiếp Vân phất một cái, trên mặt bàn vang lên tiếng ào ào, đã lập tức xuất hiện trăm khỏa linh thạch thượng phẩm.
Một khỏa linh thạch thượng phẩm bằng một trăm khỏa linh thạch trung phẩm, lại bằng một vạn khỏa linh thạch hạ phẩm.
Giá tiền là đổi như vậy, nhưng trên thực tế linh thạch phẩm chất cao cơ hồ có tiền cũng không mua được.
– Đủ, đủ. Hai vị có tư cách tham dự đấu giá.
Nhìn thấy linh thạch thượng phẩm sáng chói trước mắt, nhân viên phục vụ kia nuốt nước miếng, hai mắt trợn tròn, liên tục gật đầu.
Một trăm khỏa linh thạch thượng phẩm tuy rằng yết giá là một trăm vạn linh thạch hạ phẩm. Nhưng mà giá trị chính thức của nó, cho dù đổi với hai trăm vạn linh thạch hạ phẩm thì cũng có người đi đổi.
Có thể tiện tay xuất ra trăm khỏa linh thạch thượng phẩm mà không nháy mắt lấy một cái, người như vậy tài phú hùng hậu thế nào chứ? Loại người này bằng vào hắn sao có thể nghi vấn tài lực của đối phương chứ?
Đây là ngọc bài ra giá, nếu như hai vị vừa ý với bảo bối nào đó, thông qua cái này ra giá. Một lát nữa khi đấu giá nhị vị sẽ biết.
Cố nén sự kích động trong lòng, nhân viên phục vụ vội vàng chỉ về khối ngọc bài ở phía trước gian phòng, cách ba người không xa.
– Được rồi, ta đa biết rõ, ngươi ra ngoài đi.
Nhiếp Vân liếc mắt nhìn, lại tùy tiện khoát tay với đối phương.
– Vâng.
Nhân viên phục vụ đi ra ngoài.
Loại ngọc bài ra giá này cùng một đạo lý với ngọc bài đưa tin, chỉ cần hắn đưa vào con số trong ngọc bài thì bên kia sẽ xuất hiện, vừa có thể che giấu thanh âm người mua cũng không khiến cho người ta phát hiện ra chấn động tinh thần.