Hắn cúi đầu trầm ngâm một chút, sau đó trên người quang mang chợt lóe, trực tiếp hướng về phương hướng phát ra tiếng rống mà bay đến.
Bất quá vì cẩn thận, Hàn Lập liền thu liễm khí tức, quang mang cũng trở nên mờ nhạt không phát ra ánh sáng, trong nháy mắt cả người như biến mất không rõ tung tích.
Bay ra khỏi màn sương mù do nước biển tạo thành, Hàn Lập cũng không cần chú ý tìm kiếm gì mà lập tức trông thấy mục tiêu.
Cũng như những gì mà hắn phỏng đoán, cách đó không xa trên biển, đích xác có một yêu thú đang gây ra sóng gió.
Nhưng yêu thú này thể tích quá lớn!
Tuy đã sớm đoán trước, nhưng Hàn Lập lúc này đối với thân thể khổng lồ của nó cũng cả kinh mà hít vào một hơi lạnh.
Đây là một loại yêu thú trống giống rùa mà hắn chưa bao giờ trông thấy qua, thể tích của nó ước chừng to gần ngàn trượng, phảng phất như là một quả núi lớn đang nổi trên mặt biển.
Cái mai đen thui, đầu như giao long có màu xanh đang ngửa đầu lên trời rống lên từng hồi. Tứ chi trên thân thô nhỏ, nhưng một cái đã dài có đến hơn mười trượng, cái đuôi to lớn màu bạc không ngừng quét ngang qua vùng biển phụ cận, làm phát sinh từng trận sóng gió động trời cùng với tiếng rống tạo thành những trận gió lốc vây quanh tứ phía, làm một phần vùng biển khơi hoàn toàn bị cuốn vào trong đó.
Nhưng làm cho Hàn Lập kinh ngạc cũng không dừng ở đó, lúc này con rùa to lớn như ngọn núi đó đang ngửa đầu điên cuồng rống lên lên trên khoảng không, mà trên trời cao mây đen dày đặc trải dài cả ngàn dặm, từng đạo tia chớp từ trên tầng mây điên cuồng tạo thành những lôi điện kinh hồn, bao vây yêu thú này bên trong mà không ngừng.công kích.
Mà những cơn sóng gió lớn cùng những cơn lốc là do con rùa tạo ra khi tiếp lấy những đạo lôi điện đang đánh xuống này. Mà nó cũng không có mảy may tổn hại, chỉ là con rùa to lớn này bởi vậy càng thêm điên cuồng, đôi ngươi xanh biếc bắt đầu dần dần đỏ lên.
“Hóa Hình Lôi Kiếp”.
Hàn Lập trên mặt lộ ra một vẻ mặt quái dị thì thào nói, ánh mắt lấp lóe không ngừng.
Cái gọi là “Hóa Hình Lôi Kiếp”, chỉ xảy ra khi yêu thú có tu vi cấp bảy tiến vào cấp tám, phải trải qua một lần thiên lôi kiếp.
Sau khi trải qua lôi kiếp, yêu thú mới có thể thay đổi hình dáng thân thể mà trở thành hình người, mà dựa theo đó tu vi càng thâm sâu thì trình độ chuyển hóa cũng không giống nhau.
Như yêu thú cấp mười, có thể hóa hình cùng nhân loại hoàn toàn không phân biệt.
Mặc dù Hàn Lập dựa theo điển tịch tra qua nhiều lần, cũng gặp không ít tư liệu có liên quan về Hóa hình chi kiếp này. Nhưng hôm nay chính mắt thấy cảnh này, hắn thực sự không biết là may mắn hay là xui xẻo.
Nếu nói là may mắn, lần xuất hiện của yêu thú này đã có thể nói trong hải vực của Kỳ Uyên Đảo có yêu thú cấp tám tồn tại, về sau đối với Thiên Diệp Lộ của hắn cũng không phải là không có hy vọng.
Còn nói về xui xẻo thì con rùa to lớn này trải qua lôi kiếp ở đây, vậy sào huyệt của nó rất có khả năng là ở hải vực gần đâu đây.
Hàn Lập thực sự không có hứng thú làm hàng xóm với yêu thú cấp tám!
Cho dù chỉ là mới tiến vào yêu thú cấp tám, Hàn Lập muốn trốn cũng không kịp.
Hôm nay, yêu thú rùa cấp bảy này tự nhiên không thể phát hiện sự tồn tại động phủ của hắn, nhưng khi đã tiến vào cấp tám, Hàn Lập cũng không tin tưởng có thể thoát khỏi thần thức của đối phương.
Nói không chừng, trong lúc hắn ở trong động phủ tu luyện, yêu thú này sẽ tìm tới tận cửa. Yêu thú cấp cao ý thức về lãnh thỗ rất là mãnh liệt.
“Chẳng lẻ vừa mới kiến lập động phủ lại phải vứt bỏ mà đi?” Hàn Lập trong lòng phiền não không thôi, phi kiếm trong thân thể cũng dao động không ngừng.
Hắn vừa từ mật thất tế luyện xong bảy mươi hai thanh phi kiếm Thanh Trúc Phong Vân.
Sự khó khăn của lần luyện hóa luyện tinh này, vượt xa dự kiến của hắn. Vốn tưởng rằng hơn nửa năm là đủ, không nghĩ tới cần tới thời gian gần một năm như vậy mới hoàn thành.
Hàn Lập trong thời gian còn lại, nhân cơ hội bế quan một chút, chuyên môn bồi luyện phi kiếm.
Nếu không phải bị yêu thú này quấy nhiễu, hắn còn muốn bế quan thêm mấy tháng nữa.
“Không bằng thừa dịp yêu thú này độ kiếp, tổn hao nhiều nguyên khí, ra tay đánh lén một chút, nếu có cơ hội tiêu diệt được đối phương đương nhiên là việc cực tốt, còn nếu không được lập tức rời đi tìm hòn đảo nhỏ khác” Ý nghĩ này dâng lên làm cho Hàn Lập trong lòng căng thẳng! Nhưng một lát sau, hắn mới lắc đầu phủ nhận chính mình.
Cho dù thực lực yêu thú cấp tám đại giảm, cũng không phải người như hắn có thể đối phó.
Yêu thú cấp tám có bao nhiêu lợi hại thì Hàn Lập không biết, nhưng là thần thông của tu sĩ Nguyên Anh kỳ, hắn chính mắt đã thấy qua.
Đối mặt với nguy hiểm như thế, hắn tình nguyện hiện tại chỉ có thể di dời động phủ.
Đáng tiếc Phệ Kim Trùng thôn phệ xong, lại mới sinh ra trứng mới, nếu không không chừng hắn sẽ thử ra tay một lần!
Hàn Lập nhìn phần lớn lôi quang đang chớp động trên người yêu thú, thở nhẹ một hơi, liền chuẩn bị phản hồi động phủ.
Hắn cũng không muốn chờ yêu thú hoàn thành việc lôi kiếp, phát hiện mình đang ở bên cạnh rình coi, sau đó rước họa vào thân!
Nhưng Hàn Lập mới quay người lại, không trung xa xa một trận tiếng rít xé gió truyền đến, tiếp theo mơ hồ có kim quang tại nơi chân trời chớp động.
Ờ phương hướng trái ngược một tiếng xé gió nhẹ nhàng vang lên, một mảng hỏa hồng sáng mờ mờ đồng thời hướng nơi này bay đến.
Hàn Lập gặp cảnh này không khỏi ngẩn ra, nhưng chưa chờ cho hắn có phản ứng thì cách chỗ Cự Quy không xa, trên mặt biển gió lớn mạnh mẽ phun ra hơn mười cái cột nước.
Tiếp theo một mảng lớn nước biển nhanh chóng dâng vọt lên, phảng phất giống như có quái vật to lớn nào đó muốn từ trong lòng biển đi ra.
Hàn Lập tự nhiên bị dọa cho sợ hãi, vội vàng ẩn thân vọt ra xa khỏi nơi đó một khoảng cách, rồi mới kinh ngạc nhìn tình hình trước mắt.
Lam quang chợt hiện, một cự thú toàn thân màu đỏ tươi từ trong biển phá nước mà ra, sau khi trồi lên mặt nước, nhân tiện nó phát xuất ra một tiếng rống làm cho màn nhĩ Hàn Lập ong ong rung động.
Hàn Lập cả kinh thiếu chút nữa từ trên không ngã xuống, vội vàng đem pháp lực điều áp, sau đó mới trụ lại ổn định thân hình.
Đại Diễn Quyết trong cơ thể hắn nhanh chóng lưu chuyển, Hán Lập sắc mặt trắng bệch giương mắt nhìn quái thú kia, vẻ mặt hoảng sợ.