Đột nhiên miệng ALys dẹt xuống, gạt đi mấy giọt nước mắt, hướng về Lâm Nhược Khê khóc lóc, kể lể, nói:
– Tiểu thư Lâm, Dương tiên sinh rất hung dữ. Chúng tôi cũng không thể hết ăn lại uống, chúng tôi nhất định phải báo đáp tiểu thư…
Lâm Nhược Khê cũng điên mất rồi. Tại sao Dương Thần cố gắng làm, những việc nhỏ này lại tính toán chi li đến thế? Rõ ràng không phải là không có tiền, nhưng lại rất keo kiệt, rõ ràng không phải không có văn hóa, nhưng lại luôn dùng loại thô ngôn thô ngữ.
Oán trách liếc mắt trắng dã nhìn Dương Thần một cái, Lâm Nhược Khê ấm giọng nói:
– Không cần lo cho anh ta. Hai vị ăn gì? Thực ra tôi không quen ở Paris, để hai vị tự chọn đi!
Alys lập tức giơ tay:
– Tôi biết trên đường lớn Champs Elysees có một tiệm cơm Italy tốt lắm. Tiểu thư Lâm có thể đi nếm thử một chút!
– Alys cưng muốn ăn chính là thứ ta muốn ăn!
Stern rất vô sỉ bàn lại.
Dương Thần buồn bực sờ mặt, vụng trộm hướng hai anh em vô lương kia một ánh mắt khinh bỉ. Hai anh em Stern cũng làm như không phát hiện, hướng Lâm Nhược Khê bắt đầu nói lời cảm tạ.
Lâm Nhược Khê không phát hiện ra cái gì lạ thường, thản nhiên nói với Dương Thần:
– Kìa, chúng ta đi. Buổi chiều còn có một buổi họp báo cần phải trở về.
– Em cũng thật liều mạng.
Dương Thần bất đắc dĩ nói.
– Em chỉ đến công tác thôi!
Lâm Nhược Khê không hài lòng lời Dương Thần nói.
Dương Thần bùi ngùi thở dài, cũng chỉ tùy theo ý của Lâm Nhược Khê.
Bốn người vẫn là do Dương Thần lái xe, không mất bao nhiêu thời gian đã đi tới đường cái Champs Elysees nổi tiếng thế giới.
Xuống xe, hai anh em Stern vui như chim sẻ, đi thẳng ra ngoài, còn Dương Thần cùng Lâm Nhược Khê hai người đi theo ở phía sau, chậm rãi bước trên đường phố.
Hai bên đường lớn Champs Elysees nước Pháp được che phủ bởi những cây ngô đồng dày đặc. Nhàn nhã tự tại và lãng mạn là cuộc sống của người Paris nơi đây. Ven đường là các loại cửa hàng, trang phục mốt, rạp chiếu phim, tùy ý mà thể hiện.
Hoa lệ, tao nhã, nhàn nhã, xinh đẹp… Nghiễm nhiên thành đại danh từ cho cái đường lớn này.
Tuy rằng Dương Thần đã tới đây không ít lần, nhưng đây là lần đầu tiên cảm nhận được nơi này nhàn nhã, lịch sự tao nhã, được chính sản nghiệp văn hóa của Lâm Nhược Khê dẫn dắt. Đối với những biểu hiện hình thức ở trên đường lớn này, tự nhiên thấy vô cùng mê mẩn.
Trong dòng người có quần áo chỉnh tề, có cả những người nhàn nhã, cũng có sự sôi nổi của tuổi xuân, cũng có người đơn giản tùy ý, nhưng lại không có chút làm ra vẻ kiêu căng.
Nhìn Stern ôm Alys ở phía trước, vừa hát vừa nhảy, thỉnh thoảng mật ý trao cho nhau hôn môi, Lâm Nhược Khê không kìm nổi che miệng cười khẽ.
Dương Thần đi bên cạnh, tự nhiên thấy rõ, không khỏi cười nói:
– Sao vậy? Hâm mộ tình cảm của họ sao? Thực ra không cần hâm mộ, anh không ngại cho em một nụ hôn nhẹ e ấp đâu!(Shared by: scapthuankhiet.com)
– Dung tục!
Lâm Nhược Khê oán trách nem cho Dương Thần một cái nhìn xem thường.
Dương Thần thản nhiên cười:
– Tục hay không, nhã hay không, có quan hệ gì? Em xem giống Stern và Alys vậy, không chừng toàn bộ thế giới cũng chưa có lý giải cho hai người họ. Nhưng không sống như thế, bọn họ có vui vẻ được không?
Trong mắt Lâm Nhược Khê có vài tia sáng xẹt qua, trầm mặc một lát, nói:
– Anh biết không? Đường Champs Elysees còn có một cái tên khác, gọi là “Đường ái lệ xá điền viên”.
– Ừ!
Dương Thần nháy mắt mấy cái,
– Anh không biết, có ý tứ gì?
– “Ái Lệ xá ngụ ý, là “Cực lạc Niết bàn”. Ở trong mắt người nước Pháp thì đây chính là cõi yên vui của bọn họ.
Lâm Nhược Khê cảm thán rất nhiều nói.
Dương Thần gật gật đầu,
– Em vừa nói như vậy, con phố này đúng là càng nhìn càng thấy đẹp, đáng tiếc…
Bỗng nhiên nghe được Dương Thần nói, Lâm Nhược Khê nghi hoặc quay đầu lại,
– Đáng tiếc cái gì?
– Đáng tiếc ở trong mắt anh, con phố này còn chưa đẹp trọn vẹn!
Dương Thần nhíu mày, bộ mặt thương tiếc.
– Vì sao?
Lâm Nhược Khê cũng nổi lên hứng thú, khó được truy vấn một câu.
Dương Thần nghiêng mặt đi, lộ ra một nụ cười xấu xa. Vài giây tiếp theo, tay phải từ phía sau, nắm chặt lấy tay trái của Lâm Nhược Khê…
Lâm Nhược Khê cảm giác được tay trái của mình bị bàn tay thô ráp, nóng như lửa nắm lấy, lập tức mặt ửng hồng, lặng lẽ dùng sức đẩy ra vài cái, những cũng không giãy ra được.
– Anh làm gì vậy?
Lâm Nhược Khê sốt ruột. Cô không có thói quen ở trên đường bị một người đàn ông nắm tay như vậy.
– Dắt tay mà! Em không thấy nam nữ xung quanh đều như vậy đi trên đường sao?
Dương Thần nhìn vào tình hình thực tế hai bên, bĩu môi.
Lâm Nhược Khê cắn môi dưới, hơi thở có chút dồn dập,cúi đầu, không dám đối mặt với đám người đi qua lại trên đường.Tuy rằng không có ai thất lễ nhìn chằm chằm vào bọn họ.
– Với anh mà nói, được nắm tay em, đi qua con phố này, thì con phố này mới có thể là một cõi yên vui…
Giọng Dương Thần trầm thấp, truyền vào trong tai. Sắc mặt Lâm Nhược Khê càng hồng đỏ, cô biết Dương Thần đang nói bóng gió để thổ lộ tình cảm, nhưng cô chỉ có thể giả vờ như không biết.
Thật lâu sau, Lâm Nhược Khê mới lưỡng lự:
– Dối trá!
Dương Thần nghe được Lâm Nhược Khê cười nói những từ này, cũng không sao cả cười ha hả, lôi kéo tay của Lâm Nhược Khê,
– Nhanh lên đi! Đôi “Anh em không biết xấu hổ” đều ở phía trước chúng ta. Em muốn để bọn họ chễ giễu sao? Đều là vợ chồng thì sợ cái gì?
– Ai là vợ chồng với anh…?
Lâm Nhược Khê rốt cục cũng ngẩng đầu lên, miệng dẩu lên, vẻ mặt đáng yêu vô cùng.
Nữ thần cũng chỉ đáng yêu một mặt, chỉ là đối với người đặc biệt.
Vật thay thế chẳng hạn… phải cũng tốt, không phải cũng tốt. Sau giờ ngọ hôm nay, buông xuôi tất cả trước đã… Lâm Nhược Khê âm thầm nhắc tới trong lòng.
Hai người nắm tay, sau khi đuổi kịp anh em Stern, đi chung một lúc mới đến nhà hàng Italy theo lời hai người họ nói.