– Lâm… Minh… Lão phu thành quỷ sẽ không bỏ qua ngươi… A a a a a…
Từng đợt tiếng vọng gào thét khàn khàn tràn ngập hận ý vang ở bên tai Lâm Minh, Lâm Minh bất vi sở động, trong mắt hiện lên một tia lạnh lùng tàn nhẫn.
– Ngươi không có cơ hội thành quỷ, hôi phi yên diệt đi.
Oành!
Huyễn Diệt Mộng Quang chấn động mạnh một cái, phảng phất giống như bên trong có đồ vật gì đó nổ bể ra, tiếp theo, một cỗ khói dày đặc màu tím nhô ra, hóa thành một mặt người dữ tợn ở giữa không trung, có bảy tám phần tương tự cùng Lôi Kinh Thiên, mặt người tựa hồ cực kỳ thống khổ, song cuối cùng theo khói tím phiêu tán mà vặn vẹo biến mất.
– Hừ, tình nguyện phân tách linh hồn của mình cũng phải đồng quy vu tận cùng ta, thật là không có thuốc chữa.
Đối với uy hiếp trước khi chết của Lôi Kinh Thiên, Lâm Minh căn bản cũng không có để ở trong lòng.
Mất đi tàn hồn của Lôi Kinh Thiên duy trì, Huyễn Diệt Mộng Quang cũng không chịu nổi áp lực của hạt giống Tà Thần nữa, rất nhanh bị hút vào bên trong nước xoáy Luân Hồi võ ý. Ước chừng canh giờ đi qua, nước xoáy màu đen của Luân Hồi võ ý chậm rãi tiêu tán, ở phía trên tinh thần chi hải của Lâm Minh xuất hiện một đầu hung thú màu tím dài có bốn chân, hung thú này thoạt nhìn có chút giống sư tử, chẳng qua là trên đầu có một sừng hình đinh ốc, cho nó hung lệ cùng uy thế thêm vài phần.
– Nguyên lai là Tử Lân Lôi Sư.
Hung thú thượng cổ Tử Lân Lôi Sư của Thiên Diễn đại lục, hiện tại đã gần như diệt tuyệt, một đạo Huyễn Diệt Mộng Quang này sợ là dựng dục trong thức hải Tử Lân Lôi Sư khi chết đi đã vài ngàn năm mới tạo thành a. Mỗi một đạo Lôi Linh tạo thành, cũng cực kỳ không dễ, huống chi là một đạo Lôi Linh địa giai thượng phẩm, loại Lôi Linh này, một đạo thì có thể làm cho tông môn tam phẩm như Thất Huyền cốc dốc hết tất cả.
– Thương thế toàn bộ khôi phục, Lôi Linh cũng hấp thu, nên đi thanh toán nợ một chút. Tuy nhiên trước đó, ta nên an bài tốt đường lui cho Thanh Hà cùng nãi nãi nàng trước.
Lâm Minh thề phải quấy nhiễu bộ lạc Mặc Thương này long trời lở đất, hắn cũng không muốn liên lụy Thanh Hà.
Đúng lúc này, thanh âm Thanh Hà vang lên:
– Lâm Minh ca ca, ăn cơm.
Vài ngày trước Thanh Hà biết tên của Lâm Minh, liền dùng Lâm Minh ca ca để gọi Lâm Minh.
Súp thịt dê nóng hầm hập bưng lên, chẳng qua là hành lá đơn giản rắc vào, mùi thơm xông vào mũi, tay nghề của lão bà bà thật là không tệ.
– Lâm Minh ca ca, thịt dê rau dại này là ta làm, ngươi nếm thử đi.
Thanh Hà giống như hiến vật quý, bưng lên một bàn thịt dê xào rau dại, đầy mặt khao khát nhìn Lâm Minh.
Những thứ này, Thanh Hà thường xuyên nấu cho Lâm Minh ăn, tựa hồ có thể nghe được Lâm Minh khích lệ, chính là chuyện nàng vui vẻ nhất.
– Rất thơm.
Lâm Minh cũng không keo kiệt khích lệ Thanh Hà, huống chi tay nghề của Thanh Hà cũng quả thật không tệ.
Nghe Lâm Minh nói như vậy, Thanh Hà rất vui vẻ nở nụ cười, bưng chén lên, ăn một miệng cơm lớn, sau khi Lâm Minh dùng Chân Nguyên thạch đổi một chút huyết thạch, bọn họ rốt cuộc không cần húp cháo.
Lão bà bà thấy một màn như vậy, vẻ mặt hiền lành cũng là nở nụ cười thỏa mãn.
– Lão nãi nãi, ta hỏi một chút, phụ cận có thể có bộ lạc của nhân loại không?
Sau khi Lâm Minh ăn vài miếng cơm, đột nhiên hỏi.
– Có… Đại nhân là muốn?
Lâm Minh để bát đũa xuống, nói:
– Nếu như các ngươi đi tới bộ lạc nhân loại thì hẳn là có thân phận bình dân a?
– Đi bộ lạc nhân loại?
Lão bà bà nhất thời đoán được ý nghĩ của Lâm Minh, sắc mặt có chút trắng bệch:
– Đại nhân, không nên nói lung tung, chúng ta một mình rời khỏi bộ lạc Mặc Thương, chính là trốn tránh tội, những thứ ma đầu này không biết có cái bí pháp gì, phàm là trốn chạy, bọn họ cũng có thể bắt trở lại, rồi sau đó rút gân lột da, làm thành áo cỏ da người, bán trên thị trường, cho người khác nhìn.
Cái gọi là áo cỏ da người, chính là đem lột ra phơi, bên trong nhồi rơm rạ, vá kín lại, gọi là áo cỏ da người.
Nghe được bốn chữ áo cỏ da người, ánh mắt Lâm Minh trở nên lạnh lẽo, nói:
– Ta không phải là muốn chạy trốn, mà là muốn quấy nhiễu bộ lạc Mặc Thương tới long trời lở đất, loại địa phương này, đã sớm nên hủy diệt!
– A!
Chiếc đũa trong tay lão bà bà rơi trên mặt đất, nàng trợn to một đôi mắt vẩn đục, một lúc lâu cũng không có kịp phản ứng Lâm Minh đang nói cái gì.
Mà ở bên cạnh nàng, Tiểu Thanh Hà cũng là che cái miệng nhỏ nhắn, nàng mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng là biết lời nói Lâm Minh mới vừa nói có ý vị như thế nào.
– Lâm Minh ca ca, ngươi đánh không lại bọn hắn, bọn họ thật lợi hại.
Tiểu Thanh Hà có chút nôn nóng, nàng cho rằng, Lâm Minh chính là lớn hơn mình năm, sáu tuổi mà thôi, mà những Cự Ma kia có đại lượng cao thủ, có quân đội, không nói cái khác, chính là chủ nhân Ma Đạt của các nàng, liền có thể một quyền san bằng một tòa núi nhỏ, Tiểu Thanh Hà cho rằng đây quả thực là lực lượng của thần.
Lâm Minh thương tiếc sờ sờ đầu nhỏ của Thanh Hà, nói:
– Thanh Hà đừng lo lắng, ta nắm chắc.
– Không được, không được, Lâm Minh ca ca, ngươi sẽ chết, thật đó.
Thanh Hà gấp đến độ muốn khóc, những ngày này, nàng đã bất tri bất giác lệ thuộc vào Lâm Minh, Lâm Minh tựa như ca ca của nàng, nàng sao có thể nhẫn tâm nhìn hắn đi chịu chết.
Lâm Minh không biết nói như thế nào, ngay vào lúc này, phía ngoài lều vang lên một thanh âm thô bạo mà không bình tĩnh.
– 9566, lập tức lăn ra đây, tập hợp, tất cả nô lệ, cũng đi cổ quáng đào Huyết Sát tinh!
Quáng mạch Huyết Sát tinh của bộ lạc Mặc Thương ở chỗ sâu ngàn trượng dưới đất, trong hầm cổ quáng nguy hiểm trùng điệp, khai thác Huyết Sát tinh, nhất định phải võ giả mới được, đây cũng là công việc chủ yếu của võ giả nô lệ trong bộ lạc.
Lâm Minh bị bắt tới, chính là phải làm công việc trong hầm cổ quáng, chẳng qua là một nhóm thợ đào mỏ còn không có đi ra ngoài, Lâm Minh liền một mực nghỉ ngơi trong bộ lạc, hiện tại rốt cuộc đến phiên hắn đi ra ngoài đào quáng.
Nghe được tiếng gào của Cự Ma phía ngoài, khóe miệng Lâm Minh nổi lên nụ cười lạnh, nói:
– Tới đây.