Đế Nguyên Quân hạ thấp giọng nói tiếp.
“Ta cũng trả lại cho ngươi một câu? Những kẻ ăn nói càn rở trước mặt ta đều đã hóa thành thi cốt? Và ngươi cũng chính là một trong số đó?”
“Ta cảm thấy hiếu kỳ, người của Tiên giới rốt cuộc có bao nhiêu phân lượng?”
Lời nói vừa dứt, Đế Nguyên Quân đột nhiên nhắm mắt lại. Chỉ thấy nguyên thần hắn tiến vào trong giới chi và dương mắt nhìn một người đang ngồi vắt chéo chân ở trên ghế trông thư thái vô cùng.
Người đang ngồi đó không phải ai khác chính là Thánh Hoàng thần niệm!
Đế Nguyên Quân chưa kịp lên tiếng thì Thánh Hoàng thần niệm đã chen ngang.
“Ngươi không cần phải nói, ta biết ngươi tiến vào đây vì lý do gì?”
“Đế Nguyên Quân, ta và ngươi chính là một, mong muốn của ngươi cũng chính là mong muốn của ta nên không cần phải nói một lời nào cả?”
Thánh Hoàng thần niệm bật đứng dậy, ánh mắt phấn khích nhìn Đế Nguyên Quân rồi nở một nụ cười lạnh rồi nói với một giọng điệu cực kỳ cao ngạo.
“Ta trước đây chân chính vô địch, thử hỏi có một kẻ nào có thể đánh bại được ta? Đã quá lâu rồi, ta đã quên mất mùi vị của việc bại trận là gì?”
“Nay ta đã có cơ hội? Cùng cảnh giới ta vô địch thế còn Tiên nhân hạ phàm thì như thế nào?”
“Thử hỏi hắn có thể ngăn được bao nhiêu kiếm của ta?”
Quay trở lại thực tại, Đế Nguyên Quân đột nhiên trừng lớn mắt một cái thì đột nhiên, một hư ảnh ngạo nghẽ xuất hiện ở phía sau lưng hắn và hư ảnh đó trông giống hắn y đúc không một điểm khác biệt.
Cùng với hư ảnh đó xuất hiện thì khí tức trên người hắn cũng vì thế mà tăng lên một cách chóng mặt.
Từ Tinh Cực cảnh đến Hóa Cảnh và đang tiếp tục tăng lên. Cho đến khi hắn vượt qua tất cả đại cảnh và trực tiếp xông đến Thánh Cảnh, Thánh Vương rồi cuối cùng đạt đến Thánh Hoàng cảnh đỉnh phong.
Sau một tiếng thở dài, Đế Nguyên Quân liếc mắt nhìn tên nam tử rồi thốt ra.
“Ta tự hỏi, ngươi và ta thì ai mới chính là giun dế?”
Lời nói vừa dứt thì khí tức trên người hắn thình linh bạo phát và chỉ trong một cái chớp mắt liền đột phá nhập tới cảnh giới đại viên mãn.
Cùng lúc này, tại Tử Cực Kiếm môn!
Một nữ tử với phong thái tuyệt trần đang ngồi tại nơi cao nhất của kiếm tháp, đó chính là đệ nhất bảo địa của Tử Cực Kiếm Môn và đó cũng là nơi mà Đế Nguyên Quân lúc trước ngồi bế quan.
Tại vị trí trung tâm, một thanh bảo kiếm trôi nổi trên không trung đang tản mát ra những cổ khí tức bá đạo vô cùng.
Thanh kiếm đó chính là vù khí mà hắn trước đây từng sử dụng.
Bài danh thiên hạ đệ nhất danh kiếm!
Thái Cổ Danh Khí, kiếm tên Cô Tịch!
Ngồi đối diệm Cô Tịch, nữ nhân xin đẹp từ từ mở mắt. Ánh mắt cô nhìn chằm chằm thanh kiếm đang trôi nổi lơ lửng ở trước mắt thì thở dài một hơi.
“Quả không hổ là thanh kiếm được Nhất Đế sử dụng qua? Muốn luyện hóa thì khó chẳng khác gì lên trời?”
“Năm năm ngồi tại đây, hơn trăm lần luyện hóa nhưng lần nào cũng thế? Có lẽ ta không thể sánh bằng Nhất Đế ở trên phương diện kiếm đạo? Nhưng…”
“Nếu ta không luyện hóa được thì ta quyết không nhập Thánh”.
Hạ quyết tâm, nữ tử nhắm chặt mắt rồi tiếp tục luyện hóa. Kiếm đạo trên người cô bốc ra trùng kích thẳng về phía Cô Tịch và phát sinh những lần trùng kích mãnh liệt.
Đứng ở bên ngoài Kiếm Tháp, bốn vị trưởng lão ngẩng đầu nhìn kiếm văn dao động mãnh liệt ở trên đỉnh tháp thì không khỏi lắc đầu.
“Tại sao lại đưa ra quyết tâm đó chứ?”
“Dựa vào thiên phú của ngươi thì có thể tìm được một danh kiếm khác và được công nhận nhưng tại sao lại là Cô Tịch chứ?”
“Kiếm một khi đã vào trong tay Đế Nguyeem Quân thì có ai có thể đoạt lại được chứ? Nếu muốn thì con đường kiếm tu của ngươi phải siêu vượt hơn hắn. Nhưng…”
“Ngươi thật quá ngu xuẩn khi quyết chọn Cô Tịch?”
Trong lúc bốn vị trưởng lão đang cảm thấy nữ tử đó không có cơ hội thì đột nhiên, một thanh âm kiếm reo vang lên và kiếm văn trên đỉnh tháp đột nhiên ánh lên một cổ kiếm đạo kinh thên vô cùng.
Không chỉ có bốn vị trưởng lão mà tất cả những người khác ở trong tông môn đều nhận ra rằng.
Cô Tịch sắp sửa đón nhận chủ nhân mới!
“Haha… Cuối cùng… Cuối cùng thì cũng thành công?”
“Được sự công nhận của Cô Tịch thì ngươi chính là thiên hạ đệ nhát kiếm tu và chân chính trở thành cường giả đỉnh cấp của Thánh Cảnh”.
“…”.
Ở trong kiếm tháp, nữ tử đang cảm thấy vui mừng khi Cô Tịch không còn bài xích nữa thì vui mừng thốt ra thành tiếng,.
“Cuối cùng thì ta cũng thành công? Haha…”.
“Có Cô Tịch kiếm ở trong tay thì ta chân chính vô địch? Đế Nguyên Quân, ngươi thật quá sai lầm khi để Cô Tịch kiếm ở lại nơi này… Haha…”.
Nhưng khi cô còn chưa đắc ý được bao lâu thì đột nhiên, toàn bộ Tử Cực Kiếm Môn đột nhiên rung lắc một cách dữ dội và ở trên cao thì xuất hiện từng vết nứt hư không hiện ra.
Đám trưởng lão nhìn thấy cảnh tượng này thì không khỏi giật mình kinh hãi và thốt ra.
“Rốt cuộc đã có chuyện gì? Chẳng nhẽ có kẻ nào dám tấn công Tử Cực Kiếm Môn?”
Trong lúc đám người đang hốt hoảng thì đột nhiên, một thanh âm khủng bố từ trong hư không phát ra khiến tất cả đều chết sững.
“Kiếm đến”.
Sở dĩ bọn họ có biểu cảm như vậy vì thanh âm này chính là Đế Nguyên Quân!