Trên quảng trường đèn vẫn sáng, Cố Lan San cảm thấy thác nước kia thoạt nhìn rất quen mắt, nhưng nhất thời không nghĩ ra đã nhìn thấy ở đâu, cô theo ánh đèn, tầm mắt dời đi, thấy ở bên phải ban nhạc, có một hồ ước nguyện, nơi đó có rất nhiều vòi nước nhỏ đang phun nước, lúc cao lúc thấp, hỗn loạn không dứt, ở trong trung tâm, một tiên nữ đang đứng, trong lòng bàn tay đang cầm một bình nước, cũng đang phun nước ra.
“Anh muốn nói, có em thật tốt, có một người anh có thể ôm lấy, khi đau buồn, lúc vui vẻ, từ trước đến nay em chưa từng rời xa anh.”
Cố Lan San nhìn hồ ước nguyện một hồi lâu, mới quay đầu nhìn về phía thác nước, nhìn một chút, thần thái của cô thì trở nên cực kỳ rung động, sau đó cả người bất ngờ từ ghế gỗ đứng lên.
Người hát chính vẫn cầm microphone, thâm tình khẩn thiết hát điệp khúc: “Con đường này, có em đi cùng thật tốt, mấy năm qua, em chưa từng bỏ anh, giống như rượu ngon, uống không đủ, là người bạn thật sự bên anh vĩnh viễn……”
Cố Lan San từ trên quảng trường dần dần lùi lại, cô ngẩng đầu lên, nhìn bốn phương tám hướng, phát hiện cách đó không xa có một phòng cà phê ngoài trời, cô chạy tới, đẩy cửa ra, không để ý đến tiếng của người phục vụ, đi tìm cầu thang, chạy thẳng lên.
Trong quán cà phê ngoài trời có rất nhiều người đang ngồi uống cà phê nói chuyện phiếm, Cố Lan San cứ lảo đảo nghiêng ngã chạy vào trong, dể lại một lời: “Xin lỗi.”
Cố Lan San chạy đến ban công của phòng cà phê ngoài trời, cúi đầu, cả quảng trường vừa vặn thu vào trong tầm mắt.
Ánh mắt của cô, bất chợt mở thật to, ngón tay nắm lan can bằng sắt, khẽ dùng sức.
Hồ ước nguyện, thác nước, ghế dài, Địa Đăng, suối phun.