Mặc Y cũng bắt đầu vui vẻ, khẽ kéo Tần Tiêu ngồi xuống:
– Đợi xong xuôi đại sự này. Chúng ta trở về Giang Nam thăm Tiên nhi cùng Uyển nhi. Còn có công tử cùng tiểu thư a?
– Tốt, tốt!
Tần Tiêu gật đầu không ngừng, ngồi xuống kích động uống một chén rượu. Mới là cha nên hăn vô cùng hưng phấn.
– Ta cũng sinh con trai.
Lý Long Cơ cũng đầy hưng phấn:
– Sinh vào ngày trăng tròn, tên là ‘Tự Trực’. Ngươi có có nhận làm cha nuôi không?
– Tốt, tốt!
Tần Tiêu dường như chỉ biết nói chữ này, cười tới mức mặt sáng lạn, vui mừng cùng Lý Long Cơ cạn chén, nâng ly uống cạn.
Lý Long Cơ phiền muộn trừng mắt Tần Tiêu:
– Chỉ biết nói ‘tốt’. Có lễ gặp mặt không vậy?
– À? Có, có!
Tần Tiêu cười to:
– Ta đi săn ở biên quan, săn được da thú làm da cầu và tả lót, chắc không tệ a? Xem như kỹ niệm có ý nghĩa.
– Rất tốt.
Lý Long Cơ nháy mắt ra hiệu:
– Ta cũng có một chuyện. Ta nghe nói Mạc Bắc ở nơi này ‘thiên vi lư địa vi chiên’ đi tới chỗ nào ngủ ở đó. Tất cả đều là dùng da thú chống lạnh. Nằm ngủ trong đống tuyết cũng không lạnh.
Mặc Y cười yếu ớt:
– Điện hạ, chuyện này làm cho ngài thất vọng rồi. Chúng ta chỉ làm da cầu và tả lót cho em bé mà thôi, khăn quàng cổ, không có dùng làm áo choàng cho nam tử dùng đâu.
Lý Long Cơ căm giận trừng Tần Tiêu vài lần:
– Hắn nha, trong lòng không có huynh đệ ta?
Tần Tiêu nhai thịt dê và sờ trong ngực ném một lượng bạc ra, ném lên bàn:
– Ngươi còn thiếu loại vật này? Khôi hài a. Chỉ cần dùng ít bạc thì thiếu cái gì mua cái đó, cần gì khách khí với đại ca.
– Cút!
Lý Long Cơ giận không kềm được.
Qua loa ăn xong cơm trưa, Tần Tiêu đúng là mang theo Mặc Y đến Linh Châu dạo phố.
Hai người đi dạo tới trưa, trời sắp hoàng hôn thì quay về khách sạn. Sau bữa cơm chiều, Tần Tiêu lại tiến vào phòng khách của Lý Long Cơ, hai người đóng sau đó thương nghị đại sự, bất luận là chi tiết, tỉ mĩ cũng phải cẩn thận thương thảo một hồi.
Cuối cùng nhất, thời gian khởi binh chính biến định vào ‘Ngày hai tháng hai’.
Ngày hai tháng hai, Long Sĩ Đầu!
Đây thật sự là ngày tốt lành, thời gian đã định ăn khớp. Qua hết năm sau Sóc Phương quân sẽ nhổ trại rời đi, hai tháng đuổi tới Trường An, đó là đã bài trừ xử lý những chuyện đột nhiên tới, không nhanh không chậm mới tốt.
Buổi tối, Mặc Y và Tần Tiêu chà đạp cái giường gỗ thật khổ. Sau khi Tần Tiêu buông bỏ khúc mắt, quay mắt nhìn qua Mặc Y thì phát tiết thú tính, quả thực biến thành súc vật động đực, vô cùng mãnh liệt. Mặc Y lo lắng âm thanh gường gỗ quá lớn và vách tường không cách âm tốt, nàng cắn chặt môi không cho mình rên rĩ.
Nhưng mà cái giường này bât tranh khí, âm thanh C-K-Í-T..T…T chầm chậm vang lên không ngừng, động tĩnh thật lớn. Mặc Y xấu hổ đến không được, nhiều lần bảo Tần Tiêu thôi nhưng không được, đành phải quyết định chắc chắn. Dứt khoát đã bị mất mặt, không bằng hưởng thụ cho tốt!
Hai người điên loan đảo phượng đại chiến suốt nửa canh giờ. Cả khách sạn đều có chút bạo động bất an, Lý Long Cơ bên cạnh thở dài thở ngắn như con sói hoang, chỉ hận cái nơi nhỏ bé hoang vắng này không tìm được nữ tử nào hợp nhãn để thị tẩm.
Cuối cùng cái giường gỗ nhỏ không chịu nổi lăng nhục. Rõ ràng ‘phanh’ một tiếng gãy tại chỗ. Hai người hoảng sợ kêu lên. Có chút hốt hoảng thất thố bò dậy, sau đó lập tức liên tục chiến đấu trên sàn nhà, tiếp tục ác chiến…
Ngày hôm sau, kể cả Lý Long Cơ và mọi người nhìn qua hai người vẻ mặt cười quái dị. Nhất là thời điểm nhìn Tần Tiêu giống như nhìn thấy quái vật. Mặc Y xấu hổ không thể nói cúi đầu thấp xuống. Cấp cấp thúc Tần Tiêu tranh thủ thời gian rời khỏi đây. Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ hơi chút tạm biệt, mang theo mấy cái màn thầu rời đi, cùng Mặc Y cưỡi lên ngựa chạy về hướng Sóc Phương quân.