Lúc nào hạt giống võ đạo đâm chồi, trưởng thành bao lâu, tới khi nào mới mở ra tiên hoa, cái này không dễ xác định, quyết định bởi “phân bón”, phân bón đủ, một hai ngày liền thành công, nhưng phân không đủ, mấy năm, mấy chục năm, hơn trăm năm cũng không nhất định.
Không có mấy trăm năm, không vào Sinh Hoa chỉ có trăm năm tuổi thọ, sớm đã chết rồi.
Lăng Hàn đương nhiên đủ “phân bón”, tuy không có đan dược trực tiếp bước vào Sinh Hoa Cảnh, nhưng các vật bổ thực sự quá nhiều, hơn nữa hắn cũng không hy vọng một cước liền nhảy vào, quá trình bước vào Sinh Hoa vốn là lúc thể ngộ thiên địa đại đạo, cái này có lợi ích cực kỳ to lớn, tại sao lại bỏ qua?
Hắn không ngừng ăn, rất nhanh, năm hạt linh chủng đã nẩy mầm, từ dưới đất chui lên, khẽ đung đưa ở trên thần đài, chuyện quái dị xuất hiện, toà Thần Thai trong Thiên linh hải cũng sinh ra năm linh mầm!
Chuyện gì thế này, hắn rõ ràng chỉ có năm hạt linh chủng!
… Nhưng đây là chuyện tốt, không phải sao?
Hiện tại Lăng Hàn cũng không kịp nghĩ nhiều, chỉ để tâm bồi dưỡng năm hạt linh chủng, để chúng không ngừng trưởng thành, trên linh chủng che kín mạch văn, óng ánh phát quang, đây là lý giải của Lăng Hàn đối với võ đạo.
Linh chủng lớn lên rất nhanh, chỉ một ngày liền trưởng thành đại thụ che trời, trên đỉnh kết ra một nụ hoa, tiên hoa sắp nở ra!
Chỉ cần tiên hoa nở ra, Lăng Hàn sẽ chính thức bước vào Sinh Hoa Cảnh, tuy bây giờ hắn đã gieo xuống linh chủng, nhưng chỉ có thể coi là nửa bước Sinh Hoa.
Lăng Hàn ngồi khoanh chân, đây là bước gian nan nhất, muốn tiên hoa nở rộ, cần cung cấp năng lượng kinh khủng, vì ý chí võ đạo đã nằm dày đặc trên tiên hoa, từng cái thần văn đan xen, đã đủ.
Ta ăn! Ta ăn!
Lăng Hàn ăn như hùm như sói, liều mạng ăn, trong cơ thể dâng lên đại đạo chi hỏa, thiêu đốt thân thể của hắn, sinh ra năng lượng vô tận.
– Mẹ kiếp, tại sao năng lượng như vậy còn chưa đủ?
Hắn kinh ngạc thốt lên, trước đây thời điểm đột phá Sinh Hoa, nhiều nhất chỉ dùng một phần trăm năng lượng, nhưng hiện tại vượt qua gấp trăm lần cũng như lấp động không đáy, không hiện ra dấu hiệu đủ chút nào.
Trong lòng hắn bừng tỉnh, điều này là bởi vì hắn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh. Hiện tại thân thể của hắn mạnh mẽ có thể so với trân kim cùng cấp, mà vấn đề liền xuất hiện ở chỗ “cùng cấp”.
Nếu hắn muốn bước vào Sinh Hoa, thể phách đương nhiên cũng phải tăng lên tới cường độ của trân kim cấp sáu, nhưng cái này lại không thể bỗng dưng mà đến, tự nhiên phải hấp thu vô số năng lượng để tăng lên.
Điều này có thể không cần lượng lớn năng lượng sao? Hiện tại Lăng Hàn tương đương với một Linh khí hình người, ngươi nói từ Linh khí cấp năm tăng lên tới Linh khí cấp sáu, sự biến hóa này còn không lớn sao?
Vậy thì tiếp tục ăn!
Lăng Hàn hóa thân thành Hổ Nữu, làm đám người Lưu Vũ Đồng trừng lớn hai mắt, ngươi đang đột phá hay là quỷ chết đói đầu thai? Ngay cả Hổ Nữu cũng có chút khiếp sợ, lẩm bẩm nói:
– Thật giống như còn ăn nhiều hơn Nữu, không hổ là Lăng Hàn của Nữu!
Hắn ăn một lần chính là hai ngày hai đêm, rốt cục lấp kín lỗ thủng kia, năm nụ hoa đều rung động nhè nhẹ, thật giống như bất cứ lúc nào cũng có thể nở rộ. Mà trên thần đài trong Thiên linh hải, năm đóa tiên hoa cũng giống như thế.
Thật giống như ảnh trong gương, biến hóa trên thần đài Địa linh hải sẽ phục chế đến trên thần đài Thiên linh hải, vô cùng thần kỳ. Cũng may là như vậy, bằng không Lăng Hàn cũng không có linh chủng dư thừa, để hai Thần Thai đồng thời mở ra tiên hoa.
Từ từ, tiên hoa nở ra!
Coong coong coong… trong Hắc Tháp vang lên thanh âm đại đạo, khiến người tỉnh ngộ, đám người Lưu Vũ Đồng mặc kệ tu vi cao thấp, không ai không trong cùng một lúc tiến vào trạng thái đốn ngộ.
Quan sát người khác đột phá, đặc biệt là Sinh Hoa Cảnh vượt qua phàm tục, chỗ tốt nhiều lắm.
Đương nhiên, biến hóa lớn nhất khẳng định là Lăng Hàn, trên thần đài của Địa linh hải, năm đóa tiên hoa võ đạo từng cái nở ra.
Hoa màu xanh, này đại biểu Mộc. Hoa màu đỏ, đại biểu Hỏa. Hoa màu trắng, đại biểu Kim. Hoa màu đen, đại biểu Thủy. Hoa màu vàng, đại biểu cho Thổ.
Ngũ hành linh hoa, cùng nhau nở ra.
Sinh Hoa Cảnh!
—————