Khương Tự nhất thời không trả lời Cảnh Minh Đế.
Với Khương Tự, Cảnh Minh Đế dường như có thêm vô số kiên nhẫn, yên lặng chờ nàng trả lời.
Một lát sau Khương Tự mới cười nói: “Phụ hoàng, trên đời này nào có chuyện tuyệt đối. Con dâu tận lực thử một lần, có thể áp chế cổ trùng trong cơ thể Đóa ma ma là tốt nhất, nếu không thể, tệ nhất cũng chỉ là như cũ thôi. Ngài nói đúng không?”
Nàng không muốn lưu lại cho Cảnh Minh Đế ấn tượng ta cần ta cứ lấy.
Người đều sẽ bị chiều hư, đế vương cũng không ngoại lệ.
Một khi để cho người ta cảm thấy nàng có thể thỏa mãn vô hạn yêu cầu của đối phương, một lần hai lần trong lòng đối phương có lẽ còn có cảm kích, nhưng qua nhiều lần sẽ xem cảm thấy đương nhiên, thậm chí có một lần nào đó không thể thỏa mãn ngược lại sẽ trách cứ.
Đây không phải là vấn đề của một người nào cả, mà là do nhân tính như thế thôi.
Cảnh Minh Đế bị Khương Tự hỏi ngược lại có chút xấu hổ, cười trừ nói: “Tức phụ lão Thất, ngươi nói đúng, là trẫm hồ đồ.”
Hoàng Hậu ở một bên âm thầm kinh hãi.
Lá gan của Yến Vương phi thật sự không nhỏ, dám phản Hoàng Thượng một quân.
Đế Hậu phản ứng khác nhau, Khương Tự chỉ nhẹ nhàng mím môi.
Cũng giống như nàng lúc trước khinh bỉ Vinh Dương trưởng công chúa, một người vô năng mới phải tìm mọi cách để lấy lòng thượng vị giả, để cho vui sướng giận buồn của thượng vị giả khống chế vui sướng giận buồn của mình.
Cùng với làm một người như vậy, nàng tình nguyện dựa vào bản thân lấy được sự tôn trọng.
Đối mặt Cảnh Minh Đế nhượng bộ, Khương Tự đột nhiên cảm thấy quyết định không còn giấu dốt vào một khắc gả vào hoàng thất là sự lựa chọn chính xác.
Cho dù kết cục đều như nhau, nhưng nàng cũng đã kiếm lời, ít nhất sống được đủ thống khoái.
Nếu như không mang thai, giờ phút này mà có rượu, người nàng yêu đang ở trước mặt, nàng nhất định sẽ cùng hắn uống cạn một chén lớn.
“Một khi đã như vậy, vậy đi hỏi Đóa ma ma thôi!” Cảnh Minh Đế nhanh chóng hạ quyết định.
Thấy tức phụ lão Thất thuận lợi cứu được Thái Hậu, ông nhất thời có chút bành trướng, cũng may tức phụ lão Thất kịp thời đánh thức ông.
Trong căn phòng thủ vệ trùng điệp, Đóa ma ma cũng không ngủ.
Ở bên người bà ta luôn có mấy người nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, giống như trong nháy mắt bà ta có thể biến thành muỗi bay đi vậy, nên bà ta cũng chẳng thể ngủ được.
Cửa mở, Phan Hải trước một bước đi vào.
Đóa ma ma miễn cưỡng nhìn thoáng qua, không chút dao động.
Phan Hải nghiêng người lui qua một bên, mời Đế hậu tiến vào.
Lúc này, Đóa ma ma mới giật giật mí mắt, hỏi: “Hiện tại còn chưa tới hừng đông, lẽ nào Hoàng Thượng thay đổi chủ ý, tính sớm thả ta ra cung?”
Cảnh Minh Đế cười lạnh: “Thay đổi chủ ý là thật, thả ngươi ra cung là nằm mơ!”
Loại cảm giác không bị người khống chế này thật sự quá tốt đẹp.
Ông không khỏi nhìn lướt qua đằng sau.
Khương Tự đang ở ngoài cửa, không cùng theo vào.
Trong lòng Cảnh Minh Đế vẫn có chút thấp thỏm, dù gì Khương Tự nói tử trùng trong cơ thể Thái Hậu đã được loại bỏ ông lại không nhìn thấy tận mắt, chỉ là lý trí nói cho ông hay tức phụ lão Thất không có khả năng lấy chuyện kiểu này ra đùa.
Vô luận như thế nào, ông hiện tại chỉ có lựa chọn tin tưởng mới có một con đường có thể đi.
Đóa ma ma không biết Cảnh Minh Đế lấy tự tin từ đâu ra, cười nhạo nói: “Lẽ nào Hoàng Thượng không thèm để ý an nguy của Thái Hậu? Xem ra Hoàng Thượng hiếu thuận Thái Hậu đều là giả cả!”
“Câm mồm, trẫm đối với Thái Hậu như thế nào còn chưa tới phiên ngươi phán xét!” Cảnh Minh Đế quát lạnh một tiếng, nói với Phan Hải, “Trẫm sẽ ở đây nhìn, cạy miệng bà ta ra cho trẫm, xem đến tột cùng bà ta vì mục đích gì mà ở trong cung khuấy gió nổi mưa!”
Phan Hải lên tiếng, lập tức cho hai gã nội thị một ánh mắt.
Hai gã nội thị tiến lên một trái một phải đè lại Đóa ma ma, cố định tay bà ta, lấy ra châm sắt đã sớm chuẩn bị tốt từng chút ghim vào trong móng tay Đóa ma ma.
Đóa ma ma kêu la thảm thiết, cơn đau xuyên tim thấu xương qua đi, trên khuôn mặt vặn vẹo vì đau tràn đầy khiếp sợ: “Tại sao không có phản ứng? Không có khả năng, không có khả năng!”
Cảnh Minh Đế vừa nghe thế, không khỏi nhẹ nhàng thở ra, cùng Hoàng Hậu liếc nhau.
Hai người đều từ trong mắt đối phương thấy được ý cười.
Yến Vương phi thế mà thật sự ngăn chặn được tử trùng của mẫu tử Liên Tâm cổ!
Đóa ma ma khiếp sợ xong bỗng nhiên nghĩ đến gì đó, lập tức thúc giục Phệ Tâm cổ trong cơ thể.
Phệ Tâm cổ sẽ trong nháy mắt cắn đứt huyết mạch trái tim, thuận tiện mau lẹ, là lựa chọn tự sát rất tốt.
Được thúc giục, Phệ Tâm cổ ngủ đông trong tim tỉnh lại, nhưng sắc mặt Đóa ma ma lại đột nhiên khiếp sợ vô cùng