Hạ Hiểu Mạn mỉm cười nhìn xung quanh, vui vẻ nói với Ninh Thư: “Văn Lãng, chúc mừng anh có văn phòng luật sư riêng của mình.”
Ninh Thư thở dài một tiếng, hỏi: “Sao em lại đến đây, làm sao lại tìm được chỗ này?”
“Văn Lãng, anh không biết rằng văn phòng của anh đã rất nổi tiếng rồi à, em thăm dò một chút là ra ngay thôi.” Hạ Hiểu Mạn nói với ngữ khí nhẹ nhàng dường như là để Ninh Thư vui.
Không có chuyện gì thì nhất định sẽ không đến, Ninh Thư cảm nhận rằng Hạ Hiểu Mạn đến vốn không phải chỉ để nói chuyện này.
Ninh Thư rót nước cho Hạ Hiểu Mạn, nhẹ nhàng hỏi: em đến lần này là có chuyện gì?
Hạ Hiểu Mạn thấy thái độ lạnh nhạt của Ninh Thư, đau lòng hỏi: “Văn Lãng, trong lòng anh có phải vẫn còn trách em?”
“Không có.” Ninh Thư không hiểu rốt cuộc Hạ Hiểu Mạn có ý gì
“Anh Văn Lãng, em biết là do em phụ tình anh. Chúng ta vốn dĩ đã kết hôn với nhau nhưng vì em… Em đã khiến anh đau lòng, anh Văn Lãng, em có lỗi với anh.”
Ninh Thư lắc đầu: “Đó đều là chuyện quá khứ, anh không để trong lòng. Em cũng sẽ có hạnh phúc của chính mình, anh và em đều là những vị khách qua đường của đời người mà thôi.”
Trong lòng Ninh Thư rất nhẫn nại, cô ta chạy qua đây như vậy rốt cuộc là muốn nói cái gì. Ninh Thư cảm thấy Hạ Hiểu Mạn cũng thật ngốc, chạy qua đây như thế, nếu như Sở Tiêu Nhiên biết được sau đó trở về lại là một trận cưỡng bức.
Phương thức trừng phạt của Sở Tiêu Nhiên chính là khiến người khác không xuống giường nỗi.
Có vẻ như cách trừng phạt này thật sự cũng khiến Hạ Hiểu Mạn thích thú.
“Em tìm anh rốt cuộc có việc gì?” Ninh Thư chau mày hỏi. Thật sự không muốn đối diện với gương mặt đau khổ của Hạ Hiểu Mạn, dáng vẻ hổ thẹn, trông thật khiến người khác bực mình.
Đôi lúc mở mồm ra xin lỗi không hề thể hiện rằng thật sự biết lỗi sai. Hạ Hiểu Mạn chỉ là quen thói mở miệng ra là xin lỗi, còn trong lòng nghĩ như thế nào thì không thể biết được.
“Anh Văn Lãng…” Hạ Hiểu Mạn cắn chặt môi, dáng vẻ muốn nói gì đó lại khó mở lời, e thẹn, gương mặt vặn vẹo khó coi.
Ninh Thư vuốt mặt một cái, sau đó nhìn vào gương mặt của Hạ Hiểu Mạn: “Nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì?”
“Anh Văn Lãng, xin anh hãy giúp em.” Hạ Hiểu Mạn dáng vẻ như đã quyết nói ra mà nhìn Ninh Thư.
Ninh Thư chấn động mạnh, nhìn Hạ Hiểu Mạn, lại đến tìm cô giúp đỡ sao?
“Anh Văn Lãng, em thật sự mệt lắm rồi. Em muốn rời khỏi Sở Tiêu Nhiên, em đã mệt nhừ cả thể xác lẫn tinh thần rồi.” Hạ Hiểu Mạn muốn nắm lấy tay của Ninh Thư, cầu xin cô nhưng Ninh Thư tránh đi.
“Chia tay thì chia tay đi.” Ninh Thư lạnh nhạt nói, em nói chuyện với anh có ích gì.
Hạ Hiểu Mạn lắc đầu, gương mặt đầy vẻ đau khổ nói: “Anh Văn Lãng, chuyện này không đơn giản như thế. Trong tay Sở Tiêu Nhiên không chỉ có hình khỏa thân của em, còn có đoạn ghi hình.”
Ninh Thư: Phụt…
Vẻ mặt Ninh Thư vô cùng kinh ngạc, nói: “Hai người bây giờ đều đã là người yêu của nhau rồi, tại sao bây giờ anh ta không đem những thứ đó đưa cho em, hay là hủy rồi chứ?”
Ninh Thư nhếch mép một cái, nhìn dáng vẻ mệt mỏi của Hạ Hiểu Mạn, trong lòng chỉ có hai chữ, “đáng đời”, “đáng đời”.
Hạ Hiểu Mạn cứ mặc kệ mới khiến Sở Tiêu Nhiên cứ thế yên tâm mà bắt nạt cô ta. Từ trước tới nay chưa từng nghĩ đến việc phản kháng. Lúc nào cũng ra vẻ em sẽ âm thầm nhịn nhục chịu đựng, không bắt nạt cô ta thì bắt nạt ai, không bắt nạt cô ta thì quả thực trời đất không dung.
Lần này lại đến tìm Ninh Thư giúp rồi, trong lòng cô cảm thấy nha đầu này lại sắp gài bẫy cô rồi.
Đối đãi với nam chính thì vô cùng khoan dung, nhưng người xui xẻo luôn là người đối tốt với cô ta.
Thật sự ngược đãi cô ta trăm ngàn lần, thì cô ta lại đối với nam chính nồng nàn như tình đầu.
Đúng là ti tiện không chịu được. Trong lòng Ninh Thư cực kì cực kì căm ghét Hạ Hiểu Mạn.
“Hắn không đưa cho em.” Hạ Hiểu Mạn nhìn Ninh Thư: “Anh Văn Lãng, em muốn xin anh giúp em kiện, giúp em đòi lại những món đồ này.”
Ninh Thư không hề chớp mắt, lạnh lùng nói: “Vụ kiện này không dễ đâu. Hai người đã là người yêu rồi, Sở Tiêu Nhiên có thể nói đó là thú vui tình yêu giữa hai người với nhau. Nếu như em thật sự muốn rời xa Sở Tiêu Nhiên, thì cứ đi là được.”
Hà tất gì phiền toái như vậy.