– Giang thí chủ, nơi đây còn có rất nhiều bí mật, chúng ta chém chém giết giết, chỉ biết lưỡng bại câu thương.
Hành Vân Đại Thiện sư thay đổi một sắc mặt, dáng tươi cười chân thành nói:
– Không bằng chúng ta tạm thời buông ân oán, liên thủ thăm dò bí mật nơi đây, như thế nào?
– Đại sư ý chí rộng lượng, vãn bối bội phục.
Giang Nam tán thưởng một tiếng, thu liễm sát khí.
Hai người dần dần tiếp cận, như trước đề phòng lẫn nhau, không chịu tản chân thân chiến đấu của từng người.
– Tiểu ma đầu!
Hành Vân Đại Thiện sư vẻ mặt tươi cười, trong nội tâm thầm mắng.
– Tặc ngốc!
Giang Nam cười đến rạng ngời, trong nội tâm cũng oán thầm một câu.
Giang Nam cùng Hành Vân Đại Thiện sư cẩn thận từng li từng tí, lẫn nhau đều có một khoảng cách, không bao chịu tiếp cận mảy may. Nếu ở bên ngoài, thoát khỏi Phong Cấm Đại Trận áp chế, Hành Vân có thể đem Giang Nam hành hạ đến chết trăm ngàn lượt, cho dù Giang Nam có được pháp bảo như Địa Từ Nguyên Phủ cũng vô dụng.
Nhưng mà trên phiến đại lục này, Giang Nam đã có được năng lực uy hiếp được tánh mạng của Hành Vân Đại Thiện sư, chiến đấu mới vừa rồi đã nói rõ điểm này.
Mà Giang Nam cũng không muốn cùng Hành Vân tiếp tục đánh tiếp, lực lượng nhục thân của Hành Vân viễn siêu hắn, hơi không cẩn thận mà nói, sẽ bị hắn một kích đánh chết!
Bất quá tuy hai người kiêng kỵ lẫn nhau, nhưng trong nội tâm đều có ý nghĩ tiêu diệt đối phương.
Giang Nam bị Hành Vân đuổi giết lâu như vậy, không có chút sức phản kháng nào, hôm nay cuối cùng có thể cùng hắn chống lại, há có thể không quý trọng cơ hội này?
Mà Hành Vân Đại Thiện sư thì biết rõ Lạc Hoa Âm bị Giang Nam giấu ở giữa mi tâm, nếu nữ ma đầu này thương thế khỏi hẳn mà nói, hắn cũng tuyệt không có cơ hội còn sống.
– Giang thí chủ, thương thế của tôn sư không có trở ngại chứ?
Hành Vân Đại Thiện sư vẻ mặt ân cần, dò hỏi:
– Ở loại địa phương này, tu vi của chúng ta đều lọt vào áp chế, cho dù tôn sư giấu ở bên trong Tử Phủ ngươi, chỉ sợ cũng lọt vào áp chế? Nàng không thể tự trị thương cho mình, lão tăng chỉ sợ nàng sẽ bị thương thêm nặng.
Sắc mặt Giang Nam biến hóa, trong ánh mắt lộ ra một tia lo lắng, lập tức khôi phục nguyên trạng nói:
– Đa tạ đại sư quan tâm, sư tôn ta học cứu Thiên Nhân, nhất định người hiền sẽ có trời giúp!
Hành Vân thiền sư đem nét mặt của hắn thu ở đáy mắt, trong nội tâm hiểu rõ, âm thầm cười lạnh nói:
– Xem ra nữ ma đầu Lạc Hoa Âm kia bị thương cực kỳ nghiêm trọng, hơn phân nửa là trọng thương không trị nỗi, đi đời nhà ma rồi! Tiểu tử này còn hết lần này tới lần khác mạnh miệng, cho rằng có thể dấu diếm được lão tăng?
Một kích của Ma Thần, không phải chuyện đùa, Lạc Hoa Âm có thể chống lại Thiên Thủ Ma Thần phát ra U Minh thần thủy kia mà không có lập tức tử vong, đã là thành tựu cực kỳ kinh người rồi.
Bất quá Ma Thần là cường đại cỡ nào, nhất là Ma Thần ở vào trạng thái toàn thịnh, Hành Vân dám khẳng định Lạc Hoa Âm đã ở vào biên giới cái chết, cách cái chết không xa!
Giang Nam đem thi thể Bất Tử Minh Vương giơ lên, thu nhập giữa mi tâm của mình, ánh mắt của Hành Vân Đại Thiện sư chớp động, hắn đối với Bất Tử Minh Vương Kim Thân cũng là thèm thuồng không thôi, chỉ là đã chậm một bước, ha ha cười nói:
– Xin hỏi Giang thí chủ, vị Ma Thần này ngươi là từ chỗ nào được đến?
– Đây là nhục thân một vị tri giao hảo hữu của ta.
Sắc mặt Giang Nam ảm đạm, thở dài, bi thống nói:
– Người bằng hữu này của ta đã tu thành Ma Thần, tiếc rằng hắn thọ nguyên hao hết, rốt cục đi đời nhà ma, ta thu thi thể hắn lại, là vì ký thác tưởng niệm chi tình. Mỗi khi nhớ tới hắn, liền lấy ra chiêm ngưỡng một phen.