– Tô Mộc…
Khang Trảm hít sâu một hơi, lẩm bẩm, gật đầu nói:
– Lăng Tiêu Các quả nhiên là không tầm thường.
Một đệ tử trẻ tuổi bình thường đã có khí phách như vậy, thì những người còn lại sẽ thế nào? Những người này, có lẽ dù có giết sạch bọn họ, họ cũng không chịu khuất phục mà cầu xin tha thứ đâu.
Không biết vì sao, Khang Trảm rất chắc chắn về điều này.
Tô Mộc cười nhạt:
– Các ngươi cũng chỉ có thể ra oai trước mặt ta thôi, đợi Dương sư huynh của ta ra, ngươi cứ việc diễn trò cho huynh ấy xem!
Khang Trảm tối sầm mặt, đúng như lời Tô Mộc nói, y quả thực không dám đùa trước mặt Dương Khai.
Nam Sênh nổi đóa, hung hăng đá một cước vào đầu gối Tô Mộc. Tô Mộc không phản kháng, ngã quỵ xuống mặt đất, sau đó tay Nam Sênh như cuồng phong bão táp quạt xuống.
Khang Trảm thậm chí còn chưa kíp ngăn lại, Tô Mộc đã bị đánh mấy chục lần.
Tiếng chát chát chói tai vô cùng.
Chúng nhân Lăng Tiêu Các không hề động đậy, chỉ có tiếng hít thở dần dần nặng nề hơn, mắt ai cũng đỏ ngầu như mãnh thú ắn thịt người đóng đinh vào Nam Sênh.
Bầu không khí tĩnh lặng như trước bão, khiến Khang Trảm tự dưng rùng mình, y liền quát lên giận dữ:
– Đủ rồi!
Lúc này Nam Sênh mới dừng tay, thở gấp, đưa tay bóp miệng Tô Mộc, rút ra thanh kiếm bên cạnh, kề trên cổ Tô Mộc, lạnh lùng nói:
– Ngươi tưởng ta không dám giết ngươi à?
– Ngươi không có gan đâu.
Tô Mộcc miệng đầy máu, lại cười khẩy mỉa mai, như thể thấy mình sống đủ lâu rồi.
Thần sắc Nam Sênh đột nhiên thay đổi lạ thường, vẻ mặt do dự giùng giằng, thanh kiếm trên tay từ từ gia tăng lực đạo, một vệt máu chợt xuất hiện trên cổ Tô Mộc, nhưng y lại không có can đảm trực tiếp cắt tiếp.
Giết Tô Mộc, không khó khăn gì cả.
Nhưng kế sau đó sẽ là sự trả thù từ Dương Khai, Nam Sênh không gánh vác nổi.
Ngược lại Tô Mộc vẫn ung dung, không một chút sợ hãi, y chắc chắn Nam Sênh rất sợ Dương Khai.
– Thả hắn ra đi.
Khang Trảm hít sâu một hơi, chậm rãi lắc đầu Con người Nam Sênh nhìn thì tưởng độc ác tàn nhẫn, kỳ thực y chỉ là một tên vô dụng biết bóp hồng cho mềm thôi.
Nam Sênh siết chặt nắm đấm, nghiến răng ken két, muốn cho một đao giết chết kẻ không biết sống chết đang khiêu khích mình cho xong, nhưng dù thế nào cũng không xuống tay được.
Câu nói này của Khang Trảm lập tức khiến y nảy sinh suy nghĩ đâm lao phải theo lao. Nếu thả Tô Mộc, chẳng khác nào thừa nhận mình nhát gan, thân là công tử nhất đẳng thế gia, Nam Sênh còn mặt mũi nào nữa?
Y chợt hung tợn ra mặt, thanh kiếm trên tay liền lướt thành một đường cong.
Vù!
Máu đỏ bắn ra.
Ngực phải của Tô Mộc bị lưỡi kiếm đâm xuyên qua.
Nam Sênh hung hăng ném Tô Mộc xuống đất.
Chúng nhân Lăng Tiêu Các sợ hãi, vội vàng chạy đến phía trước đỡ y dậy.
– Tưởng ta không dám động thủ với hắn chắc?
Nam Sênh nhổ toẹt nước bọt, da mặt co giật.
– Đồ khốn!
Khang Trảm cũng sững sờ, giận dữ quát một tiếng, cho cước đá lên người Nam Sênh, khiến y loạng choạng.
Vừa nãy Nam Sênh đánh Tô Mộc, y không làm sao ngăn được. Dầu gì đó cũng là ngoại thương, cho dù có đánh cho thê thảm hơn nữa, cũng sẽ không thương đến xương cốt, dưỡng thương vài ngày là được, còn dễ ăn nói với Dương Khai. Nhưng bây giờ, nhát kiếm này không cẩn thận có thể gây chết người.
Nhưng cũng có thể nhìn ra, Nam Sênh đã do dự lúc hạ thủ.
Y chọn ngực phải của Tô Mộc, chứ nếu là ngực trái, vị trí tim, Tô Mộc có lẽ đã mất mạng ngay rồi!
Tiếng kêu la, tiếng la mắng vang rền từ đám người Lăng Tiêu Các, càng lúc càng ồn ào, điên cuồng vang dội vào bọn võ giả của Hướng gia và Nam gia.
– Mẹ nó, không được phản kháng!
Khang Trảm gầm lên ra lệnh cho bọn võ giả hai nhà Hướng – Nam, y bước nhanh lên phía trước, lấy ra một cái bình ngọc từ trong ngực áo, tay run lẩy bẩy cầm một viên đan cho vào trong cái mồm đầy máu của Tô Mộc.
Lúc này, Khang Trảm cũng bị đám người Lăng Tiêu Các đánh cho vài cú, may mà y mặc bảo giáp phòng ngự khá tốt, nên không bị thương.
Nhận ra dụng ý của y, đám người vây quanh Tô Mộc không làm khó y nữa, mấy vị sư thúc lập tức thay Tô Mộc vận công hóa giải dược hiệu.
Rắc…
Một tiếng vang giòn tan bỗng nhiên từ nơi không xa truyền tới.
Khang Trảm quay đầu lại nhìn, bất ngờ phát hiện kết giới cấm chế tạo từ bí bảo Huyền cấp trung phẩm đã hóa thành từng điểm hào quang sau tiếng vang rồi biến mất.
Gió tuyết vần vũ khắp trời cũng đã tan biến.
Ở vị trí trung tâm của kết giới, Dương Khai và cô nương nọ xuất hiện trước mắt mọi người cùng một luồng hàn phong.
Gần bọn họ, có bốn thứ như tượng băng lặng lẽ đứng đó với đủ mọi tư thế.
Đó là bốn vị cao thủ thuộc Khang gia và Thu gia!
Nhìn thấu qua vẻ mặt cứng đờ trên bốn bức tượng băng đó, là phảng phất sự kinh ngạc còn lại trước khi bị đóng băng.
Khang Trảm bất giác thấy tê rần da đầu, bàn chân như bị co giật.
Tuy rằng y đã có dự cảm bốn vị Thần Du Cảnh này sẽ không hạ được Dương Khai, nhưng y không thể ngờ được kết quả cuối cùng lại như vậy.
Các võ giả vây xung quanh kết giới, vừa thấy bóng dáng Dương Khai và Tô Nhan, tất cả đều lui về phía sau đầy kinh hãi.
Bọn họ không còn lại bao nhiêu cao thủ nữa, mặc dù có Thần Du Cảnh, cũng chỉ là Thần Du Cảnh tứ tầng mà thôi.
Cường nhân xuất thân Bát đại gia bị đóng băng rồi, bọn họ nào dám còn ý nghĩ đối địch.
Thu Tự Nhược sắc mặt trắng bệch, môi run rẩy, nỗi sợ hãi trào dâng nội tâm.
Dương Khai nhìn y, nói:
– Không chết đâu, nhưng mà nếu họ muốn ra, chí ít cũng mất nửa ngày.
Thu Tự Nhược gật đầu một cách vô thức, gượng cười nói:
– Đa tạ cửu công tử giơ cao đánh khẽ!
Dương Khai khẽ gật đầu, không nói gì.
Bốn người đó suy cho cùng cũng là người của Bát đại gia Trung Đô, giáo huấn, đả thương bọn họ chút đính cũng được, thậm chí có đánh cho trọng thương hay tàn phế cũng không sao, nhưng không được giết.
Có những lúc, nên nương tay thì nên nương tay, chính vì điều này, Dương Khai mới bảo Tô Nhan giữ lại cái mạng cho bọn họ, hắn tin là cho dù họ có thoát khỏi lớp băng, cũng phải dưỡng sức mấy hai tháng.