Hàn Phong thấy Tử Nhược lo lắng như vậy, không khỏi chỉ chỉ vào mình, cười khổ nói:
– Nha đầu ngốc, không phải ta cũng đang ngồi đây với cô sao, chuyện cô không biết, sao ta có thể biết được?
Tử Nhược nghe Hàn Phong nói vậy, không hỏi bối rối đỏ mặt, nhưng ngay sau đó sự lo lắng lại khiến cô phải mở lời:
– Vậy chúng ta về mau thôi!
Hàn Phong nghe vậy, hỏi:
– Tình hình sức khỏe cô thế nào?
Tử Nhược nghe xong, đầu tiên ngây ra, sau đó thử tự mình đứng dậy.
Nhưng, phải mất một lúc cô mới đứng được vững.
Thấy Tử Nhược vẫn có vẻ chao đảo, Hàn Phong chạy đến đỡ cô, nhíu mày nói:
– Cô nhìn cô xem, đứng còn không vững, sao có thể đi được?
– Bây giờ một giây ta cũng không muốn ở lại, ta nhất định phải về Ngân Nguyệt Thành! Ta tin có ta giúp đỡ, thương vong trong tộc sẽ giảm đi rất nhiều.
Hàn Phong nghe vậy, im lặng không nói gì, hắn hiểu tâm tư của Tử Nhược.
Tử Nhược thấy Hàn Phong không nói gì, thay đổi tâm trạng, do dự nói:
– Chi bằng thế này, ta biết ngươi rất lợi hại, hay là ngươi cõng ta rồi chúng ta cùng đi?
Càng đến cuối câu, giọng Tử Nhược càng lúc càng nhỏ.
Nếu như không phải Hàn Phong đứng bên cạnh cô, cộng thêm thính lực kinh nhân, có lẽ căn bản không nghe thấy gì.
Thấy Tử Nhược nói xong, đỏ mặt tía tai cúi đầu, Hàn Phong không khỏi mỉm cười.
Nói tiếp:
– Được rồi! Nếu như cô muốn vậy, vậy thì ta sẽ cõng cô cùng đi!
Nói xong, Hàn Phong cúi người ngồi xuống.
Tử Nhược nhìn tấm lưng dày rộng của Hàn Phong, mắt ánh lên một tia ngượng ngùng, mím mối, do dự một lúc cuối cùng vẫn dựa thân hình mềm mại của mình lên đó.
Vừa chạm vào vai Hàn Phong, Tử Nhược liền cảm thấy khí tức đàn ông nồng đậm ập vào mặt, khiến Tử Nhược ngượng đến nỗi nhắm chặt mắt.
Hàn Phong không giống như Tử Nhược, hắn chỉ cảm thấy thân thể mềm mại thơm tho ấy ép lên lưng mình, hai tay giữ chặt lấy cặp đùi trơn mịn của Tử Nhược, trong lòng không hề có nửa phần tạp niệm.
Chuẩn bị xong xuôi, Hàn Phong triển khai bộ phá, lao như bay về phía trước.
Hôm nay hắn đã kiểm tra tình hình bốn phía, dùng những kí ức thu thập được lúc đi đến đây tìm kiếm phương hướng.
Trong lúc Hàn Phong bắt đầu khởi hành đi Ngân Nguyệt Thành thì bên này Ngân Nguyệt Thành đang bị bao phủ bởi mùi máu tanh.
Tử Y toàn thân đẫm máu, chỉ có điều đó không phải là máu của ông, mà là của kẻ thù, của người trong tộc.
Mặc dù thuật pháp đen hệ điều trị không có năng lực tiến công quá mạnh nhưng trình độ của Tử Y là ngoại lệ.
Tử Y là một thiên cấp hắc ám thuật sĩ, hơn nữa kiến thức về thuật pháp hệ điều trị vượt xa những người khác.
Trong mắt ông, cứu người luôn tốt hơn giết người.
Nhất là lúc đối phó với di khí giả, thuật pháp hệ điều trị đối với việc khắc chế cấm thuật càng sản sinh sức mạnh rõ ràng.
Đấy là lý do tại sao mấy ngàn năm nay tộc trưởng thiên khởi giả nhất tộc đều do hắc ám thuật sĩ hệ điều trị đảm nhiệm. Bởi vì trong khoảng không gian này, kẻ thù lớn nhất và cũng là duy nhất của thiên khởi giả nhất tộc chính là di khí giả.
– Tộc trưởng, đám di khí giả đó hình như không thể chống cự được nữa, có cần bảo mọi người tăng tốc không?
Vị trưởng lão đứng bên cạnh Tử Y nhìn thấy di khí giả lần lượt vị bọn Tử Y đánh bại, không khỏi hỏi.
Tử Y quan sát một lượt chiến trường, lắc đầu nói:
– Không được, bảo những người bên ngoài tiếp tục giữ bững trận hình, lần này nhất định không được để cho chúng chạy thoát.
– Vâng!
Trưởng lão nghe vậy, gật đầu nhận lệnh.
Thời gian chầm chậm trôi qua, bên ngoài Ngân Nguyệt Thành, máu chảy thành sông, vô số thi thể nằm ngổn ngang khắp nơi.
Trong đó có di khí giả, cũng có thiên khởi giả.
Chỉ có điều, Tử Y không hề có vẻ vui mừng.
Ông biết, những nhân vật chủ chốt của di khí giả vẫn chưa xuất hiện.
Trước đây, Tử Y chỉ nghĩ chúng đáng đợi thời cơ, nhưng lúc này thiên khởi giả nhất tộc đã xuất động toàn bộ, tình thế trước mắt đã dần dần rõ nét, vậy mà những tên đó vẫn chưa xuất hiện, đúng là có chút dị thường.
– Không lẽ Ngân Nguyệt Thành chỉ là cái danh? Những tên đó căn bản không ở đây?
Tử Y không khỏi có chút lo lắng nghĩ.
Trong lúc Tử Y còn đang băn khoăn suy nghĩ thì đột nhiên bên trong Ngân Nguyệt Thành truyền ra những tiếng nổ kinh thiên động địa.
Home » Story » ngạo thị thiên địa » Chương 512: Kinh biến