Cúi đầu nhìn xuống ba lỗ máu ở trên ngực, Lý Mộ Viên rùng mình phun ra một ngụm máu tươi. Hắn ta không thể ngờ được rằng, Hồng Vận Thiên vậy mà tung ra một chiêu hiểm đến như thế. Nếu như hắn không kịp phản ứng và ngăn lại thì mạng của hắn hiện tại có lẽ đã mất rồi.
Đưa tay lên ôm ngực, Lý Mộ Viên vẫn không giấu được sự kinh hãi của mình. Ánh mắt hắn nhìn xuống phía bên dưới và để lộ ra sự tức giận rồi thốt ra.
“Hồng Vận Thiên, ngươi hay lắm? Nhân lúc ta lơ là liền tung ra hiểm chiêu như thế, nếu như ta vừa rồi không phản ứng kịp thời thì bây giờ đã chết dưới tay của ngươi?”
“Nhưng đó chỉ là một lần sơ sẩy của ta mà thôi, ngươi bây giờ đừng mong ta để lộ sơ hở một lần nào nữa?”
Ánh mắt dần trở nên nguội lạnh, Lý Mộ Viên giẫm mạnh chân đạp không lao xuống với hai tay ngưng tụ một lượng lớn chân nguyên tạo thành hai quả cầu rồi sau đó ném xuống.
Nhìn hai quả cầu đánh tới, Hồng Vận Thiên nhăn mặt, cơ thể đau nhức gồng mình đứng dậy. Tuy thực lực của hắn hiện tại đã tăng lên không ít nhưng thương tích trên cơ thể vẫn còn đó và vẫn chưa mất đi.
Khi hắn ngẩng đầu thì hai quả cầu chân nguyên đã sắp sửa đánh tới. Trong đầu hắn lúc này rất muốn tránh thoát nhưng cơ thể lại đứng ngây ra đó và không chịu nghe theo sự điều khiển.
“Khốn kiếp…”.
Trong lúc nguy cấp, Hồng Vận Thiên tưởng chừng mọi thứ đã kết thúc thì đột nhiên, một đạo chưởng ấn thình lình đánh tới và va chạm rồi khiến hai quả cầu bị chệch hướng.
Liếc mắt nhìn qua, Hồng Vận Thiên nhìn thấy Trượng lão thân mang trọng thương đang gồm mình đứng dậy thì trong lòng dạt dào vô cùng.
Nhìn công kích bị đánh chệch hướng, Lý Mộ Viên khịt mũi nhìn về phía Trượng lão rồi tức giận quát lớn.
“Nếu như ngươi ngoan ngoãn nằm yên ở trên đất thì ta còn buông tha cho ngươi một mạng nhưng nếu như ngươi đã lựa chọn cái chết đến vậy thì ta thanh toàn cho ngươi?”
Lời nói vừa dứt, Lý Mộ Viên vung tay đánh ra một chưởng hướng thẳng về phía Trượng lão, quát.
“Chết đi”.
“Đừng hòng”.
Nhưng rất nhanh, Hồng Vận Thiên đã nhanh chân xuất hiện ở trước mặt Trượng lão và đánh ra một chưởng để chống lại.
Oanh!
Song chưởng va chạm kịch liệt và bộc phát ra từng đợt sóng âm xung kích khủng bố quét ra xung quanh.
Chưa dừng lại ở đó, công kích của hai người gần như ngang bàng nhưng càng về sau thì Hồng Vận Thiên càng để lộ sự yếu thế của mình. Duy trì được thêm một lúc, chưởng ấn của hắn đang dần bị áp đảo và bị đẩy lùi ra sau.
“Lý Mộ Viên, ngươi đừng quên sự hiện diện của lão phu chứ?”
Trượng lão thất thế thì vung tay đánh ra một đạo kình khí hình vòng cung rồi vung tay tung chưởng kết hợp cùng Hồng Vận Thiên để chống trả thì mới có thể chống đỡ được.
Nhìn cả hai người chật vật, Lý Mộ Viên đắc ý thốt ra.
“Chỉ dựa vào thực lực của hai ngươi mà muốn ngăn…”.
Lời nói của hắn ta chưa kịp dứt thì đột nhiên, một cổ khí tức nguy hiểm ở sau lưng thình lình ập tới khiến Lý Mộ Viên bị giật mình. Hắn ta nhanh chóng thu lực rồi đạp không nhảy lên cao để tránh né và hướng mắt nhìn về phía Trượng lão.
“Ngươi…”.
“Được, hai ngươi được lắm?”
Lý Mộ Viên nghiến chặt răng thốt ra rồi vung tay tụ lực. Chỉ thấy sau lưng hắn hiện lên một hư anh tôn thần tướng cao hơn một trăm trượng và với một quả cầu chân nguyên khủng bố được ngưng tụ ở ngay trước ngực.
Nhìn thấy một cảnh này, Hồng Vận Thiên và Trượng lão kinh hãi đến tột độ. Tuy thực lực của hai người chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ nhưng khi đối diện với một chiêu như thế này thì gần như không thể.
“Không được để hắn ngưng tụ lâu hơn được nữa? Nhanh lên… Phải ngăn hắn lại?”
Thanh âm Hồng Vận Thiên hốt hoảng thốt ra.
Ngay lập tức, cả hai người dốc hết toàn lực đánh ra song chưởng kết hợp với nhau hóa thành một đại chưởng ấn đánh về phía Lý Mộ Viên cùng hư ảnh đó.
Đứng ở trên cao, Lý Mộ Viên khịt mũi khinh thường, trên gương mặt hắn hiện lên một nụ cười lạnh rồi thốt ra.
“Chống đỡ vô ích?”
Sau đó, hai tay hắn ta đưa ra kết ấn ở trước ngực rồi hét lớn.
“Thương Mang Chi Tụ!”
Ngay tức khắc, quả cầu lớn đột ngột bắn ra một đạo quang mang khủng bố hướng thẳng về phía đại chưởng ấn mà đánh.
Oanh!
Kinh khủng giao phong, cả hai bên không một ai chịu yếu thế nhưng đứng trước sức mạnh toàn lực của Lý Mộ Viên thì cả hai người chỉ có thể chống đỡ được thêm một lúc mà thôi.
Chưởng ấn dần hiện lên những vết nứt và tại trung tâm đang dần bị quang mang xuyên thủng.
Răng rắc!
Chưởng ấn trực tiếp bị đâm xuyên qua và thẳng hướng về phía hai người mà đánh.
Ngay lúc công kích sắp đánh tới, Hồng Vận Thiên không kịp phản ứng thì một thanh âm ở bên tai vang lên và hắn giống như bị ai đó đẩy mạnh văng ra xa hàng chục trượng.
“Cuối cùng thì ta cũng có cơ hội để báo đáp ân tình của Hồng gia chu? Hồng công tử, lão già này chỉ có thể giúp ngươi tới đây thôi?”
Nhìn Trượng lão bị công kích diệt sát, Hồng Vận Thiên ngẩn người, hắn bây giờ không thể thốt ra được một lời nào nữa. Mọi thứ trước mắt hắn hiện tại hoàn toàn đã sụp đổ.
Nhìn Hồng Vận Thiên không còn sức lực chống trả, Lý Mộ Viên khinh thường nhìn hắn một cái rồi liếc mắt nhìn về phía Lâm Tuyết Nhi cùng đáp người.
“Bây giờ thì đến lượt các ngươi?”
Ánh mắt hắn ta hiện lên vẻ tham lam rồi thốt ra.
“Huyết mạch Phượng Hoàng, cuối cùng cũng thuộc về ta? Haha…”