Trong quán bar xa hoa trụy lạc, Quý Việt An uống mấy chén với lão tổng đối diện rồi đứng dậy rời đi, để mấy người còn lại uống với lão tổng.
Ngoài hành lang rất yên tĩnh, Quý Việt An thở ra một hơi.
Hắn từ tay trắng, đến giờ… thật là khiến người khác không tin được.
“Anh muốn đi thì tôi phải đi với anh? Dựa vào cái gì? Tôi không đi.” Âm thanh quen thuộc truyền đến từ phía bên cạnh.
Cô gái mặc quần áo bình thường, ánh mắt dừng trên mặt hắn, cười nhẹ nhàng như ánh nắng mặt trời.Quý Việt An khẽ nghiêng đầu, nhìn về bên cạnh, hai bóng người đi tới từ phía đó.
Người đàn ông mặc âu phục, tùy ý khoác tay lên vai cô gái, sáp lại quá gần. Âm thanh nói chuyện của hắn rất thấp, Quý Việt An cũng không nghe thấy hắn nói gì.
Sau đó chính là giọng nói trong trẻo: “Vừa hay, chạy đi thì tôi sẽ thay người khác, chán ngán lâu rồi.”
Người đàn ông hiển nhiên có chút tức giận, nói gì đó với cô, sau đó kéo cô đi về hướng khác. Bóng dáng hai người rất nhanh biến mất trên hành lang.
Quý Việt An thư thái cười nhẹ, xoay người vào hộp đêm, lại rơi vào tiếng ồn ào của đèn đỏ rượu xanh.
Diêm Trạm kéo Minh Thù ra khỏi câu lạc bộ, lái xe đưa cô ra bờ sông. Bờ sông không có ánh sáng, lúc này tối như mực, mơ hồ có thể thấy được hành lang ngắm cảnh xây bên bờ sông.
“Nhắm mắt.” Diêm Trạm kéo cô xuống xe.
“Sao anh lắm chuyện thế.” Minh Thù có chút không nhịn được.
“Nhanh lên.”
Minh Thù: “…”
Minh Thù nhắm mắt lại, Diêm Trạm đưa cô đi về trước mấy bước, cảnh cáo một tiếng: “Không được mở ra đấy!”
“Ừ.”
Gió sông ào ào, tiếng sóng từng hồi.
Minh Thù cảm thấy Diêm Trạm đã rời khỏi, cô đợi một lúc. Có tiếng dòng điện vang lên, tiếp theo trước mắt có ánh sáng lóe lên, Minh Thù mở mắt ra theo bản năng.
Chỉ thấy hai bên bờ sông, đèn màu lần lượt sáng lên, từ phía xa tràn đến trước mặt cô soi sáng hành lang ngắm cảnh trước mặt cô, trên đất xuất hiện ký hiệu mũi tên.
Minh Thù nhìn từ hành lang, không có bóng dáng Diêm Trạm.
Làm trò gì thế?
Hành lang sau lưng cô không sáng đèn, Minh Thù chỉ có thể đi về phía trước theo mũi tên. Mỗi đoạn cô đi qua, đèn màu liền tắt một đoạn.
Hành lang quanh co, Minh Thù quẹo hai lần, rốt cuộc nhìn thấy Diêm Trạm. Hắn đứng trước khinh khí cầu to lớn, khinh khí cầu sáng rực rỡ, bên trong đầy hoa hồng.
Diêm Trạm để một tay đằng sau, tay kia cầm hoa hồng để ở phía trước, ánh sáng đảo qua trên mặt hắn mang theo ôn nhu vô hạn, tựa như vương tử bước ra từ truyện cổ tích.
Minh Thù đứng tại chỗ vài giây, chầm chậm đi qua.
Diêm Trạm khom lưng, đưa hoa hồng tới trước mặt cô: “Ôn tiểu thư, liệu anh có vinh hạnh được mời em đi chơi đêm Thanh Thị không?”
Minh Thù chưa nhận: “Nếu em nói không thì sao?”
Diêm Trạm: “…” Đừng phá hỏng bầu không khí được không! Lão tử tạo ra bầu không khí này dễ lắm sao? Một câu của em liền hủy rồi! Lão tử có thù oán với em ư!
Đang lúc Diêm Trạm chuẩn bị tức giận, hoa hồng trong tay hắn được nhận. Diêm Trạm từ từ nén lửa giận, mỉm cười nắm tay cô.
Khinh khí cầu từ từ bay lên, toàn cảnh Thanh Thị bây giờ như một bức tranh chuyển động trước mặt họ. Pháo hoa nở rộ như sao đêm chảy xuống, rải trên mặt sông.
Diêm Trạm ôm lấy Minh Thù từ phía sau, hắn mở hộp nhỏ trong tay ra, hắn ghé sát tai cô thì thầm: “Ôn Ý, em có đồng ý gả cho anh không?”
“Em có một vấn đề rất quan trọng.”
“Hả?”
“Anh biết lái khinh khí cầu ư?”
“Không biết.”
“Vậy chúng ta làm sao xuống dưới?”
“…”
Ánh đèn Thanh Thị từ xa sáng trưng, rực rỡ lóa mắt.
Hai người nhìn nhau không nói gì.
…
Minh Thù chỉ sống năm năm ở thế giới đó. Diêm Trạm cầu hôn ba lần mới thành công nhưng thật bất hạnh là, vừa mới kết hôn ba tháng thì cô chết.
Tại sao chết?
Vấn đề này thật đau tim.
Lúc đi cửa hàng bách hóa, có cặp vợ chồng cãi nhau, cô đứng sát bên xem cuộc vui. Ai biết hai người kia đánh nhau lây qua bên cạnh, quần chúng vây xem lui về phía sau, cô bị chen đến lan can, lan can cứ như vậy… bị gãy!
Hãi không?
Chết không nhắm mắt!
Hài Hòa Hiệu chỉ có thể chột dạ, không nói chuyện với Minh Thù, trực tiếp xóa tư liệu.
Họ tên: Minh Thù.
Giá trị thù hận: 180000
…
Nhiệm vụ phụ: Thất bại
Nhiệm vụ ẩn: Không
Ghi chú: Nhiệm vụ chính thất bại, trừ bốn mươi ngàn giá trị thù hận, nếu có vấn đề gì không chấp nhận khiếu nại.
Minh Thù: “…” Thế giới trước nhiệm vụ chính thất bại ngươi chỉ trừ trẫm ba mươi ngàn, sao thế giới này lại trừ bốn mươi ngàn?
[Nếu có vấn đề, không chấp nhận khiếu nại.]Minh Thù: “…” Khỉ chứ, hệ thống lòng dạ hiểm độc! Sớm muộn gì ngươi cũng ngỏm!
*
Phần thứ mười bốn đã kết thúc.