– Nhạc huynh!
Lăng Hàn cười cợt.
– Hàn thiếu… ta phi!
Nhạc Khai Vũ vọt tới, nắm lấy cổ áo của Lăng Hàn, nâng hắn lên.
– Ngươi cái thằng khốn này, biết rõ ràng ta là biểu ca của ngươi, lại còn để ta gọi ngươi Hàn thiếu! Ngươi gọi cô cô ra, để cô cô phân xử!
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Ta nói biểu ca, ngươi còn có nhớ hay không, chúng ta đánh cược, ngươi còn nợ ta một chuyện đây này.
– Chúng ta đánh cược lúc nào?
Nhạc Khai Vũ mờ mịt.
Lăng Hàn tiện tay ném tới một lệnh bài thân phận.
– Hàn Lâm!
Nhạc Khai Vũ tiếp nhận lệnh bài thân phận, cuối cùng hiểu được, Hàn Lâm chính là Lăng Hàn! Mà lúc trước bọn họ tiến vào sào huyệt của Đoạn Chính Chí, Lăng Hàn đã từng đánh cuộc với hắn, kết quả tự nhiên là hắn thua.
Hóa ra, tên này sớm có dự mưu!
– Ngươi quá âm hiểm!
Nhạc Khai Vũ chỉ trích nói, cuối cùng hắn đã rõ ràng, vì sao “Hàn Lâm” sẽ cho hắn Quy Linh Đan, hào phóng như tên thô lỗ. Mà tất cả đáp án công bố, để hắn thật không tiện chỉ trích Lăng Hàn.
Hết cách rồi, ai bảo chỗ yếu của hắn bị người ta nắm chứ?
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Sau này ta sẽ đến xem ngươi, hiện tại ngươi về trước đi, ta sợ mấy lão bất tử trên trời lại đột nhiên ra tay, cuốn ngươi vào trong.
– Ngươi chống đỡ được không?
Nhạc Khai Vũ nghiêm nghị hỏi.
– Không thành vấn đề.
Lăng Hàn tràn đầy tự tin.
Nhạc Khai Vũ gật đầu, hắn và Lăng Hàn ở trong bí cảnhThập Nhị Thiên kề vai chiến đấu, cũng tràn ngập tự tin với Lăng Hàn, nếu Lăng Hàn nói không thành vấn đề, vậy thì khẳng định không thành vấn đề.
– Được, sau này nhớ đến thăm ta, mang theo cô cô và dượng!
Hắn dặn dò.
– Biết rồi biết rồi, sao ngươi như lão thái bà vậy.
Lăng Hàn phất tay.
– Ngươi mới là lão thái bà!
Nhạc Khai Vũ trả lời một câu, xoay người rời đi, nhưng không quên phất tay với Lăng Hàn.
Lăng Hàn cũng phất phất tay, sau đó xoay người, nhanh chân tiến lên.
Tinh thần của hắn tăng lên tới cực hạn, chỉ cần cảm giác được có gió thổi cỏ lay gì, hắn sẽ lập tức tiến vào Hắc Tháp, hiện tại hắn không sợ người khác nghĩ như thế nào, ngược lại tin tức thần tàng truyền ra, ngay cả cường giả Phá Hư Cảnh nhìn thấy hắn cũng có thể ra tay, còn sợ cái gì chứ.
Ngẫm lại, trước đó không phải có người mở ra Xạ Thủ Cung sao, nhưng sao chìa khoá sẽ lưu chuyển đến trong tay Giang gia? Hiển nhiên, bị người làm thịt chứ gì nữa.
Non nữa ngày sau, hắn rời xa Đông Nguyệt Tông, nói vậy tám người theo sau kia cũng sắp động thủ rồi.
Lăng Hàn nở nụ cười, đột nhiên thả người nhảy một cái, nhảy vào trong một dòng sông lớn, oành… bọt nước tung toé, mà hắn cũng không trồi lên, trực tiếp tiến vào Hắc Tháp.
Xèo xèo xèo, chín bóng người giữa bầu trời đồng thời rơi xuống, mỗi người đều lộ ra vẻ kinh ngạc, bởi vì bọn họ không cảm giác được khí tức của Lăng Hàn nữa. Có điều, có một lão giả tuy kinh ngạc, nhưng lại lộ ra nụ cười vui vẻ.
Này dĩ nhiên là Nhạc gia lão tổ rồi.
– Làm sao có khả năng biến mất rồi?
Thạch Hà Thuận giận dữ hét.
– Người này nên có thủ đoạn đặc thù gì, có thể che đậy khí tức và tung tích.
Ngạo gia lão tổ suy đoán, ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo, bởi vì đời sau của hắn, có khả năng bước vào Linh Anh Cảnh nhất… Ngạo Phong, lại bị phế linh căn!
– Phân công nhau truy tìm!
Chín người lập tức phân công nhau hành động, Nhạc gia lão tổ tự nhiên có tính toán khác, nếu như hắn gặp Lăng Hàn, không chỉ sẽ không bắt người, còn có thể nghĩ biện pháp mang đối phương rời đi.
Chỉ là bọn hắn không biết, Hắc Tháp hóa thành vi hạt đang chạy chồm theo dòng sông, lấy tốc độ thật nhanh rời xa. Mà con sông này cuối cùng sẽ về Đại Hải, chính là cửa khẩu của Bắc Hoang.
Lăng Hàn không có quản nhiều như vậy, hắn tiến vào Hắc Tháp, đoàn tụ với mẫu thân.
– Con của ta!
Nhìn thấy Lăng Hàn, Nhạc Hồng Thường nguyên bản đã ngừng khóc lại ào ào chảy nước mắt, ôm Lăng Hàn không chịu buông tay. Thời khắc này, nàng đã đợi mười tám năm, vốn tưởng rằng đời này không có cơ hội gặp lại, không nghĩ tới trời xanh đối đãi nàng không tệ, rốt cục có thể gặp lại nhi tử.
Lăng Hàn cũng rất kích động, đời này hắn rốt cục có cha mẹ.
—————