– Yên tâm đi, ta sẽ dựa theo kiến nghị của ngươi để làm. Thanh nhi, phụ thân ở vinh thiên thành chờ tin tức tốt của con.
– Vâng.
Thấy phụ thân tán thành kiến nghị của thiếu niên trước mắt, Dịch Thanh che miệng cười.
– Vinh Thiên thành chỉ là một thành thị nhỏ trong Phù Thiên đại lục, không có tư cách kiến tạo truyền tống trận. Truyền tống trận gần đây ở bạch Nham thành, nếu như tốc độ của chúng ta nhanh hơn có lẽ có thể đi tới đó một phen.
Rất nhanh ba người đã chạy về tới Vinh thiên thành. Khi Nhiếp Vân hỏi về truyền tống trận, Dịch Thanh vừa cười vừa nói.
Phù Thiên đại lục vô biên vô hạn, nếu như không sử dụng truyền tống trận, không nói đâu xa, hành tẩu trong nơi hoang dã rất khó.
Cho dù hiện tại Nhiếp Vân đã đạt tới Nguyên Thánh cảnh đỉnh phong, thế nhưng yêu thú trong hoang dã, yêu nhân khắp nơi đều có. Chẳng những phiền phức không ít mà thời gian tiêu hao cũng dài. Không bằng nghĩ biện pháp tìm truyền tống trận thì hơn.
– Bạch Nham thành mới có Truyền tống trận? Vậy được rồi. Từ nơi này bay qua đó phải mất bao nhiêu ngày?
Nghe thấy trong Vinh Thiên thành không có truyền tống trận, Nhiếp Vân hơi có chút thất vọng, hỏi.
– Đại khái phải bảy tám ngày a. Yên tâm đi, phụ thân ta hiện tại đã tặng Kình Thiên toa cho ngươi, chúng ta hoàn toàn có thể vừa thưởng thức phong cảnh, lại có thể nhanh chóng tới nơi.
Dịch Thanh cười, dung mạo mỹ lệ, dù tâm chí Nhiếp Vân kiên định thì tim cũng không khỏi nhảy lên không thôi.
Trở lại Vinh thiên thành, biết rõ hai người muốn đi xa, Dịch Thành lập tức đưa Kình Thiên toa cho Nhiếp Vân. Hiện tại Dịch Thanh vẫn là Pháp lực cảnh sơ kỳ, không có cách nào luyện hóa Kình Thiên toa, cho nàng cũng vô dụng.
Dù sao hiện tại mất đi Giang gia uy hiếp, Dịch Thành chính là người mạnh nhất trong Vinh Thiên thành, căn bản không sợ. Lại nói, có công pháp Nhiếp Vân lưu lại, đột phá Nguyên Thánh cảnh là chuyện sớm muộn. Thứ này cũng không có giá trị quá lớn.
Đương nhiên Nhiếp Vân cũng không muốn không công lấy đồ của đối phương. Hắn cả đêm làm mười ngọc bài phong ấn, trong mỗi một ngọc bài đều phong ấn một chiêu Thiên địa vô lượng. Một khi thi triển toàn bộ chiêu này, ngay cả Lĩnh vực cảnh sơ kỳ cũng có thể đánh chết tươi. Có thứ này, cho dù Dịch Thành không có Kình Thiên toa thì cũng không cần phải sợ hãi.
– Được, tốt.
Biết không có Truyền tống trận thì hiện tại cũng chỉ có thể làm như vậy. Nhiếp Vân gật đầu, không nói thêm lời nào nữa.
Hai người ở Vinh Thiên thành một ngày. Sau khi mua sắm những thứ cần thiết, hai người mới an vị ngồi trên Kình thiên toa rồi rời đi.
Tuy rằng Nhiếp Vân không có tư tâm nhưng mà cùng mỹ nữ khởi hành, hơn nữa dường như mỹ nữ có chút ý tứ với mình cũng là chuyện vô cùng hưởng thụ.
Thời gian bảy tám ngày trôi qua rất nhanh. Bạch Nham thành xuất hiện trước mắt.
Trên đường đi bọn hắn cũng gặp một ít yêu thú, tuy nhiên Nhiếp Vân đều đánh ra Thiên Địa vô lượng. Cho dù có nhiều yêu thú, khoảng cách không đồng đều thì cũng bị đánh cho thành tro bụi. Qua mấy lần đàn yêu thú cũng biết trên không trung xuất hiện một tồn tại không dễ trêu cho nên không dám cả gan làm càn.
Cô nam quả nữ ở chung, mà lại trẻ tuổi như vậy cùng ở trong Kình Thiên toa, khó tránh khỏi xảy ra chút xấu hổ. Tuy nhiên Nhiếp Vân tuân thủ nghiêm ngặt lễ tiết, cho nên hai người cũng không có xảy ra hành động quá phận nào.
– Chúng ta xuống đây đi. Bạch Nham thành không cho phép phi hành trên không, vẫn nên tuân thủ quy củ thì tốt hơn.
Nhìn thấy thành trì lớn trước mắt, Dịch Thanh nói.
– Được.
Nhiếp Vân gật gật đầu, thu Kình Thiên toa, hai người từ trên không trung đáp xuống.
Tùy tiện giao hai khỏa linh thạch hạ phẩm làm phí vào thành, hai người tiến vào trong thành.
– Truyền tống trận ở nơi nào? Có thể truyền tống tới đâu?
Đi trên đường phố trong thành, Nhiếp Vân quay đầu hỏi Dịch Thanh.