Minh Thù lại nghĩ là, thế này có thể ăn thoải mái rồi, cũng không có ai đến quấy rối.
Minh Thù giải quyết vùng Trung Đông, sau khi về nước lại bận tối mắt tối mũi. Sau lần này, nhà họ Ôn chính là “vị vua không bao giờ bị phế”.
Có thời gian rồi, chuyện đầu tiên Minh Thù làm chính là… ăn.
Sau đó đến thẳng Giang Châu, cô còn phải tính sổ với tên thần kinh Diêm Trạm này.
Nhưng khi cô đến Giang Châu, Diêm Trạm không ở Giang Châu.
…
Càn Châu.
“Diêm gia, khi nào thì chúng ta về?” Hạ Nhàn rất đau đầu.
“Vậy chúng ta cũng không thể cứ ở chỗ này được.”“Không về.” Hắn mà về e là sẽ bị đánh chết, kẻ thần kinh kia chắc chắn biết hắn giết Lương Thần. Nghe nói cô đã từ nước ngoài về, hắn không thèm về.
“Ở đây phong cảnh đẹp, cậu có gì không hài lòng?”
“Nhưng…” Đây là địa bàn của nhà họ Ôn!
Hiện giờ nhà họ Ôn…
Hạ Nhàn nghẹn lòng, gần đây Diêm gia không làm gì, vùng Trung Đông kia hắn cũng không có hứng thú, hiện giờ nhà họ Ôn độc quyền.
Diêm Trạm nói gì cũng không quay về, có lẽ là cảm thấy nơi nguy hiểm nhất mới là nơi an toàn nhất.
Hạ Nhàn không làm gì được Diêm Trạm, vẻ mặt buồn bực ra khỏi phòng.
Vừa ra khỏi phòng liền thấy Minh Thù dẫn theo Lục Mao, vẻ mặt tủm tỉm đi đến.
Rõ ràng là cười dịu dàng ôn hòa nhưng Hạ Nhàn như cảm giác được gió lạnh thổi thấu xương, máu chảy ngược…
Hạ Nhàn: “…”
Lục Mao trước một bước giữ Hạ Nhàn lại, không cho phép hắn mật báo với người bên trong.
“Ta nói rồi, không về.” Diêm Trạm tưởng Hạ Nhàn chưa từ bỏ ý định, không nhịn được xoay người:
“Cậu có thôi…”
Câu nói kế tiếp ngắc ngứ trong cổ họng hắn.
Minh Thù đóng cửa lại, khóa trái.
Diêm Trạm đạp cửa sổ muốn chạy đi, nhưng vừa cúi đầu đã thấy một hàng người đứng ở bên dưới, đang chờ hắn nhảy.
Hắn ngượng ngùng thu chân lại, giữ bình tĩnh xoay người: “Ôn tiểu thư.”
Bình tĩnh! Lão tử có thể thắng!
Minh Thù ngồi trên ghế sofa trong phòng, nhướng mày cười khẽ: “Chạy đi.”
Chạy? Lão tử muốn là có thể chạy được thôi!
Diêm Trạm hít sâu: “Sao em biết tôi ở đây?”
“Tôi lắp máy định vị trên người anh.”
Con khỉ!
Không tức giận, bình tĩnh, không thể mất hình tượng.
Diêm Trạm về lại chỗ, ngồi đối diện Minh Thù, bắt đầu liều mạng dùng kỹ xảo với Minh Thù: “Ôn tiểu thư, em tìm tôi có việc?”
Minh Thù mỉm cười: “Lương Thần do anh giết?”
“Ôn tiểu thư có chứng cứ không?” Chính là tôi giết đấy, thì sao, sự tồn tại Lương Thần gây cản trở nghiêm trọng đến tính ổn định của kế hoạch, thanh trừ những lỗi lập trìnhlà chức trách của hắn. Lão tử không sai!
“Không có.”
“Nếu không có, Ôn tiểu thư đừng nên nói lung tung.”
“Tôi nói là anh, thì chính là anh.”
Diêm Trạm tức: “Em vô lý!”
“Anh nhất định phải để tôi phân rõ phải trái?” Lúc trẫm giảng đạo lý, cũng rất đẹp trai đấy.
Diêm Trạm: “…”
Diêm Trạm chết cũng không thừa nhận Lương Thần là do hắn giết. Hắn chắc chắn Minh Thù không có chứng cứ, nghi ngờ thì ích gì, cô không có chứng cứ, ha ha…
Quả thực Minh Thù không có chứng cứ, phía Lục Mao không tra ra được là ai làm. Tên tài xế kia có chút thù riêng với Lương Thần, còn chơi thuốc xuất hiện ảo giác, tất cả đều rất sạch sẽ, không tìm được bất kỳ chứng cứ nào cho thấy chuyện này có liên quan với Diêm Trạm.
Nhưng cô biết, chính là hắn làm.
“Lại đây.”
Minh Thù vẫy tay Diêm Trạm.
“Không muốn.” Dựa vào cái gì bảo lão tử qua, cứ không qua đấy.
Minh Thù chỉ muốn cười một cái, tự mình đứng dậy qua bên đó ngồi. Toàn thân Diêm Trạm nổi da gà, cô muốn làm gì… Giết người diệt khẩu sao? Vẫn muốn báo thù cho Lương Thần?
Diêm Trạm nhăn nhó mặt, biểu cảm hung dữ liếc nhìn cô, tựa như cô dám làm gì hắn, hắn sẽ xé xác cô.
Thực ra lúc Minh Thù xô ngã hắn, Diêm Trạm không hề có chút phản kháng nào.
Minh Thù chống hai bên đầu hắn, ánh mắt cô mang theo tia sáng, giọng nói mềm mại: “Ở cùng tôi một buổi tối, tôi tặng anh một thứ, thế nào?”
“Em coi tôi là gì?” Diêm Trạm phiền muộn.
Minh Thù hôn hắn, hàm hồ trả lời một tiếng: “Ừm… thiếu gia cao giá?”
Diêm Trạm: “…”
Cô nói gì?
Thiếu gia… cao giá?
Khỉ chứ, cô bao lão tử!
Buông lão tử ra! Không được sờ! Không được cởi quần áo lão tử, lưu manh, dừng tay!