Tiểu Tuyết Nữ quay thân hình lại, bay đến trước mặt Hoắc Vũ Hạo, đặt mông ngồi trên bờ vai của hắn, vẻ mặt cười nói, tự nhiên kêu lên: “Ba ba!”
Mỗi khi nàng gọi mình như vậy, trong lòng Hoắc Vũ Hạo cũng có chút run rẩy, bởi vì hắn không thể không nghĩ tới Tuyết Đế cường thế kia. Bất quá, đối với Tiểu Tuyết Nữ, hắn cũng thật sự thích vô cùng.
Kết, kết thúc?
Toàn trường vài chục vạn người hoàn toàn yên tĩnh.
Không ai đoán được kết quả, không một ai. Cho dù là người của Đường Môn, mọi người cũng không nghĩ Hoắc Vũ Hạo vừa lên đài sẽ phóng thích ra Hồn Linh Tuyết Đế.
Đám đội viên dự thi còn lại của Địa Long Môn tất cả đều trợn tròn mắt. Loại kết quả này bọn họ làm sao có thể nghĩ ra được.
Trọng tài nhanh chóng chạy tới, kiểm tra một chút tình huống của Từ Thân Thư, sau đó lập tức tuyên bố, trận đấu này Hoắc Vũ Hạo giành được thắng lợi. Mà ánh mắt của hắn không có rời khỏi Tiểu Tuyết Nữ. Vừa rồi Tiều Tuyết Nữ kêu một tiếng “ ba ba ” kia, thật ra hắn cũng nghe được rành mạch.
Đừng nói thấy qua, cho dù là nghe qua, hắn cũng chưa từng nghe có người mang theo hài tử đi tham gia toàn bộ đại lục thanh niên Hồn Sư tinh anh đại tái.
Đó đúng là con gái của hắn? Không, không có khả năng. Đứa nhỏ còn nhỏ như vậy, làm sao có thể có được thực lực cường đại như vậy. Hay là, cái này là hồn kỹ của hắn? Nhưng mà lúc trước đến Vũ Hồn tựa hồ hắn cũng không phóng thích ra. Hoặc là, cái này chính là Vũ Hồn của hắn?
Ngay cả vị trọng tài có thực lực không kém này còn có nhiều nghi hoặc như thế, chớ nói chi là các tuyển thủ dự thi còn lại. Mỗi người khi nhìn Tiểu Tuyết Nữ cũng không hiểu vì sao, các loại phán đoán cũng dồn dập xuất hiện.
Khi Tiểu Tuyết Nữ đến trước mặt Từ Thân Thư rã đông cho hắn. Từ Thân Thư toàn thân run run nhìn tiểu tử khả ái này, “Ngươi, ngươi, ngươi……”
Tiểu Tuyết Nữ lập tức sử dụng siêu cấp đại sát khí, hai ngón tay chỉ chỉ trước người, cúi đầu, một bộ dáng ủy ủy khuất khuất.
Con ngươi của Từ Thân Thư đầu tiên nháy mắt phóng đại, ngay sau đó liền trở nên suy sụp.”Tiểu tử đừng khóc! Đừng khóc. Thúc thúc thua rồi. Ta đi xuống còn chưa được sao.”
Vừa nói, vị thanh niên của Địa Long Môn căn bản cũng không biết tại sao mình thua trận này vẻ mặt buồn rầu đi xuống sàn đấu, khi đi ngang qua Hoắc Vũ Hạo, cũng không quên căm tức liếc hắn một cái, nói : “Ngươi, ngươi cũng quá hèn hạ. Làm sao có thể mang theo đứa nhỏ này đến dự thi? Ngươi không sợ nó bị thương sao?”
Hoắc Vũ Hạo có chút bất đắc dĩ nói: “Cảm ơn nhắc nhở, ta sẽ kêu nàng cẩn thận. Ừm, ngươi là một người tốt.”
“Không cần ngươi phát chứng nhận người tốt cho ta!” Từ Thân Thư mang vẻ mặt hậm hực rất nhanh đi xuống đài.
Thắng! Tên tiểu tử ngồi trên xe lăn lại thắng. Hơn nữa nhìn qua hắn căn bản cũng không có làm cái gì cả. Tiểu tử kia rốt cục lai lịch như thế nào?
Cho dù những người đang xem cuộc chiến có bao nhiêu nghi hoặc, trận đấu vẫn phải tiếp tục. Đội viên dự thi thứ hai của Địa Long Môn lên đài. Nhìn thấy Tiểu Tuyết Nữ lại lần nữa trở lại trên vai của Hoắc Vũ Hạo, trong lòng hắn cũng thầm kêu “ tà môn”. Bất quá, đây là thi đấu, hắn không ngừng tự nói với mình, nhất định không thể bị tiểu cô nương kia mê hoặc. Vừa rồi ở dưới đài, hắn tận mắt thấy tiểu cô nương này khẽ vươn đầu ngón tay ra đã đem Từ Thân Thư đông cứng. Tiểu nha đầu này cũng không phải chỉ có mặt ngoài đáng yêu mà thôi.
Song phương tách nhau ra, sau khi cánh tay của trọng tài hạ xuống, trận đấu thứ hai chính thức bắt đầu.
Vị đội viên thứ hai dự thi của Địa Long Môn tên là Phong Quyết, Vũ Hồn cũng là một loại Địa Long. Nhưng không phải là Lực Lượng Hình mà là Mẫn Tiệp Hình ( nhanh nhẹn ). Đó cũng là quyết định của Địa Long Môn sau khi thấy được trận đấu của Hoắc Vũ Hạo và Từ Thân Thư. Tiểu nha đầu kia thật là đáng yêu, rất khó xuống tay. Nhưng người phóng thích nàng ra không thể nghi ngờ chính là Hoắc Vũ Hạo. Ngồi ở trên xe lăn, Hoắc Vũ Hạo hiển nhiên sẽ không quá linh hoạt. Chỉ cần chế trụ được hắn, trận đấu tự nhiên cũng sẽ kết thúc.
Vũ Hồn của Phong Quyết tên là Phong Long, tất nhiên cũng là một loại Long, sau khi Vũ Hồn được phóng thích, một tầng vảy màu xanh đã bao trùm nửa người bên trái của hắn. Hai vàng, hai tím, bốn cái hồn hoàn cũng được phóng thích ra, hắn là tứ hoàn Hồn Tông. Hai cái Hồn Hoàn đầu tiên trước sau lóe sáng, Phong Quyết quả nhiên giống như một trận thanh phong cấp tốc hướng tới Hoắc Vũ Hạo. Hai tay hóa thành long trảo, ánh mắt của Phong Quyết gắt gao nhìn chăm chú trên người Tiểu Tuyết Nữ, chỉ cần Tiểu Tuyết Nữ vừa động, hắn liền tiến hành né tránh, sau đó thì cho Hoắc Vũ Hạo một kích quyết định thắng bại. Đây chính là kế hoạch tác chiến của hắn.
Mắt thấy, khoảng cách song phương giống như trận vừa rồi kéo lại gần. Tiểu Tuyết Nữ cũng giống như trước bay ra ngoài.
Quả nhiên đến rồi. Trong lòng của Phong Quyết thầm kêu một tiếng, hắn cũng lập tức làm ra phản ứng, thân hình chợt lóe, liền cấp tốc bay về hướng bên cạnh, muốn vòng qua người Tiểu Tuyết Nữ.
Nhưng mà khi hắn không hề có sự chuẩn bị gì thì một tường băng màu xanh đậm không thể dự liệu xuất hiện ở trước mặt hắn.
Lúc này Phong Quyết vẫn duy trì tốc độ hết sức tiến về phía trước, muốn thắng lại cũng không thể nào làm được. Quá sợ hãi, hắn chỉ biết tận khả năng lộn vòng, một đôi long trảo hướng về phía trước, tính trực tiếp đụng xuyên qua.
Những người ở bên cạnh xem cuộc chiến này có thể thấy rõ ràng, tường băng này chính là do Tiểu Tuyết Nữ phóng thích ra, nàng dùng một đôi ngón tay nhỏ bé trắng như tuyết làm ra một cái động tác như hái trăng vậy. Một mặt băng cao ba thước, rộng một thước, độ dày cũng cỡ một thước, chắn ngay trước mặt Phong Quyết.
Đây chính là băng cứng dày một thước đó nha. Lại còn là do cực hạn băng ngưng kết mà thành. Độ cứng rắn của nó hơn xa cương thiết. Đụng vào thì………
“Ầm” Thân thể của Phong Quyết đang phóng tới với tốc độ cao kia vững vàng được khảm ở trên tường băng. Không thể không nói cái long trảo kia thật đúng là sắc bén, hoàn toàn đâm vào bên trong tường băng, cũng đem thân thể của hắn lưu lại ở phía trên.
Tiểu Tuyết nữ cười hì hì, vươn ra một ngón tay phải, lại là một đạo quang mang màu xanh đậm như điện xạ phóng ra, liền kết thúc trận thi đấu thứ hai này.
Hai trận đấu đều là đơn giản như vậy. Hai gã đội viên dự thi của Địa Long Môn cũng đã thua. Những cao thủ còn lại của Địa Long Môn đang ngồi ở khu nghỉ ngơi vốn ban đầu muốn giấu diếm thực lực tất cả đều sắc mặt đại biến. Đường Môn chỉ phái ra một người tàn tật, vậy mà cũng thắng liên tiếp hai trận. Những trận đấu sau chỉ sợ còn khó khăn hơn. Mà điều làm cho bọn họ buồn rầu nhất chính là một khi đội viên đã đi vào khu đợi chiến thì không thể đổi người được nữa, vài tên chủ lực như bọn họ, cũng chỉ có thể làm khán giả, cái gì cũng đều không làm được.
Thời gian kiên trì của tên đội viên thứ ba của Địa Long Môn cũng không dài hơn bao nhiêu so với hai người trước. Vừa bước vào sân, hắn cũng giống hai người trước đó xông về phía Hoắc Vũ Hạo và Tiểu Tuyết Nữ. Lúc này hắn đã có kinh nghiệm, trực tiếp tấn công vào Tiểu Tuyết Nữ.
Nhưng mà ngay khi khoảng cách của hắn và Tiểu Tuyết Nữ còn khoảng 20 thước, một ngón tay nhỏ bé trắng nõn của Tiểu Tuyết Nữ làm ra một cái động tác hướng lên trên cao. Sau đó một vòng băng hoàn màu trắng xuất hiện ở trước thân thể của hắn.
Vị đội viên này của Địa Long môn phản ứng cũng rất nhanh, nghiêng người, mau chóng tránh khỏi phạm vi băng hoàn. Nhưng mà bên trong băng hoàn kia lại đột nhiên chui ra một Băng Trụ cực lớn, sau đó Băng Trụ nổ tung. Nháy mắt mang theo vô số vụn băng, đem thân thể của hắn thổi quét ở bên trong. lúc lực nổ của Băng Trụ kết thúc, vị đội viên thứ ba của Địa Long môn cùng hai người trước giống nhau, cũng trở thành tượng đá.
Trận đấu tiến hành tới lúc này, đám đội viên của các chiến đội ở khu nghỉ ngơi bên kia, sắc mặt cũng không thể bảo trì bình tĩnh nữa. Sức chiến đấu của Tiểu Tuyết Nữ này khiến bọn họ mở rộng tầm mắt. Chuyện này không chỉ đơn giản dựa vào vận khí, người ta thật sự có thực lực đó nha. Khó trách ngồi trên xe lăn cũng dám lên sân thi đấu.
Tiểu Tuyết Nữ bay trở về trước mặt Hoắc Vũ Hạo, ngồi ở trên đùi của hắn, nắm lấy góc áo của hắn, trong mắt to lộ vẻ vô tội. Hồn Lực mà nàng mới vừa tiêu hao, dường như trong nháy mắt cũng đã khôi phục.
Hiện tại thứ mà Hoắc Vũ Hạo không thiếu chính là cực hạn băng thiên địa nguyên lực, đó cũng là lý do vì sao hắn kêu Tiểu Tuyết Nữ xuất chiến. Một là làm cho đối thủ không biết được lai lịch của mình, mặt khác, Tiểu Tuyết Nữ tiêu hao một ít thiên địa nguyên lực, cũng có thể từ trên người hắn hấp thu đi một ít. Mà Tiểu Tuyết Nữ hút đi đều là hàn khí bên ngoài, cực hạn băng thiên địa nguyên lực tinh hoa nhất sẽ bị hắn hấp thu, đợi sau khi Tiểu Tuyết Nữ trở về thân thể của hắn, những tinh hoa hóa sẽ được bọn họ chia xẻ với nhau.
Loại phương pháp này Hoắc Vũ Hạo sớm đã nghĩ ra rồi, nhưng lần trước Tiểu Tuyết Nữ hấp thu quá nhiều cực hạn băng thiên địa nguyên lực, cho đến gần đây mới hoàn toàn hấp thu hết, thực lực lên tăng nhiều, cùng Hoắc Vũ Hạo càng thêm tâm ý tương thông, điều này mới có thể một lần nữa xuất hiện tiến hành chiến đấu.