Ninh Thư cũng lái xe trở về nhà, ngồi trên xe nói với bà Từ: “Chúng ta dọn nhà thôi.”
Bà Từ nhìn thấy dáng vẻ của Hạ Hiểu Mạn như vậy, cũng biết rằng con trai bà và Hạ Hiểu Mạn sẽ không có khả năng quay lại được nữa, Từ gia cũng không muốn có một đứa con gái đã từng làm tình nhân của người ta về làm dâu, lại còn vừa bị sảy thai, có thai mà không biết giữ gìn, lại còn bị người ta hành đến nông nỗi này.
Bà Từ trước đây thấy Hạ Hiểu Mạn là một đứa trẻ ngoan ngoãn, vui vẻ và đáng yêu, nhưng đúng là không nên nhìn mặt bắt hình dong, không nói không rằng lại gây ra chuyện động trời như vậy.
Ninh Thư ừ một tiếng, chỉ mong hai ông bà mau chóng chuyển nhà, cô mới có thể yên tâm đi du học được.
Từ gia nhanh chóng bán nhà, lúc chuyển nhà, Ninh Thư nhìn thấy Hạ Hiểu Mạn vừa xuất viện đang tiến lại gần.
Vốn đang là mùa hè, vậy mà Hạ Hiểu Mạn phải mặc áo dài tay, bên ngoài còn khoác thêm một cái áo lông vũ dày cộm, trên đầu phải đội mũ, sắc mặc Hạ Hiểu Mạn trắng bệch, ánh mắt thẫn thờ, nhìn không có chút sức lực nào, toàn thân toát lên vẻ tuyệt vọng.
Hạ Hiểu Mạn được bà Hạ dìu theo, gương mặt bà Hạ cũng run rẩy, vừa thương vừa giận con gái mình, còn thấy xấu hổ nữa.
“Anh Văn Lãng, mọi người đang…” Hạ Hiểu Mạn hỏi Ninh Thư, giọng của cô ta thều thào, không còn chút sức lực, khiến cho người chứng kiến thấy thật đau xót.
“Nhà anh chuẩn bị chuyển nhà.” Ninh Thư đáp, vừa khách khí lại vừa xa lánh: “Em hãy cố gắng dưỡng bệnh, trông sắc mặt em không được tốt.”
Hạ Hiểu Mạn nghe thấy Ninh Thư nhắc đến việc chuyển nhà, nước mắt chỉ chực trào ra, trông rất đau lòng, cảm thấy cuộc đời cô ta toàn một màu đen u ám, đứa trẻ trong bụng đã không còn, bây giờ Văn Lãng cũng bỏ đi, tất cả đều do tên khốn nạn đó gây ra.
Ninh Thư nhìn thấy sắc mặt của Hạ Hiểu Mạn, không biết cô ta đang nghĩ gì, gương mặt lộ rõ vẻ tuyệt vọng đau khổ, khiến cho gương mặt cô ta vốn đã trắng bệch lại càng trắng hơn, đôi mắt đỏ hoe vì khóc, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt chực trào ra.
Ninh Thư cảm thấy rất bối rối, Hạ Hiểu Mạn biến thành thế này, Ninh Thư không cần làm gì cô ta, tự bản thân cô ta đã rơi vào cái hố đau khổ do chính mình tạo ra rồi, cứ mãi dày vò bản thân, khiến bản thân ngày càng đau khổ hơn.
Nữ chính vốn là như vậy, lúc nào cũng kêu than tôi khổ quá, tôi khổ đến muốn chết đi, lúc nào cũng tìm ra lý do khiến họ thấy đau khổ.
Ninh Thư hoàn toàn không hiểu, Ninh Thư cũng đã từng nằm trong bệnh viện 10 năm, hóa học trị liệu nhiều lần, nỗi đau ấy người khác không thể chịu đựng được, nếu như lúc ấy cô không nỗ lực, thì cũng sẽ dễ mà suy sụp.
Vì vậy, chuyện đã xảy ra rồi, không nỗ lực giúp bản thân vượt qua, lại cứ tự tàn phá bản thân như vậy, Ninh Thư cảm thấy cô gái này đúng là có bệnh thật sự.
Hạ Hiểu Mạn miễn cưỡng cười với Ninh Thư: “Anh chuyển nhà cũng tốt, anh Văn Lãng, hy vọng anh hạnh phúc.”
“Em cũng vậy, không gì quý hơn sức khỏe của bản thân, sức khỏe là trên hết.” Ninh Thư nhẹ nhàng nói.
Thật lòng thì Hạ Hiểu Mạn cũng không có tâm địa xấu xa gì, chỉ là có chút tự mình cho là đúng, tự bản thân thấy những gì mình làm đều vì người khác, hy sinh bản thân mình vì người khác, nhưng cô ta không thèm quan tâm người khác có muốn nhận ân huệ đó của cô ta hay không.
“Anh Văn Lãng…” Hạ Hiểu Mạn thấy Ninh Thư rời đi, nói thêm một câu: “Em xin lỗi.”
Ninh Thư khẽ nhếch khóe miệng, không nói lời nào, Hạ Hiểu Mạn không chỉ nợ Từ Văn Lãng một lời xin lỗi, mà còn nợ Văn Lãng cả cái mạng này, bởi vì cô ta chấp nhận sống chung với Sở Tiêu Nhiên – người đã giết chết Từ Văn Lãng.
Hạ Hiểu Mạn ban đầu là tức giận, nhưng cuối cùng cô ta lại mềm lòng trước Sở Tiêu Nhiên, cuối cùng lại chạy đến trước mộ của Từ Văn Lãng, nói nhăng nói cuội gì đó, ý rằng vốn dĩ không muốn tha thứ cho Sở Tiêu Nhiên, nhưng cô ta đã yêu hắn, muốn tha thứ cho tất cả những thống khổ mà hắn đã gây ra trước đây và sống với hắn, đời này tìm được tình yêu chân thành là điều không dễ dàng gì, rồi lại nói, Anh Văn Lãng, em đã tìm thấy hạnh phúc đời mình, anh hãy chúc phúc cho em.
Điều đó khiến cho Ninh Thư tức hộc máu.
Ninh Thư quay người bước đi, Hạ Hiểu Mạn loại người này không nên quan tâm đến cô ta, cô ta trước mặt Ninh Thư là một con người đê tiện, nhưng trước mặt Sở Tiêu Nhiên lại tỏ cái vẻ kiêu ngạo tự trọng, cho dù đang ở bên nhau, nhưng cô ta không muốn thế, cô ta là người có lòng tự tôn của mình.
Căn nhà mới của Từ gia nằm ở thành phố T ngay cạnh thành phố W, Sở Tiêu Nhiên có thế lực tại thành phố W, nhưng ở thành phố T thì sẽ khó làm loạn được.
Bây giờ phải thu mình lại để khiến bản thân lớn mạnh hơn.