Lương Minh Phương gật gù, ” cái này không thành vấn đề.”
Cửa Phòng bệnh lại một lần nữa được đẩy vào, một người đàn ông cao to đi vào với thân tây trang chỉnh chu, chân đi soải bước dài, vừa thấy Lương Minh Phương liền thở phào ra một hơi, ” Minh Phương hóa ra em ở đây, em dọa chết anh rồi.”
Lương Minh Phương lườm anh ta một cái, ” anh sợ cái gì chứ?”
Đặng Đình Phi ở ngay bên cạnh Minh Phương ngồi xuống, trước tiên nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, kéo lên môi anh mà hôn nhẹ một cái, ” khoảng thời gian này, đừng có đi đâu rời khỏi anh, em rời xa anh dù chỉ một phút thôi, anh cũng sợ.”
Từ Lạc tròn cả mắt nhìn hai người bọn họ.
Đặng Đình Phi và Lương Minh Phương đây là hòa hợp rồi, và cô nghiễm nhiên được ăn cơm chó…?
Lương Minh Phương như nhìn thấu tâm tư của Từ Lạc, cô hắng giọng, ” anh ấy là người đàn ông của tôi, Đặng Đình Phi.”
” Ừm, ừm, quen chứ, tôi biết Đặng tổng, hai người vậy là đã ở chưng một nhà rồi à?” Từ Lạc thản nhiên hỏi. Loading…
Khuôn mặt trắng nõn của Minh Phương sau cặp kính trở nên có chút phiếm hồng, ” anh ta ấy, tối ngày bám đuôi, nịnh bợ tôi, tôi không còn cách nào nên mới nhận anh ta thôi.”
Đặng Đình Phi nghe Minh Phương nói, một chút cũng không tức giận, ngược lại càng thêm vui vẻ, lén lút đặt tay lên đùi non của Minh Phương mà sờ một cái, ” phải, phải, là anh mặt dày, bảo bối à, em chỉ cần bên anh là được, chuyện cưng chiều em, cứ để anh lo, nhé.”
Minh Phương liếc anh ta một cái, quay đầu lại nói với Từ Lạc, ” Anh Đình Phi gần đây đang thu quyền từ trong gia tộc, đợi tới lúc những chuyện này làm xong, là có thể đá bọn người kia ra khỏi tập đoàn. Đến khi đó, địa vị củng cố, chuyện Đặng gia, và chuyện đính hôn với Diệp Mộng, dễ giải quyết.”
Từ Lạc gật gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Khó trách được, ban nãy Đặng Đình Phi lại khẩn trương như vậy, hóa ra là anh ta đang trong thời gian quan trọng để đoạt quyền và đánh bại đối thủ.
Từ Lạc suy tư, loại thời gian này, sợ nhất là đối phương trở thành loại bất cần, có thể làm bất kì loại chuyện gây ra uy hiếp nào, kể cả giết người. Cho nên cũng không trách được Đặng Đình Phi phải thời thời khắc khắc mà bảo vệ Minh Phương, người yêu của anh ta.
Đặng Đình Phi sờ sờ vành tai đang đỏ của Minh Phương, “bảo bối à, chuyện của anh sẽ nhanh chóng giải quyết ổn thỏa, em nhất định phải là người của anh, nhất định phải tin tưởng anh, anh sẽ không để em xảy ra chuyện gì đâu.”
” Được rồi, đi đi. ” Minh Phương giả tức giận, mắng, “ban ngày ban mặt đừng có mà ở đây không biết xấu hổ như thế, phiền.”
Đặng Đình Phi lúc này như mãnh hổ bị thuần phực, gật gật đầu, ” nhìn thấy em là anh yên tâm rồi, vậy anh ra ngoài chờ em.”
Từ Lạc nhìn hai người họ ân ân ái ái, có chút vui mừng giùm cũng có chút khó chịu trong lòng, vui mừng vì Minh Phương bạn cô vậy mà lại có được tình yêu chân thật từ Đặng Đình Phi.
Khó chịu trơng lòng vì cô cảm thấy tủi thân, Diệp Thành kia đứng là có ý tốt với cô, nhưng là hắn được mấy phần là thật tâm, hắn yêu cô sao?
Không đâu, chẳng qua chỉ là cô đang mang thai con của hắn mà thôi. Nghĩ đến đây, tâm trạng hứng khởi liền có chút phiền não..
Từ Lạc thở nhẹ một hơi, kéo chăn nằm xuống, mặt nóng lên, hai mắt cũng bất giác cay cay, trong lòng mắng thầm, ” hai cái người này, cũng đủ ác, cư nhiên để một bà bầu như cô làm bóng đèn, còn quẳng cả đống thức ăn của cún cho cô….đáng ghét.”
Từ Lạc khép mắt lại, suy nghĩ về Diệp Thành, có lẽ cô không nên tin tưởng hắn nữa, cô là cô, cô sẽ một mình tự lập để nuôi con, sẽ không cần bất cứ một ân huệ nào từ hắn…