“Ta…”
Thẩm Minh Dạ vừa muốn nói chuyện, Lam Nguyệt đã ra hiệu hắn im lặng, sau đó nàng lạnh nhạt tiếp lời:
“Ngươi muốn báo thù ai, ta không ngăn cản. Nhưng ta tuyệt đối không chấp nhận sự phản bội, rõ sao?”
Thanh âm thiếu nữ tựa như có ma lực, đem lời của Thẩm Minh Dạ đè trở về. Hắn vốn dĩ định nói, sợ kẻ thù tìm đến, lại gây phiền phức cho nàng. Nhưng nhìn đến ánh mắt kia, hắn lại không nói ra được.
đúng rồi, nếu không có nàng, hắn sớm đã chết, trừ thâm thù đại hận ra, quãng đời còn lại của hắn, chỉ dùng để bảo hộ nàng, trung thành với nàng mới phải. Nàng từ nơi vực thẩm kéo hắn ra, lúc hắn tuyệt vọng nhất, cho hắn hy vọng, hắn còn gì oán hận?
Thẩm Minh Dạ thở dài nhẹ nhõm, khóe môi hắn treo lên nụ cười. Cơ thể này mặc dù còn chút thương thế, nhưng không hề ảnh hưởng quá lớn đến hành động của hắn. Thẩm Minh Dạ quỳ một chân xuống đất, một bàn tay để lên ngực, thanh âm hắn vang lên, mang theo chút khàn khàn của người vừa khỏi bệnh:
“Nguyện một đời này đi theo người, tiểu chủ nhân của ta…”
Ngươi mới tiểu! cả nhà ngươi đều tiểu!!
Nội tâm Lam Nguyệt phun tào, gương mặt lại lạnh đi vài phần.
“Sao này gọi ta tiểu thư là được.”
Cái gì mà tiểu chủ nhân của ta, khó nghe chết đi được!!
“Vâng.”
Thẩm Minh Dạ cười một tiếng, nhẹ gọi nói. Hắn nhìn đến rõ ràng, một khắc kia hắn vừa gọi, gương mặt tiểu chủ nhân nhà hắn nháy mắt thay đổi biểu cảm, nếu không phải hắn luôn quan sát nàng, sợ là cũng không nhìn thấy.
Lam Nguyệt cúi người, dùng tay nâng cằm hắn lên, nàng mở miệng cười khẽ.
“Lập tuyên thệ.”
Trên đời này, không ai đáng để tin tưởng, thứ có thể tin chỉ có bản thân!
Thẩm Minh Dạ nhìn biểu cảm của nàng, không chút chần chờ, hắn đặt một tay lên ngực, một tay chỉ lên trời, thanh âm hắn nghiêm nghị mà dứt khoát vang lên:
“Ta, tại đây lập lời thề tuyên thệ, từ nay về sau, nguyện đi theo…”
“Phượng Lam Nguyệt.”
“Nguyện đi theo Phượng Lam Nguyệt, thề chết trung thành, nếu có hai lòng, thiên đạo trách phạt, đày chốn Cửu U, linh hồn vĩnh viễn không siêu sinh.”
Lam Nguyệt hài lòng gật đầu, nàng lúc này mới nhớ tới mục đích ban đầu của bản thân, nàng hỏi Thẩm Minh Dạ:
“Đây là đâu?”
Thẩm Minh Dạ sửng sốt một chút, tiểu chủ nhân của hắn đây là lạc đường sao? Mặc dù có nghi hoặc, nhưng hắn cũng nhanh chóng trả lời:
“Tiểu chủ…Tiểu thư, đây là Thảo nguyên Tuyên Ngô, biên cảnh của Đông Nhạc quốc và Tây Âm quốc.”
Lam Nguyệt: “…..”
Không phải chứ, nàng vừa chớp mắt một cái liền nhảy đến biên cảnh luôn rồi? Là nên vui mừng vì cách Huyền Tịch quá xa, hay nên khóc vì cách Đế Đô quá xa đây? Sao truyền tống trận không đem nàng đưa về Đế Đô một lần?
Thẩm Minh Dạ thấy Lam Nguyệt không nói gì, hắn cũng không đoán được tâm ý của nàng, chỉ có thể im lặng đứng một bên.
Lam Nguyệt xoa xoa trán, chợt nhớ bản thân vẫn chưa hỏi tên Thẩm Minh Dạ, lúc này mới quay sang hỏi hắn.
“Tên của ngươi là Thẩm Minh Dạ?”
Nàng lúc trước nghe đám người kia gọi hắn như vậy. Hẳn là đúng đi?
Nụ cười trên môi Thẩm Minh Dạ thu lại, hắn đột nhiên quỳ xuống, cung kính quỳ trước mặt Lam Nguyệt.
Lam Nguyệt giật mình, khó hiểu nhìn hắn:
“Ngươi làm gì?” Nam nhi không phải đầu gối dát vàng sao? Sau tên này cái gì cũng quỳ vậy? Hắn không quý trọng sĩ diện còn muốn nàng tổn thọ thay hắn sao?
“Thẩm Minh Dạ, cái tên này là bọn họ gọi ta. Từ hôm nay, Thẩm Minh Dạ đã chết, chỉ có ta là người của ngài, thỉnh tiểu thư ban danh.”
Ban tên? Còn có thao tác này?
“Tốt thôi…”
Lam Nguyệt suy nghĩ một chút, nhìn Tuyên Ngô trải dài mênh mông, nàng quay lại nhìn hắn, thanh âm mang theo chút ý cười khó phát hiện.
“Tuyên Ngô trải dài ngàn dặm, là nơi kết thúc cùng là bắt đầu, là chốn tuyệt vọng cũng là hy vọng, sau này, ngươi liền gọi Tuyên Vọng đi.”
– ———-
*Lời tác giả: lần trước có người hỏi, liệu đây có phải một đóa hoa đào của Lam Nguyệt? có thể nói là phải, cũng có thể nói là không phải a… vẫn là tùy theo cách hiểu của ngươi thôi, về sau sẽ rõ ^^.