Thật ra tảng mao liêu này đã bị Kình Thiên Châu hút hết năng lượng, cho nên anh muốn nhìn một chút xem sau khi bị Kình Thiên Châu hút năng lượng, ngọc thạch trong mao liêu sẽ như thế nào.
“Ừ.” Trang Tử Duyệt bảo hai người đi theo sau mang mao liêu tới chỗ thợ tách thạch, sau đó liền ôm vai Mộ Nhất Phàm cười nói: “Thật không ngờ lại gặp cậu ở đây, trước giờ cậu đâu có thích mấy thứ ngọc thạch này đâu, sao hôm nay lại tới trấn Cổ Ngọc vậy?”
“Tới cùng một người bạn, buổi chiều sẽ quay về.”
Trang Tử Duyệt nhíu mày lại: “Không phải là cậu đang làm nhiệm vụ đấy chứ?”
Mộ Nhất Phàm lắc đầu: “Mình xuất ngũ rồi.”
“Sao cơ? Xuất ngũ á?” Trang Tử Duyệt ngạc nhiên nhìn Mộ Nhất Phàm: “Sao lại…”
Hắn thấy xung quanh toàn người là người, không tiếp tục nói hết: “Đợi lát nữa ăn cơm trưa, chúng ta cùng trò chuyện tiếp.”
Hai người đi tới chỗ thợ tách thạch, Trang Tử Duyệt vui vẻ đưa tảng mao liêu đã chọn cho thợ tách.
Mộ Nhất Phàm đứng bên cạnh xem, anh không hiểu mấy từ gì mà sương, căng ra, cắt qua.. mà những người chung quanh nói, chỉ có thể qua giọng nói cao hay không cao hứng của họ để đoán xem có lấy ngọc thạch ra khỏi mao liêu được hay không.
“Ra màu xanh rồi, ra màu xanh rồi!”
Những người xung quanh hưng phấn reo lên, thậm chí còn có người sốt ruột ra giá, muốn mua lại tảng mao liêu mới ra màu xanh biếc này.
Thợ tách ngọc nhìn về phía Trang Tử Duyệt: “Trang thiếu gia, có tiếp tục không?”
“Đương nhiên phải tiếp tục rồi.” Trang Tử Duyệt vô cùng chắc chắn bên trong có ngọc thạch, hơn nữa, giá trị hơn rất nhiều số tiền hắn đã bỏ ra mua, cho nên hắn cũng không sợ thiệt.
Mộ Nhất Phàm vô cùng bái phục trước sự tự tin của Trang Tử Duyệt, thế rồi lại hồi hộp thay cho Trang Tử Duyệt, không biết ngọc thạch bên trong đã biến thành hình dạng gì.
Thợ tách ngọc không cắt nữa, chuyển sang mài sát, mấy phút sau, một đống bột phấn xanh biếc từ trong mao liêu bay ra.